Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 414: Nên bán giá bao nhiêu đây?




Chương 414: Nên bán giá bao nhiêu đây
(2)Chương 414: Nên bán giá bao nhiêu đây
(2)
Một bên khác, Lâm Chu đang suy nghĩ nên bán bao nhiêu tiền thì thích hợp
Dù cậu không thiếu tiền, nhưng cũng không muốn buôn bán lỗ vốn, sợ người khác xem cậu là công tử Bạc Liêu đốt tiên như giấy
Vậy thì 3000 một phần đi
Đối với quầy hàng ven đường, giá cả này đã rất cao rồi
Có khách chịu chi, cậu sẽ bán, chẳng những bán đồ ăn mà còn phục vụ văn nghệ
Không có khách chịu chi cũng không thành vấn đề
Dù sao, nhiệm vụ không quy định bán bao nhiêu phần
Mãi đến khi chính thức bày bán, Lâm Chu mới nghĩ đến cảnh tượng nếu có khách gọi món, cậu sẽ phải thổi kèn Xô-na trong lúc khách đang ăn
Hình ảnh kia đẹp đến mức cậu không dám nghĩ mình có thể lúng túng đến cỡ nào
Nghĩ đến đó, chứng bệnh sợ xã hội của cậu hình như lại tái phát rồi
Cậu không còn cảm thấy nhiệm vụ này kích thích hay có tính thử thách nữa
Quả nhiên, giữa lý thuyết và thực hành khác biệt rất lớn
Có mặt bàn lớn và tủ kính
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong đó có ly nhựa đế cao, dao nĩa và đĩa nhựa, toàn bộ là đồ dùng một lần
Trên đường đi, tạo hình đặc biệt của cậu thu hút ánh mắt của không ít người đi đường
Cậu không dám đến nơi đông người bèn dừng lại ở một chỗ trống trải, bắt đầu bày quầy bán hàng
Lâm Chu theo phản xạ sờ lên khẩu trang trên mặt mình
May mà cậu dự kiến trước, đeo khẩu trang lúc vừa ra khỏi cửa
Đến quảng trường Thời Đại, ngày càng nhiều người đi đường nhìn cậu
Xe hàng lần này khá giống xe bán hamburger trước đó, nhưng trông cao cấp hơn một chút
Lâm Chu vừa xoắn xuýt vừa đi vào quảng trường Minh Châu Thời Đại
Nơi này nằm ở trung tâm thành phố, rất nhiều người qua lại
Không đến tình trạng người đông nghìn nghịt, nhưng vẫn ở mức nhìn đâu cũng là người
[Combo bò bít tết và rượu vang -3000 tệ]
Sau đó, cậu lần lượt bày các món ăn kèm lên mặt bàn
Cuối cùng còn lấy bảng đen cậu chuyên dùng ra, viết giá cả lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Chu giật khóe miệng, lấy rượu vang Lafite năm 1999 ra
"Đờ mờ, bao nhiêu cơ
Ông chủ, có phải anh viết dư một con số 0 không đấy
Hình thức bày quầy bán hàng đặc biệt giống như gờ giảm tốc cho người đi đường
Người đi đường bị ngoại hình của Lâm Chu hấp dẫn bước đến, nhích lại gân xem giá cả trên bảng đen
Sau đó, người nọ mạnh mẽ lùi lại một bước, giống như phải chịu kích thích cực lớn
(Khách dùng bữa được tặng kèm một khúc diễn tấu nhạc cụ miễn phí)
"Vua bò bít tết ở Ma Đô cũng chỉ có 2300 tệ một miếng
Còn combo bò bít tết và rượu vang của anh giá 3000 tệ
Giá này đắt lắm à
Nói thật, cậu không làm ăn, không biết mấy việc như tính toán chỉ phí, vân vân
Khi có nhiều tiền đến một mức độ nhất định, Lâm Chu phát hiện mình đã trở nên ít nhạy cảm với giá cả hơn
Cậu vội vàng ra bày quầy bán hàng cũng không hỏi Hoàng Chính Hạo chỉ phí cụ thể của nguyên liệu, chỉ đành lên mạng tìm giá cả đại khái của bò bít tết đỉnh cấp rồi ghi đại một con số
Chỉ cần cậu không làm việc uổng công vô ích và không lỗ vốn là được
Lâm Chu không ngờ nhanh như vậy đã có người đi đường bị hấp dẫn đến
Lúc đầu, Lâm Chu còn định đặt giá cao hơn, nhưng sợ không ai mua, vậy thì chẳng phải cậu bị người ta vây xem không công à
Chỉ có mình cậu xấu hổ
"Anh xem chất lượng của bò bít tết này đi, là nguyên liệu được vận chuyển bằng đường hàng không đấy
Còn cả Lafite năm 1999 nữa.”
Lâm Chu lấy nguyên miếng bò bít tết lên tuổi ra khỏi hộp, khoe ra mặt cắt tuyệt hảo của nguyên liệu
Cậu vốn định giới thiệu một chút, nhưng chợt nhận ra mình đã quên mất chuỗi thương hiệu Hoàng Chính Hạo nhắc đến lúc đó
Chỉ có thể giới thiệu ngắn gọn
Không có tên thương hiệu dài ngoằng kia, cậu lập tức cảm thấy nguyên liệu không còn cao cấp như thế nữa
Nhưng người bình thường vẫn có thể nhìn ra chất lượng của bò bít tết
Chất thịt này đúng là khác hẳn với bò bít tết thông thường, chênh lệch rất rõ ràng
Nhưng sau khi nghe lời giới thiệu này, vẻ mặt người đi đường càng trở nên khó tả
Anh bày quầy hàng ven đường mà đặt mua nguyên liệu vận chuyển bằng đường hàng không và Lafite năm 19992
Ai dám tin là thật chứ
3000 tệ gần bằng một tháng lương của vài người
Một bữa ăn hết một tháng lương
Đa số người thường ăn không nổi
May mà ông chủ còn một chút lương tâm, không gài kèo người nghèo
Người đi đường không nói gì, quay đầu đi thẳng
Những người đi đường bị hấp dẫn khác đi đến cũng dừng bước vây xem
Giá cả này đẩy lùi tất cả mọi người
Lâm Chu thấy đã sắp đến giờ ăn nhưng vẫn chưa có khách hàng nào, định làm một phần bò bít tết cho mình nếm thử trước
Cậu cắt nguyên miếng bò bít tết ủ khô thành miếng nhỏ dày khoảng 2 centimet, loại bỏ lớp vỏ ngoài màu nâu ở bốn phía
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi cắt miếng bò bít tết ủ khô ra, bên trong là màu đỏ, lớp màu nâu bên ngoài không thể ăn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.