Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 50: Không ăn được bánh bao!




"Mời dùng
Bạn gái đứng ở một bên thấy Lâm Chu, trong mắt toàn là vui mừng ngạc nhiên
Trai đẹp kia
Còn là một trai đẹp vô cùng thú vị nữa
Lại đang ở đỉnh núi bán cháo trứng muối thịt nạc
Hơn nữa nhìn hai giỏ trúc này, là dùng đòn gánh để gánh lên nhỉ
Lại còn là một trai đẹp không ẻo lả nữa
Trời đất ơi, cực phẩm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt cô gái nhất thời sáng lên, một tay cầm chén cháo một tay chụp ảnh gửi vào trong nhóm bạn thân
"Các chị em, đoán xem tớ phát hiện ra trai đẹp cực phẩm ở đâu này
Tin tức gửi vào trong nhóm, một lúc lâu sâu cũng không thấy ai trả lời
Cô gái mới bình phục lại từ tâm tình kích động, đưa mắt nhìn thời gian
Cái giờ này, không ai trả lời tin nhắn là chuyện rất bình thường
Không phải còn chưa tỉnh ngủ, chưa ngủ dậy thì cũng là đang thu thập, vội vã đi làm không có thời gian
Chỉ khi nào đi làm rồi bắt đầu lười biếng, hoặc là tỉnh ngủ, mới có người hồi phục
Người đàn ông nhận cháo cháo trứng muối thịt nạc, lần này bạn gái ở ngay bên cạnh, anh cũng lười động, tùy tiện tìm một bãi đất trống ở bên cạnh để đứng ăn luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh trai đứng cạnh nhìn vẻ mặt hưởng thụ của người đàn ông, trông có vẻ rất chi là ngon, thèm đến mức nuốt một miếng nước bọt
Hay lắm, trước kia anh chưa bao giờ để mắt đến một chén cháo trứng muối thịt nạc
Bây giờ đi ra ngoài chơi, thấy người khác ăn thì lại thèm là sao
Lúc nào anh mới có thể chữa được cái bệnh nhìn người khác ăn là thấy ngon miệng đây
Nhịn một hồi, thấy người đàn ông sắp ăn xong một chén cháo rồi
Anh trai không nhịn được mở miệng hỏi: "Người anh em à, cháo này ăn ngon không
Giá một trăm tệ một chén thực sự có hơi đắt, nếu như mua xong mà không ăn được, anh sẽ khóc chết mất
Mua đồ ở khu phong cảnh cần phải cẩn thận một chút
Kinh nghiệm trong quá khứ nói cho anh biết, đồ vật trong khu phong cảnh vừa đắt lại còn khó ăn
Người đàn ông nghe thấy thế, ngẩng đầu nhìn anh gật đầu lia lịa
"Ăn ngon lắm, tôi đều ăn hai chén rồi, cho tới bây giờ tôi chưa từng ăn cháo nào ngon như thế này
Lần đầu người đàn ông có cảm giác mình học hành không tốt, từ ngữ nghèo nàn cực kỳ
Đến cả việc muốn khen cháo này ngon cỡ nào cũng tìm không ra từ có thể hình dung
"Vậy tôi cũng mua một phần nếm thử
Anh trai nghe thấy câu trả lời của người đàn ông, giống như chính là cơ hội để anh đưa ra quyết định
Nếu như ban nãy người đàn ông trả lời là không ngon thì anh có cái cớ để tẩy não mình, cháo này chỉ là nhìn ngon thôi, vào miệng thì không còn gì đâu
Hiện tại người khác nói với anh là ăn ngon
Anh trai cũng không nhịn được nữa
"Ông chủ cho tôi một phần, một trăm tệ một chén đúng không
Anh trai nhanh chóng đi đến trước mặt Lâm Chu gọi món
Lâm Chu gật đầu, múc thêm một chén cháo nữa đưa tới
Một thùng cháo to mới bán chín phần, còn thừa không ít
Lâm Chu không hề nóng nảy lấy ra một chiếc ghế gấp từ giỏ trúc, an vị bán cháo ở đỉnh núi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có khách đến thì bán
Không có khách thì chơi di động lười biếng
Mắt thấy đều gần tám giờ rồi, cậu tranh thủ thời gian gửi tin cho ông bác leo núi, nói cho ông biết tuần này cậu không thể đến sau khu biệt thự leo núi
Cậu phải leo núi Tần Hoàng, thuận tiện đến đỉnh núi bán cháo
Trương Kiến Quân đã rời giường ăn sáng vào giờ này: ??
Cảm nhận được sự khác thường của ông, con trai Trương Minh Viễn quan tâm hỏi một câu
"Ba làm sao thế
Khó chịu chỗ nào à
"Không có việc gì, không ăn được bánh bao
Lòng Trương Kiến Quân căng cứng, sau đó nhìn thoáng qua Trương Minh Viễn đầy ghét bỏ
Đều do thằng nhóc này
Hại ngày hôm qua ông không ăn được bánh bao Lâm Chu làm, bây giờ người ta không bán bánh bao nữa, đổi thành bán cháo rồi
"Tại sao
Trương Minh Viễn nghĩ lần này trở về, cha của anh cứ kỳ kỳ quái quái
Không phải trên bàn này có đầy bánh bao à
Thời mãn kinh có cần thái quá như vậy không, biến người cha vẫn luôn lý trí của anh thành dáng vẻ cố tình gây sự như bây giờ
Vẻ mặt vẫn còn rất phong phú, động một chút lại trừng anh
Trước đây có thể suốt ngày không có biểu cảm gì, nghiêm mặt một cái khiến người ta không nhìn ra được ông đang suy nghĩ gì
Đâu giống bây giờ
"Lâm Chu không bán bánh bao nữa
Trương Minh Viễn nghe ông trả lời thế, lại nghi hoặc
"Lâm Chu là ai
"Con bị gì thế, sao mới đến tuổi này mà lại hay quên vậy, tối hôm qua không phải ba đã nói với con rồi à
"Chính là cậu trai làm bánh bao ăn ngon gần đây hay đi leo núi với ba à
Trương Minh Viễn chỉ là nhất thời không liên hệ hai người với nhau mà thôi
Giờ Trương Kiến Quân vừa nhắc là anh nhớ ra ngay
Trương Minh Viễn nhức đầu day day trán
"Tại sao không ăn được
Trương Minh Viễn cũng có một chút hứng thú với Lâm Chu trong lời cha mình, mở miệng hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.