Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 357: Úi mẹ ơi, cười sớm quá rồi!




Chương 357: Úi mẹ ơi, cười sớm quá rồi
(2)Chương 357: Úi mẹ ơi, cười sớm quá rồi
(2)
Anh mua xiên que rồi vội vàng đi làm nên không ăn kịp, phải để đến buổi trưa mới ăn
Đấn trưa dùng lò vi sóng hâm nóng lên, phối cùng với hai cái bánh bao, đang chuẩn bị vui vẻ dùng bữa
Hương vị kia lại quá thơm, kéo lãnh đạo và đồng nghiệp qua đây
Anh không thể độc hưởng xiên que thì không nói, vẫn còn dẫn lãnh đạo cùng đồng nghiệp vào hố của ông chủ Lâm nữa
Dẫn đến người xếp hàng mua xiên que lập tức có thêm hai mươi người
Anh xin lỗi các ông bạn già trong nhóm, vì đã khiến nhiều người biết đến sự tồn tại của ông chủ Lâm hơn
Hu hu hu - nhiều người quá đi, đừng không mua được nhái
Nhưng mà hơn nửa tiếng trôi qua, nhìn đội ngũ không di chuyển mấy phía trước, người đàn ông đưa mắt nhìn sang lãnh đạo
Ui mẹ ơi, cười sớm rồi
"Cho nên sáng sớm hôm qua anh nói kẹt xe, chính là kẹt như thế này đó hả
"Bây giờ không phải là lúc để thảo luận chuyện này đâu, ngày hôm qua chỉ có một mình tôi thôi, mà hôm nay thì lại là cả tổ chúng ta luôn đó, nếu như đều đến muộn..
Đồng nghiệp đằng sau nhịn cười, mặt đều nghẹn đến đỏ bừng
Người đàn ông nhìn bầu trời rồi lại nhìn xuống đất, chính là không nhìn lãnh đạo
Người đàn ông không nói rõ ra, nhưng mà mọi người đều hiểu
Lãnh đạo: ..
Có đám nhân viên như này là phúc khí của anh nhỉ
Cả đám đều không khỏi đưa mắt nhìn lãnh đạo, chờ anh ra quyết định
Lãnh đạo: ...
Chuyện này làm thế nào bây giờ
Hay lắm, lãnh đạo chính là lãnh đạo, lý do xin nghỉ này chân thực quá đi
"Alo ông chủ à, sáng nay đi làm tôi bị tai nạn nên phải đi bệnh viện một chuyến, chắc là sẽ đến trễ chút
Một đám nhân viên nghe lý do xin nghỉ của lãnh đạo, nhất thời lộ ra ánh mắt bội phục
Khóe miệng lãnh đạo co giật, gọi điện thoại cho ông chủ
Lãnh đạo nói một hồi rồi cúp điện thoại thấy những người này vẫn còn mở to mắt nhìn mình đầy ngây ngốc thì thở dài
"À đúng đúng đúng, quản lý à vẫn là anh có cách
Lãnh đạo chỉ còn thiếu mỗi việc ném lý do xin nghỉ lên mặt đám người kia
"Tôi đều vào bệnh viện rồi, các anh không đến thăm à
Không phải có lý do xin nghỉ rồi ư
Sao không linh hoạt gì hết thế, cả đám luôn
Các nhân viên không hiểu ý của lãnh đạo, đồng thanh ngờ ngợ hỏi: "Hở?”"
Bọn họ vẫn còn đứng đó à
"Không hiểu à
Có thể quang minh chính đại đi muộn mua xiên que, đám người đều vui vẻ không thôi
Lời nói hưng phấn ấy truyền vào trong tai của khách hàng gần đấy, khách hàng đều nhìn họ với ánh mắt hâm mộ
Đào đâu ra lãnh đạo tốt như vậy chứ
Lại còn mang theo các nhân viên cùng đi muộn mua xiên que của ông chủ Lâm nữa
Anh cũng muốn có lãnh đạo như vậy!..
Viện dưỡng lão, ngoài mấy ông cụ bà cụ Hồ Vân Tuệ cơ trí đi sớm ra
Đẳng sau đó, đợi đến khi mấy người còn lại chậm rì rì ăn sáng xong, khi bọn họ xách ghế đi ra thì đội ngũ xếp hàng mua xiên que đã nhìn không thấy đuôi
Các ông cụ bà cụ là đại quân xếp hàng, còn chưa bao giờ gặp được đối thủ, đâu chịu được nỗi tủi thân này
Vẻ mặt mọi người đều chăm chú mà lại nghiêm túc
"Quầy xiên que ngay trước cổng viện dưỡng lão chúng ta, kết quả chúng ta lại không ăn được, việc này nói ra mất mặt thật
"Chứ còn gì nữa, tôi xếp hàng nhiều năm như vậy, có lần nào không giành ăn được đâu, nhục quá đi thôi
"Không được, đông người quá rồi, ngày mai tôi phải đến xếp hàng sớm mới được
"Thế nhưng sáng sớm ăn xiên que không tốt mà
Mấy người cũng biết Lâm Chu bày quầy lúc 8 giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng với tình huống như bây giờ, đã không phải là vấn đề sáng sớm ăn xiên que có tốt hay không nữa
Là vấn đề mấy bà có thể ăn được hay không cơi
"Cái này đã không phải chỉ là vấn đề có thể ăn xiên que được hay không, mà là vụ chúng ta xếp hàng nhưng lại thua mấy người trẻ tuổi cơ
Vừa nói ra lời này, mấy bà lão tức khắc hiểu ra tại sao mình lại thấy buồn bực rồi
Tất cả đều tụ tập lại và bắt đầu thương lượng đối sách
Tiểu Anh 8 giờ mới đến làm thấy người đến mua xiên que của ông chủ Lâm ở cổng viện dưỡng lão còn nhiều hơn hôm qua nữa, vẻ mặt lập tức thay đổi
Nghĩ lại, ngày hôm qua lúc cô đi làm thấy fan của ông chủ Lâm tụ tập thì vẫn không coi vào đâu
Cô chuẩn bị đợi lúc tan làm, ít người hơn rồi mới mua xiên que
Sau đó lúc cô tan làm, ông chủ Lâm đã sớm dẹp quầy rồi
Lần đầu tiên Tiểu Anh cảm nhận được không mua được món ngon ông chủ Lâm làm là cảm giác như thế nào
Giờ khắc này, cô hận không thể quay trở lại quá khứ đánh chết bản thân đã đăng vị trí ông chủ Lâm lên mạng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sớm biết ông chủ Lâm có nhiều fan và họ lại ăn nhiều như vậy, chẳng chừa cho cô một chút xiên que nào thì có đánh chết cô cũng không nói tin tức này ra ngoài đâu

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.