Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 332: Xong đời, tin tức bị lộ rồi




Chương 332: Xong đời, tin tức bị lộ rồi (2)Chương 332: Xong đời, tin tức bị lộ rồi (2)
Mã Minh nói xong, dứt khoát tắt livestream
Một giây sau, anh đánh một phát lên tay mình
Ai ya má ơi, cái tay tiện này, tại sao anh lại ở trên livestream tìm ông chủ Lâm chứ
Kết quả anh đúng là đã tìm được thật, nhưng anh còn chẳng ăn được một cọng lông nào, toàn bộ đều tạo phúc cho fan cả
Mã Minh ảo não cực kỳ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chủ yếu là anh cũng không cảm thấy mình có thể tìm được ông chủ Lâm
Các khách hàng trên mạng ngày nào cũng tìm ông chủ Lâm khắp nơi, mà đâu có tin tức nào đâu
Anh thì lần lượt chạy đến những nơi trên danh sách ba anh đưa cho, kết quả anh lại tìm được thật
Ai dám tin chứ
“Các huynh đệ, sự kiện trọng đại đây
Biết vậy chẳng làm
Không đúng, anh còn chưa hỏi được mấy giờ ông chủ Lâm bày quầy mà?..
Ai chịu nổi cho được
Trong đầu của anh vẫn luôn quanh quẩn câu nói trong phòng live có bao nhiêu người xem thì có bấy nhiêu người đến đoạt cơm
Bên kia, các khách hàng cũ lên xe về nhà lấy điện thoại di động ra đánh chữ
Sớm biết tin tức đó là thật thì anh đã không livestream như vậy rồi
"May mà tôi còn đang được nghỉ
Không sao cả, tôi có thể đến xếp hàng sớm một chút
Người này vừa dứt lời, cả nhóm bỗng chốc sôi trào
"Vãi beep, chắc sẽ không như lần bánh cuốn thịt kho trước đó chứ
Đông người là tôi phải đến sớm tận mấy tiếng đồng hồ
"Vị trí của ông chủ Lâm bị bại lộ rồi
Có người phát livestream tìm được chỗ ông chủ Lâm
Có lẽ tối mai fans của ông chủ Lâm sẽ kéo cả đại quân đến đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thiệt luôn ấy
Quá nhiều người
Thật ra hôm qua đã bị lộ rồi, có mấy sinh viên đến, mọi người có để ý không
"Haiz, đó là chuyện rất bình thường mà
Chúng ta vốn cũng thấy tin tức này trên mạng, chỉ là người khác không tin thôi
Có người không tin đương nhiên cũng có người tin, người ta tìm đến là chuyện nằm trong dự liệu
Nhưng tôi không ngờ người này sẽ livestream
Có người nào tìm được vị trí của ông chủ Lâm mà không muốn giữ bí mật, không chịu để bất kỳ ai khác biết đâu
Anh ta thì hay rồi, cứ thế livestream luôn
"Khỏi phải nói, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ cầm theo lều qua canh me, lần này nhất định phải ăn được hoành thánh
Trong nhóm, tin tức bay tán loạn
"Ăn không được cũng không sao
Nhưng lỡ như có quá nhiều người, tuần sau ông chủ Lâm lại chạy đến thành phố sát vách, đến lúc đó chúng ta chỉ có nước khóc ròng
Ngô Quảng truyền lại tin vào nhóm
"Thôi toang
Có fans lan truyền nội dung livestream trên mạng rồi
Có khi qua một đêm, tất cả những người quan tâm việc ông chủ Lâm bày quầy bán hàng ở đâu sẽ biết được tin này
Ngô Quảng nhanh chóng tìm được người phát livestream kia, là người đàn ông trước đó vì ăn bánh cuốn thịt kho mà từ bỏ xuất gia, trở nên nổi tiếng và được phỏng vấn
Sau đó thì bắt đầu livestream
Sau khi mọi người suy sụp, lập tức bắt đầu nghĩ cách giải quyết
Với tư cách là trưởng nhóm, Phương Tuấn bắt đầu sắp xếp người lên mạng tra xét thông tin
"Ây, tôi cảm thấy ông chủ Lâm đổi chỗ bán là vì biết có quá đông fans nên mới đổi địa điểm để người khác không tìm được
Vậy thì cậu ấy bày quầy bán hàng sẽ ung dung hơn một chút
Các khách hàng cũ đặt mình vào vị trí của ông chủ Lâm thì có thể hiểu được tại sao tuần nào cậu cũng đổi chỗ bày quầy bán hàng
Bởi vì ông chủ Lâm nấu ăn thật sự quá ngon, rất nhiều khách hàng quay lại thành khách quen
Nếu cậu bán ở một chỗ cố định, có lẽ người đến xếp hàng sẽ gây cản trở giao thông
Hình dung bằng câu 'người đông như kiến cũng không ngoa
Mỗi lần cậu đổi chỗ bán, khách hàng cũ không thể tìm đến, nghĩa là cậu bắt đầu lại từ đầu, không cần lo bị các khách hàng vây chật như nêm cối, còn có thể trải nghiệm thú vui khi bày quầy bán
"Giờ khoan hãy đặt mình vào vị trí người khác, tự hỏi xem ngày mai nhiều người, không ăn được thì sao đi đã
Bên kia, đám người Diêu Siêu ăn xong hoành thánh cùng nhau trở vê đều vô cùng buồn rầu
Hôm nay ngày năm, ngày mai là ngày sáu, kỳ nghỉ đã kết thúc
Ngày bảy bọn họ phải vào học rồi
Chẳng khác nào ngày mai phải trở vê
Trời đất ơi
Mạnh Đào sụp đổ trước hết
"Hả, tôi mới ăn có một bữa đã phải trở về rồi
Có thể trở về trường muộn mấy hôm không
"Không phải nói ông chủ Lâm bày quầy hàng trong một tuần à, ngày sáu mới thứ sáu còn tận hai ngày, chúng ta đi rồi, chẳng phải là không ăn được nữa hải"
Không hổ là sinh viên, tính toán rất rõ ràng
Diêu Siêu bất đắc dĩ nhìn cậu ta: "Cậu cảm thấy chúng ta đông người như vậy không trở về, giáo viên hướng dẫn có đồng ý không
"Được rồi
Vấn đề này không cần nghĩ cũng biết nhất định không được
"Nhưng mà tôi mới nếm được mùi vị, ngày mai đã phải trở về trường, đây không phải muốn mạng của tôi à
Mạnh Đào vừa nghĩ đến hoành thánh thơm ngon kia, không kiềm được nuốt nước miếng

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.