Liễu Bình vác khẩu súng shotgun hai nòng lên lưng, lại bổ sung đầy đủ đạn vàosúng tự động, sau đó nhìn về phía bên ngoài tường thành.Đêm tối tĩnh lặng.Hắn quan sát mọi vật tại hoang dã bên ngoài, không buông tha bất cứ động tĩnhdù nhỏ bé nào cả.Thời gian dần dần trôi qua.Không có gì dị thường cả.Liễu Bình thở phào một hơi, làm cho tâm trạng khẩn trương trở nên thư giãnchút.Từ khi thức tỉnh tới nay, đã qua mấy ngày rồi.Mình đã làm cái gì?Trúc Cơ.Gia nhập Thái Vi cung.Biết được Thế giới Tu Hành đã trở thành vật phẩm tư nhân của người khác.Hoàn cảnh trước mắt rất nguy hiểm, thế nhưng tu vi của mình quá thấp, nhiềulúc phải nghĩ tới an toàn của bản thân đầu tiên, không thể đi thăm dò càng nhiềubí mật hơn.Thái Vi cung...Lúc nào mới có thể trở về Thái Vi cung?Bảy đại phái cất giấu bí mật cuối cùng mà sư phụ đã để lại, mặc dù hiện tạimình đã gia nhập Thái Vi cung, thế nhưng tu vi mới chỉ Trúc Cơ, có lẽ phảithêm một chút thời gian để phát triển, mới có cơ hội tìm hiểu bí mật đó.Liễu Bình suy nghĩ xuất thần, bỗng nhiên linh giác truyền lại một tia cảm ứng.Hắn nhìn về phía bên ngoài tường thành.Trong hoang dã bên ngoài trấn nhỏ, bỗng có một người xuất hiện.Là cô bé kia.Lần này, cô bé nhìn có vẻ khá thảm hại, trên người có thêm mấy vết thương,máu vẫn chảy ra ngoài.Liễu Bình vẫy tay về phía đối phương.Cô bé kia bước từng bước đi tới, nhẹ nhàng nhảy lên tường thành, rồi ngồi bệtxuống."Ngươi bị thương rồi
Liễu Bình hỏi."Không có gì, có gì ăn không
Cô bé hỏi."Tạm thời còn không có quái vật tới...""Đồ ăn của người sống các ngươi cũng được."Liễu Bình lấy một phần lương khô dành cho đơn binh tác chiến ra, đưa tới."Thật khó ăn..
Cô bé bĩu môi, nói."Điều kiện hiện tại có hạn, ngươi ăn đỡ đi, chờ về sau ta sẽ nấu nướng chongươi ăn những thứ khác, mùi vị sẽ khác thứ này
Liễu Bình đặt súng tự động ởmột bên, nói.Cô bé thả lương khô xuống, bình tĩnh mà nhìn hắn."Làm sao
Liễu Bình khó hiểu hỏi."Ta vẫn muốn hỏi ngươi, cảm giác làm người sống là như thế nào
Cô bé hỏi."Rất tốt đẹp..
trong loại thế giới này, có thể không bị bất cứ con quái vật nàođiều khiển, dựa theo ý chí của bản thân mà làm việc, đây chính là niềm vui củaviệc còn sống
Liễu Bình nói."Ngươi là một người kỳ lạ
Cô bé nói."Tại sao lại nói như vậy
Liễu Bình hỏi."Trước khi ngươi thức tỉnh, thân phận tại thế giới Tu Hành là gì
Cô bé hỏi."Một người xem bói, cái gì cũng có thể biết, thế nhưng lại cần tiêu tốn tuổi thọ,cho nên ta rất ít sử dụng loại năng lực này
Liễu Bình nói."Ngươi không giống loại người lải nhải đó..
ngươi còn có thân phận khác sao?"Cô bé hỏi."Được rồi, nói thẳng đi, ngươi có thể xem ta là người mạnh nhất thế giới TuHành
Liễu Bình nói."Nếu thật sự là vậy, Nữ sĩ Thống Khổ sẽ không để lọt mất ngươi, tại sao ngươilại có thể tránh khỏi việc bị điều khiển
Cô bé tò mò hỏi."Bởi vì trước khi thế giới biến đổi, sư phụ ta giết ta, điều này cũng tương đươngvới việc ta đã chết trước khi Vĩnh Dạ giáng lâm, cho nên thoát khỏi số mệnhnày
Liễu Bình nói."Sư phụ ngươi?""Đúng, cũng là xem bói.""Ông ta mạnh sao?""Chỉ kém hơn ta có chút xíu."Cô bé nhìn về phía Liễu Bình, nói: "Tình huống hiện tại rất tồi tệ, ngay cả tacũng không thể không nghĩ cách bảo vệ tính mạng, cho nên ta tới hỏi ngươi mộtchuyện.""Tình huống rất tồi tệ
Ý của ngươi là gì
Liễu Bình hỏi."Đừng hỏi nhiều như vậy, ta hỏi ngươi, ngươi sống trên thế giới này, chuyện màngươi rất muốn làm, là cái gì
Cô bé hỏi.ể ế ể ề"Để những người trong thế giới Tu Hành có thể nghỉ ngơi, không còn bị điềukhiển
Liễu Bình nói."Nếu như không thể làm được thì sao
Cô bé hỏi.Liễu Bình nói: "Ta sẽ nghĩ cách khác..."Cô bé cắt ngang ý hắn: "Không, ngươi vẫn không hiểu ý của ta, ta nói là, dùngươi dùng bất cứ cách nào, đều không thể làm cho bọn họ thoát khỏi vận mệnhbị điều khiển, như vậy ngươi định làm như thế nào?""Hoàn toàn không có cách nào sao
Liễu Bình hỏi."Đúng, chắc chắn không có cách nào giải cứu bọn họ, điều đó mới là tuyệt vọngthực sự
Cô bé nói.Liễu Bình im lặng một lát, nói: "Ngươi cần phải làm cho ta cảm nhận được sựtuyệt vọng mới được, có lẽ ta sẽ có cách, có lẽ...""Cái gì
Cô bé hỏi."Nếu như bọn họ đã biến thành tài sản, có lẽ ta có thể mua lại bọn họ.""Ngươi lấy cái gì đi mua
Cô bé hỏi tiếp."Mạng của Nữ sĩ Thống Khổ
Liễu Bình nói.Cô bé nhìn vẻ mặt của hắn bỗng bật cười, có vẻ như khá hài lòng."Ta tặng cho ngươi một thứ."Cô bé nói xong, dùng ngón tay dính chút máu, nhấn nhẹ về phía hư không trướcmặt Liễu Bình.Giọt máu kia lơ lửng giữa không trung, cũng không rơi xuống, cứ đứng imkhông nhúc nhích."Làm gì vậy
Liễu Bình hỏi."Máu của ta đại biểu nơi này thuộc về ta, buổi tối hôm nay sẽ không có quái vậttới, thứ mà ngươi cần phải đề phòng, chính là thời không bí ẩn xuất hiện tại nửađêm về sáng
Cô bé nói.Cô bé nhảy ra khỏi tường thành, lướt ngang qua hư không, rất nhanh biến mấttrong màn đêm.Sau khi cô bé rời đi.Ánh mắt Liễu Bình chậm rãi di chuyển, nhìn chăm chú lên giọt máu kia.Theo ánh mắt của hắn, một hàng chữ nhỏ liên tục nhảy ra.[Máu của Chân Hồng.][Giọt máu cực âm cực độc, người dính phải chắc chắn phải chết, có thể dẫn tớipháp thuật hắc ám.]Cực âm cực độc?Trong đầu Liễu Bình lóe lên một ý nghĩ, hai tay sử dụng pháp quyết.Giọt máu kia bay tới, hóa thành một giọt máu hình tròn lớn chừng ngón cái, yênlặng lơ lửng giữa không trung.Loại máu này có thuộc tính cực hiếm, hầu như chưa từng gặp qua, nếu chỉ dùngđể canh gác bảo vệ nơi này thì quá lãng phí.Nó có giá trị càng lớn hơn.Ví dụ như bán lấy tiền.Thực sự là miệng ăn núi lở, hiện tại thực lực của mình chưa tăng lên, khi chiếnđấu cần đốt tiền quá nhiều, cần phải tăng thu giảm chi, nghĩ cách bổ sung tài sảnmới được.Nếu như hôm nay có quái vật tới, mình thử xem có thể giết nó hay không lạinói.Thực sự không thể, tới lúc đó lại thả giọt máu này ra.
