Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 699: Bán đậu hũ




Chương 699: Bán đậu hũ (2)Chương 699: Bán đậu hũ (2)
Trong lúc cậu suy nghĩ, con hổ đã ngậm chậu inox đến trước quầy hàng của Lâm Chu sau đó trở lại nơi ban đầu nó xuất hiện, tiếp tục ngồi chồm hổm
Lâm Chu thấy được trí tuệ từ con hổ này
Không hổ là động vật hoang dã, chỉ số thông minh này được nha
Ăn xong rồi, còn biết đến lấy
Vì thế, Lâm Chu bị con hổ nhìn chăm chú lại múc cho nó thêm một bát, đặt ở vị trí vừa nãy đặt đậu hũ
Một người một hổ toàn bộ quá trình không có trao đổi
Một người đút, một hổ ăn
Thẳng đến khi qua lại năm lần như thế
Lâm Chu im lặng
Cậu bày quầy hàng được hai tiếng rồi, còn chưa bán được một phần đậu hũ nào, ngược lại đút hổ ăn hết năm bát lớn
Con hổ ngơ ngác còn chưa phản ứng lại, xe ba bánh của Lâm Chu đã bỏ chạy mất dạng
Mắt thấy con hổ ăn xong bát thứ năm, còn ngậm chậu inox đến trước quầy hàng của cậu, Lâm Chu có ý định muốn đổi chỗ
Lâm Chu tìm đúng thời cơ, trực tiếp trèo qua xe ba bánh, lái xe bỏ chạy
Vì thế, chờ con hổ đưa chậu inox xong lại quay về chỗ cách cậu một khoảng ngồi chồm hổm
Ai biết con hổ này có thể ăn được bao nhiêu chứ
Tốc độ của xe ba bánh này nhanh cỡ nào, thì nhìn dáng vẻ Lâm Chu chạy như bay về phía trước là biết
Cho con hổ ăn, ai trả tiền chứ, cuộc mua bán này thật lỗ vốn mài
Huấn luyện viên trượt tuyết cảm nhận được học viên hơi căng thẳng, tưởng rằng do nghe thấy hổ gầm, bình tĩnh an ủi nói: "Không sao đâu, đừng sợ hãi, núi Đại Bạch này có rất nhiều động vật hoang dã, nhưng không đi sâu vào rừng rậm thì sẽ không gặp phải đâu
Một tiếng hổ gầm khiến Lâm Chu còn chưa chạy xa giật mình, nhất thời quyết định chạy xa một chút đừng để bị con hổ đuổi kịp
Một nơi khác, cơ sở nghỉ dưỡng trượt tuyết cách đó không xa, một vài khách du lịch cũng nghe được tiếng hổ gầm này
Đôi mắt to tròn xoe trợn tròn, luống cuống xoay vòng vòng tại chỗ, còn phát ra tiếng rống đầy buồn bực tức giận
Rảnh rỗi sinh nông nỗi cũng tìm một huấn luyện viên trượt tuyết, bằng không phong cảnh của núi Đại Bạch xem mãi cũng không có gì thú vị
Vừa rồi tiếng hổ gầm kia nghe có vẻ rất gần đó
Tiêu Phàm cùng bạn bè đến trượt tuyết
Học viên nghe vậy gật đầu
Lúc này nghe hổ gầm, cứ cảm thấy rất gần
Hay thật chứ, hổ đông bắc trong rừng này sao thế
Sau đó không bao lâu, liên tiếp truyền đến tiếng hổ gầm
Tiêu Phàm nói xong thì không để tiếng hổ gầm vừa rồi ở trong lòng nữa
"Chúng ta tiếp tục đi
Huấn luyện viên cũng cảm giác thấy sai sai
Nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh của huấn luyện viên, anh đánh giá có lẽ người làm việc ở khu danh lam thắng cảnh đã quá quen thuộc với âm thanh của những động vật này rồi nhỉ
Bình thường cũng không truyền đến âm thanh gì, hôm nay sao cứ kêu hết tiếng này tới tiếng khác thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phạm vi khu thắng cảnh đông người luôn được bảo đảm an toàn, tuy huấn luyện viên thấy kỳ lạ nhưng vẫn trầm ổn an ủi học viên
Những khách du lịch đến núi Đại Bạch đều là du lịch, nhất định sẽ hơi khẩn trương với tiếng kêu của thú dữ, không thể xem như không có chuyện gì như người làm việc thời gian dài trên núi Đại Bạch bọn họ
Đừng nói tiếng kêu của thú dữ, bọn họ thường xuyên nhìn thấy động vật hoang dã, thấy nhiều riết cũng quen
An ủi khách du lịch cũng cực kỳ thuần thục
..
Bên kia, Lâm Chu một hơi chạy mấy km, sau đó thay đổi chỗ tiếp tục bày quầy hàng
Cái bát inox vừa rồi đút hổ ăn được cậu để riêng, tránh nhầm với bát cho người ăn
Lúc xuống xe, Lâm Chu còn cố ý nhìn bốn phía, xác định con hổ kia không đuổi theo mới thở phào
Đậu hũ không để ăn no, đối với dạ dày của con hổ giống như đang ăn đồ ngọt
Hết bát này tới bát khác, hai miếng đã hết, một thùng đậu hũ của cậu chưa bán đi một phần nào đã vào bụng hổ hết
Nhìn thoáng qua thời gian đã hơn ba giờ chiều
Bày quầy hàng còn hơn một tiếng nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng đừng nói, tuy bày quây hàng vừa rồi hơi gay cấn nhưng tiêu hao không ít thời gian
Lúc đút con hổ ăn, cảm xúc ít nhiều vẫn hơi khẩn trương, con hổ đấy
Cậu cũng là lần đầu gặp con hổ lớn sống hoang dã
Nó khác hẳn với con hổ trong vườn bách thú, tính nguy hiểm rất cao
Nếu không phải cường độ thân thể của cậu đủ đánh chết con hổ, sợ là cậu lập tức báo cảnh sát mất, đừng nói đút ăn, không quay đầu bỏ chạy là lớn gan lắm rồi
Lâm Chu thở phào, cảm giác gần như bản thân đã tiêu hao hết hai bát đậu hũ nóng đã ăn trước đó, lại bắt đầu đói bụng
Đậu hũ ngon thì ngon đó, nhưng ăn không đủ no, lúc ấy có thể no rồi, nhưng tiêu hao rất nhanh
Trước khi Lâm Chu mở thùng đậu hũ, cậu không quá yên tâm phải nhìn dáo dác lần nữa, quả thật con hổ không theo tới mới yên tâm mở nắp ra, lấy cái bát, múc cho mình một bát đậu hũ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.