Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nghịch Thiên Chí Tôn

Chương 82: Hoa Rơi Hữu Ý, Nước Chảy Vô Tình




Bạch quang trên Nhẫn Càn Khôn nơi ngón tay Liễu Như Long loé lên, hắn đưa một thanh phi kiếm kiểu nữ cho Chung Ngô Thi Dao, mỉm cười nói: "Thi Dao, đây là phi kiếm Linh khí hạ phẩm, tặng cho muội. Sau này, vi huynh sẽ mua cho muội một thanh phi kiếm Linh khí thuộc tính không gian."

Pháp bảo Linh khí không có thuộc tính thường được gọi là pháp bảo phổ thông. Một thanh phi kiếm Linh khí hạ phẩm phổ thông có giá vào khoảng mười triệu linh thạch hạ phẩm. Trong khi đó, một thanh phi kiếm Linh khí hạ phẩm thuộc tính không gian có giá ít nhất là ba mươi triệu linh thạch hạ phẩm!

Trước khi cuộc thí luyện bắt đầu, Liễu Như Long đã dốc hết toàn bộ tài sản để mua hai thanh phi kiếm Linh khí hạ phẩm phổ thông, một thanh giữ lại cho mình, thanh còn lại định tặng cho Chung Ngô Thi Dao, người hắn đã thầm thương trộm nhớ từ lâu.

Gió nhẹ thổi bay mái tóc Chung Ngô Thi Dao, nàng nhìn thanh phi kiếm trong tay Liễu Như Long, nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ nói: "Đại ca, món quà này quá quý giá, muội không thể nhận."

Liễu Như Long cười phóng khoáng, "Thi Dao, đây là một chút tâm ý của vi huynh, nhận đi.""Đại ca, muội biết huynh đối xử rất tốt với muội, nhưng nó thật sự quá quý giá, muội không thể nhận được.” Chung Ngô Thi Dao khéo léo từ chối: “Hơn nữa muội đã mua một thanh phi kiếm rồi. Đại ca, huynh vẫn nên giữ lại thanh kiếm này, tặng cho tẩu tẩu tương lai đi.""Nha đầu ngốc này, từ khi nào lại xa cách với ta như vậy?" Liễu Như Long giả vờ không vui, dứt khoát nhét thanh phi kiếm vào tay Chung Ngô Thi Dao, tha thiết nói: "Từ lúc muội mới năm tuổi đã là cái đuôi nhỏ của vi huynh, bây giờ trên thế giới này, muội chỉ còn lại một mình vi huynh là người thân. Vi huynh không tốt với muội thì tốt với ai đây?"

Lời của Liễu Như Long nghe thì êm tai, nhưng việc hắn tặng phi kiếm cho Chung Ngô Thi Dao cũng là có mưu đồ khác. Hắn ham muốn sắc đẹp của nàng.

Nếu thật sự tốt với Chung Ngô Thi Dao, hắn đã không giữ lại viên Thai Hồn Đan duy nhất mà Mộ Dung Khôn đưa cho mình, thay vì nhường nó cho nàng.

Liễu Như Long đã nói đến nước này, Chung Ngô Thi Dao đành phải mỉm cười: "Cảm ơn đại ca."

Nàng cất phi kiếm vào Nhẫn Càn Khôn, rồi dường như nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt muốn nói lại thôi."Sao vậy?" Liễu Như Long hỏi."Đại ca, muội có một chuyện không biết có nên nói hay không." Chung Ngô Thi Dao mím đôi môi đỏ mọng."Trước mặt đại ca, có lời gì cứ nói." Liễu Như Long khẳng định.

Sau


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.