Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 6: Đã mở hàng chưa? Nướng bao nhiêu xiên? Kiếm được bao nhiêu tiền rồi? (2)




Bà vợ vẫn không hề lay động, thản nhiên nói: "Hôm nay đã mở hàng chưa
Nướng được bao nhiêu xiên
Kiếm được bao nhiêu tiền rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba câu hỏi liên tục kiến ông chồng cứng họng luôn
Suy nghĩ muốn ăn bánh cũng bay vèo đi hết, ông ta bắt gào to, mời mọi người ăn xiên nướng
"Thịt dê nướng đây- Thịt dê tươi rói mới ra lò đây-"

"Đi ngang qua chứ đừng bỏ qua nha-"..
Một bên khác
Văn Nam đã về đến nhà nhưng không định nấu cơm, một hơi ăn hết 5 cái bánh bao
Bụng no căng, coi như xong bữa
Thịt bò vốn đã cho cảm giác rất chắc bụng, lại thêm bánh bao cũng là món chính nên càng dễ no
Số bánh còn lại anh cất vào tủ lạnh, định sáng mai lấy ra hấp lại, coi như bữa sáng luôn
Nếu chưa no thì lại luộc thêm hai quả trứng, chuẩn không cần chỉnh luôn
Văn Nam ôm bụng nằm trên sofa, thảnh thơi lướt điện thoại
Bánh bao nhân thịt bò tuy hơi đắt, không mua nổi nhưng đúng là rất ngon nha
Cắn một miếng thì biết ngay đây là bánh được làm thủ công
Lớp vỏ mềm như bông nhưng vẫn có độ dai nhất định chứ không phải loại bán thành phẩm gia công bằng máy móc, phần đế bị hấp hơi nước nhũn nhũn nhão nhão, khó ăn chết đi được
Phần nhân cũng dùng loại thịt bò ngon, nguyên liệu rất có tâm
Bánh bao chất lượng thế này, 10 tệ/ 1 cái cũng không đắt
Là mình nghèo, không thể trách bánh bao được
..
Chưa đến 10h mấy cái lồng đã sạch bách, Lâm Chu đành mắt to trừng mắt nhỏ với mấy vị khách còn đang đợi mua bánh
"Ngại quá, hết bánh rồi ạ..
Thực khách xếp hàng cả nửa ngày nhưng không mua được bánh bao: "
10 giờ
Ông chủ xiên que, xiên nướng hay các quán hàng khác đều trơ mắt nhìn Lâm Chu thu dọn đồ đạc, đóng quầy chuẩn bị về nhà
Mấy chủ quán khác không khỏi cảm thán: buôn bán đắt hàng thật đấy
Bọn họ thường xuyên đến đây bày quán, hôm nay là lần đâu tiên nhìn thấy có người đến bán bánh bao
không ngờ là lại đắt hàng ngoài sức tưởng tưởng của bọn họ
Bà chủ quán đồ nướng không nhịn được, nghĩ: chẳng có nhẽ bán bánh bao lại dễ hơn bán đồ nướng
Nếu thế, bà cũng sẽ nặn một ít bán thử
Nhưng mà tối ngày hè, chẳng nhẽ người ăn đồ nướng lại không nhiều bằng người ăn bánh bao
Tại sao quán nhà mình lại chẳng có mấy mống khách còn hàng bánh bao thì ngược lại, đông phát sợ
Bác gái nghĩ mãi mà không ra, cứ thế mà nhìn Lâm Chu thu dọn đồ đạc xong, nhởn nhơ rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc Lâm Chu về đến nhà thì đã gần 11 giờ

Công viên Hoa Quả Sơn cách biệt thự của cậu hơi xa
Bảo vệ phía ngoài khu biệt thự từ xa nhìn thấy quầy hàng ăn vặt ba bánh thì đã mở sẵn cổng
Cậu Lâm ở biệt thự số 3, nổi tiếng lắm, phòng an ninh ai cũng biết
Giữa một dàn xe bảo mẫu, xe sang lại xuất hiện một chiếc xe ba bánh cải tạo thành quầy bán hàng, nhìn thế nào cũng thấy rất kỳ lạ
Khiến người ta không nhịn được, nghi là mấy kẻ lắm tiền đều có mấy sở thích rất..
đặc biệt
Sau khi tự do về tiền tài thì sẽ muốn trải nghiệm những giá trị nhân sinh thực tế
Ví dụ như cái cậu Lâm này, có sở thích bày quán bán đồ ăn vặt
Tất nhiên là mấy lời này họ chỉ lén bàn tán với nhau, chứ sao dám chạy đến trước mặt chủ nhà mà hỏi
Xe đến cổng, bảo vệ cúi đầu, nhiệt tình chào hỏi
"Hoan nghênh ngài Lâm về nhà
Lâm Chu thấy mãi thành quen, chỉ khẽ gật đầu rồi co cẳng đạp thật nhanh về nhà
Đến khi đánh xe vào gara, cậu mới thu nó vào trong không gian hệ thống
Đợi mai lấy ra, quầy hàng ba bánh này sẽ tự động được sạc đầy điện, trở lại trạng thái ban đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu có thể dùng đi dùng lại, cực kỳ thần kỳ
Nếu không có cái xe ba bánh này, Lâm Chu cảm thấy con đường bày quán bán hàng của mình sẽ chẳng thuận lợi như này đâu
Về đến nhà chính là lúc phải tính lại sổ sách
100 bánh bao nhân đậu hũ cay tê, 5 tệ/ 1 cái, thu được 500 tệ
100 bánh bao nhân thịt bò, 10 tệ/1 cái, thu được 1000 tệ
Hôm nay tổng thu được 1500 tệ, trừ tiền vốn với chi phí này kia thì cũng chỉ lấy công làm lãi, kiếm vài đồng vất vả
Lâm Chu cẩn thận nghĩ lại, cảm thấy vấn đề ở chỗ chi phí nguyên liệu đầu vào quá cao
Ngày mai vẫn là nên dậy sớm, ta chợ truyền thống hẳn là sẽ rẻ hơn được một ít
Hôm nay dậy trễ quá, không đi kịp
Xem xong sổ sách, Lâm Chu phủi mông đi vào toilet tắm rửa rồi bò lên giường, cố ép đầu óc tắt máy đi ngủ
Ngày mai cậu còn phải dậy sớm, chạy đến chợ truyền thống mua nguyên liệu làm bánh
Muốn đến chợ thì phải dậy thật sớm, chứ nếu trưa trầy trưa trật mới lết ra thì đồ ăn tươi ngon đều bị người ta cướp hết rồi
..
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Lâm Chu bị tiếng chuông đồng hồ báo thức dựng cổ dậy
Mới 6 giờ
Cậu chàng mắt nhắm mắt mở rời giường, mò đi đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo rồi thay quần áo, chạy đến chợ bán đồ ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.