.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Tu Tiên Giới Bị Chơi Hỏng Rồi

Chương 78: Chương 78




“Tỷ tỷ cũng không thể a?” Thẩm Ngọc Châu nghe được hắn hồi đáp, mặt mày hớn hở, nhưng vẫn ra vẻ hào phóng hỏi.
“Đương nhiên.” Thanh âm Thẩm Phong ca không mảy may do dự, hệt như Thẩm Trường Hàn – tỷ tỷ trong miệng Thẩm Ngọc Châu – không phải nữ nhi của hắn vậy.
Nghe được câu trả lời của hắn, Thẩm Ngọc Châu khiêu khích nhìn người đứng cách đó không xa, một thân thô bố ma y, dáng người nhỏ gầy.
Thẩm Phong ca tu vi Kim Đan, đương nhiên sớm đã nhận ra Thẩm Trường Hàn ở đó, nhưng hắn vẫn lạnh lùng như cũ, không một chút ôn nhu dành cho Thẩm Trường Hàn.
Đối với hắn mà nói, nữ nhi Thẩm Trường Hàn này, căn bản không bằng Thẩm Ngọc Châu mảy may.
Thẩm Trường Hàn nghe bọn hắn nói chuyện, trên mặt bình tĩnh đến không một tia gợn sóng. Những lời này, bao nhiêu năm nay, nàng đã sớm nghe đến quen thuộc.
Một người như ngọc như châu, một người ở lâu lạnh lẽo. Tên của các nàng đã sớm thể hiện thái độ của bọn họ.
Cùng hao phí thời gian để ý bọn họ, nàng còn không bằng hoàn thành thêm chút nhiệm vụ, đổi chút dược thảo trị liệu thân thể hư nhược của mình.
Nàng trời sinh yếu ớt, linh mạch rất nhỏ đến mức khó để linh khí thông qua. Nàng đã cố gắng thu thập bao nhiêu dược thảo để điều dưỡng thân thể, tu luyện nhiều năm như vậy, lại mới vừa vặn dẫn khí nhập thể.
Thân thể Thẩm Ngọc Châu cũng không tốt... Thế nhưng nàng thiên phú tốt, tốt đến nỗi phụ mẫu nguyện ý hao hết tâm huyết vì Thẩm Ngọc Châu.
Nghĩ tới đây, trong mắt nàng không khỏi hiện lên một vòng ảm đạm.
Nàng nhìn xem bàn tay mình che kín vết chai, một chút xíu nắm chặt:
Nàng thật sự... rất muốn luyện kiếm.
Trong viện sát vách, hình như có đệ tử Vạn Kiếm Tông vào ở?
Thế nhưng nàng là một tu sĩ ngay cả linh kiếm cũng không có, mới vừa vặn dẫn khí nhập thể, thật sự có tư cách gặp đệ tử Vạn Kiếm Tông sao? Đệ tử có thể vào Vạn Kiếm Tông, mỗi người đều là thiên chi kiêu tử, thiên phú phi phàm, còn nàng...
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng bước chân nàng vẫn từng chút từng chút hướng tiểu viện đi đến:
Nàng chỉ muốn nhìn xem đệ tử Vạn Kiếm Tông là bộ dạng gì.
Dù sao lần này qua đi, nàng có lẽ cũng không còn cơ hội nhìn thấy đệ tử Vạn Kiếm Tông mà nàng ước mơ.
- Tô Ly nhìn xem tiểu viện có thể xưng đơn sơ mà Thẩm Gia sắp xếp cho nàng, trong lòng âm thầm cảm thán: Quả nhiên từ kiệm thành sang dễ, từ sang thành kiệm khó a.
Nhớ năm đó, cái không gian nho nhỏ phá địa mà nàng đã ở hơn nửa tháng, bây giờ tiểu viện này lại tốt hơn quá nhiều so với cái tiểu thiên địa kia, nhưng nàng vẫn chọn ba lấy bốn, cảm thấy chỗ nào cũng không hợp ý.
Nghĩ tới đây, nàng không khỏi nhớ tới một vị cố nhân nào đó của Thuận Càn Tông.
Căn bệnh kiêu ngạo này của nàng, chính là nàng từng chút từng chút quen ra.
Tô Ly trong mắt mang theo một vòng ý cười thanh thiển, nhẹ nhàng vung tay lên, một tòa lầu các xinh đẹp đến mức có thể xưng là tác phẩm nghệ thuật liền xuất hiện trong sân.
Nàng vừa định tiến vào nghỉ ngơi, liền thấy một bóng người không ngừng quanh quẩn ở cửa tiểu viện.
Hôm nay nàng ăn dưa ăn vừa lòng thỏa ý, chỉ muốn trở về phòng ngủ thật ngon một giấc.
Ngay khi nàng muốn trực tiếp tiến vào lầu các, nàng bỗng nhiên đối mặt với đôi mắt của người ở cửa: khiếp nhược, cứng cỏi, cẩn trọng, kính ngưỡng...
Vô cùng giống một cố nhân nào đó.
Chương 33
Tô Ly nhìn thấy đôi mắt này, sững sờ một cái chớp mắt, thu hồi bước chân đang đi về phía lầu các, chậm rãi ngồi trên ụ đá trong tiểu viện.
Nàng một bàn tay chống đỡ bàn đá, tay kia thong dong đối với người ở cửa ra vào vẫy vẫy: “Muốn vào thì vào đi.” Thẩm Trường Hàn đang quanh quẩn ở cửa ra vào nghe được thanh âm của nàng, giật nảy mình.
Nàng có chút bối rối nhìn người đang ngồi trong tiểu viện, sợ vì nàng quấy rầy mà khiến Tô Ly không vui.
Ở Thẩm Gia, tu vi nàng thấp lại không có phụ mẫu phù hộ, chỉ có thể tự mình cẩn thận hơn, nếu chọc giận tu sĩ cấp cao, bọn họ dù chỉ nhẹ nhàng một chưởng, thân thể nàng hiện tại cũng hoàn toàn không cách nào tiếp nhận.
Cho nên nàng từ trước đến nay chú ý cẩn thận. Lần này, nếu không phải quá muốn gặp đệ tử Vạn Kiếm Tông, nàng căn bản sẽ không mạo hiểm như vậy.
Thế nhưng, khi nàng đối diện với ánh mắt của Tô Ly, cả người không khỏi dừng lại.
Không có ghét bỏ, không có xem thường, càng không có tức giận vì bị quấy rầy.
Nàng chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, ánh mắt thanh tịnh ôn hòa, giống như đang nhìn một người bạn ngẫu nhiên quen biết.
Thẩm Trường Hàn vô ý thức nhìn quanh, xác nhận xung quanh trừ nàng ra không còn ai khác, cuối cùng quyết định, từng bước một cẩn thận đi vào tiểu viện.
Đứng vững trước mặt Tô Ly, nàng vội vàng cung kính thi lễ: “Vãn bối Thẩm Trường Hàn, xin ra mắt tiền bối.” Tô Ly nghe xưng hô này, dường như lắc đầu bất đắc dĩ: Sao ngay cả xưng hô cũng thế này.
Nhớ tới Bạch Tử Vân đang ở lại Thuận Càn Tông, trong mắt nàng nhiễm lên một vòng nhu hòa bé nhỏ không thể nhận ra.
Ban đầu chỉ định chào hỏi Thẩm Trường Hàn, Tô Ly bỗng chuyển câu chuyện, chỉ vào ụ đá bên cạnh: “Ngồi đi.” “Đa tạ tiền bối.” Thẩm Trường Hàn mặc dù có chút câu nệ, nhưng cảm nhận được thiện ý của Tô Ly, nàng dựa theo lời nàng nói, cẩn thận từng li từng tí ngồi lên ụ đá.
Tô Ly cảm thụ được ánh mắt thỉnh thoảng quay sang từ bên cạnh, nàng nhẹ nhàng nhướng mày: Sao nàng lại cẩn thận như thể bên cạnh nàng là Long Đàm Hổ Huyệt vậy?
Đợi đến khi Thẩm Trường Hàn lại một lần nữa tự cho là cẩn thận vụng trộm nhìn về phía nàng, nàng nhịn không được nghiêng đầu, vừa lúc đối mặt với tầm mắt của nàng.
Thẩm Trường Hàn bỗng nhiên giật mình, vội vàng cúi đầu.
“Có gì muốn hỏi thì hỏi đi.” Tô Ly lười biếng ngáp một cái. So với giao lưu với người khác, nàng quả nhiên vẫn thích ăn dưa hơn.
Thẩm Trường Hàn ngẩng đầu, thấy được gương mặt thanh thản của nàng, lấy hết dũng khí, hỏi một vấn đề mình vẫn luôn rất muốn biết: “Tiền bối, Vạn Kiếm Tông có phải là một tông môn rất tốt rất tốt không?” Nàng nhớ tới những lời tán tu thỉnh thoảng thảo luận về Vạn Kiếm Tông ở phường thị, trong mắt không tự giác mang theo một tia ước mơ:
Vạn Kiếm Tông thế nhưng là nơi hội tụ những kiếm tu tốt nhất giới tu tiên, là tông môn mà vô số kiếm tu tán tu thiết tha ước mơ muốn bước vào, đương nhiên trong số những người đó cũng bao gồm nàng.
Chẳng biết tại sao, từ khi có ý thức, nàng đã cảm giác trong tay mình, hẳn là nắm một thanh kiếm.
Nàng hẳn là mỗi ngày bầu bạn cùng kiếm, thành thạo vung kiếm chiêu, nàng không phải là bộ dạng hiện tại, ngay cả linh kiếm cũng không cầm lên được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.