Thân Bách Biến chớp chớp mắt. "Chủ nhân, ban đêm người muốn lặng lẽ ra ngoài sao?" Bách Biến hưng phấn hỏi, "Muốn đi đ·á·n·h nhau ư? Ta cũng rất muốn đi a!" "Ngươi hãy giúp ta ở lại đây giả làm Bạch Lộ, đừng để lộ tẩy. Chờ ta tìm Đại Tể Tể về, chúng ta sẽ cùng nhau đi." Bách Biến ủy khuất đồng ý, rồi níu lấy tay nàng nói: "Chủ nhân có phải sẽ yêu thích Đại Tể Tể hơn, mà không còn yêu thích Bách Biến nữa?" Hắn chớp chớp đôi mắt to, lệ quang lấp lánh bên trong, "Ta vẫn là đứa con yêu được chủ nhân yêu thích nhất sao?" "Làm sao lại thế." Ân Niệm hôn nhẹ hắn, "Hai đứa con đều là bảo bối của ta." Nhưng mỗi lần nhìn thấy Bách Biến, trong lòng nàng lại thắt lại vì đau đớn, nàng vẫn chưa biết đứa con yêu còn lại sống có tốt không.
Đêm khuya, Bách Biến đã hóa thành dáng vẻ Bạch Lộ nằm trên giường.
Còn Ân Niệm thì lấy ra một kiện pháp khí có khả năng che giấu khí tức và mọi linh lực ba động. Món đồ chơi này là do lão yêu bà đặc biệt đưa cho nàng để làm chuyện xấu... khụ, để làm chuyện đứng đắn. Nàng mặc vào một thân áo đen, đeo lên chiếc mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt. Trên mặt nạ vẽ hình một người phụ nữ với đôi mắt hẹp dài và môi đỏ mọng, trông thật yêu mị.
Ân Niệm khá quen thuộc với hoàng cung, nàng dễ dàng tránh được những binh lính tuần tra rồi dạo quanh hoàng thành một lượt. Nhưng căn bản vẫn không tìm thấy đứa con yêu của mình."Vậy chỉ còn lại... tẩm điện của Đế Hậu và địa lao." Ân Niệm cắn môi, nằm rạp mình trên mái nhà đen kịt, "Chỗ đó không thể đi, sẽ bị nữ nhân Đế Hậu kia bắt được." Nàng thực sự không cam lòng, xem ra chỉ đành đợi đến ngày mai trong quốc yến đấu thú.
Vừa định quay về, nàng chợt thấy Phong Tuần một mình đi ra, không mang theo một người nào bên cạnh. Bước chân Ân Niệm lập tức dừng lại."Phong gia của Ngũ Châu... quả là một thiên tài..." Trên mặt nàng lộ ra một nụ cười, bị đại ma nuôi dưỡng một thời gian như vậy, tính cách và tính tình của nàng đã cực kỳ giống Ma tộc, "Cứ thế này trở về dường như không ổn chút nào.""Lão yêu bà, hôm nay ta giúp ngươi thu lại chút lợi tức trước đã!"
Phong Tuần không ngủ được muộn như vậy là vì nhớ đến người phụ nữ mà hắn đã gặp ở Bạch Đầu Sơn. Hôm nay nhìn thấy Bạch Lộ lại làm hắn nhớ tới nàng."Cũng không biết nữ nhân kia còn sống không." Hắn lẩm bẩm, ngước nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, "Thiện lương quá mức, đó chính là ngu xuẩn vậy...""Đáng tiếc." Phong Tuần lộ ra vẻ tiếc nuối trên mặt, "Dáng vẻ của nữ nhân kia lại đẹp như một đóa hoa.""Một nữ nhân như vậy cũng xứng để ta thu dùng." Vừa dứt lời, một đạo kiếm khí sắc bén bỗng nhiên đập thẳng tới.
Là một kích toàn lực của Cửu Trọng Linh Thể!
Phong Tuần không hề có chút chuẩn bị, dù đã kịp thời tránh đi, nhưng ngay sau đó một cú đá quét ngang bằng chân dài ập tới, trúng thẳng vào mặt hắn!
Ân Niệm vừa tới chỉ nghe thấy tên này lầm bầm cái gì mà "thu dùng", còn nói nàng "thiện lương" ư? Mẹ kiếp, cái tên ngu xuẩn này đang vũ nhục ai đây!
Ân Niệm phát huy hết hỏa lực, liên tiếp tung ra từng chiêu, linh lực không ngừng tràn vào cơ thể nàng. Động tác phải thật nhanh, nếu không lát nữa binh lính kéo đến nàng sẽ bị vây như sủi cảo mất."Ngươi là người phương nào!" Phong Tuần bị động đỡ chiêu, trong lòng kinh hãi khi phát hiện người này vậy mà còn mạnh hơn hắn một bậc, linh lực ba động chập trùng rõ ràng là chỉ còn cách đột phá Linh Thể đúng một bước!
Ân Niệm cười lạnh một tiếng, từng chiêu của nàng đều nhắm vào những điểm yếu nhất của Phong Tuần.
Phong Tuần toát mồ hôi lạnh toàn thân, trực tiếp gọi ra pháp khí."Muốn c·h·ế·t!" Là nam nhân, tự tôn của hắn bị khiêu khích nhiều lần, Phong Tuần giận đến nổi cả gân xanh."Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi có pháp khí ư?" Ân Niệm khẽ cười trong lòng.
Ân Niệm vừa ra tay liền ném ra ba cái hạ đẳng pháp khí, búng tay một cái, "Nổ!""Rầm rầm rầm", ba tiếng nổ vang lên, trực tiếp cuốn Phong Tuần vào bên trong. Hắn lập tức lấy ra pháp khí phòng ngự của mình, nhưng vẫn bị nổ cho mặt mũi bầm dập!"Đường nào cừu gia xưng tên ra!" Phong Tuần thấy pháp khí của mình bị nổ tan thành mảnh vụn, run rẩy tức giận nói: "Trốn tránh như con chuột trong cống ngầm!"
Ân Niệm không ngừng động tác, trở tay lại là ba kiện hạ đẳng pháp khí.
Trên mặt Phong Tuần ẩn hiện dấu hiệu muốn nứt ra, "Trả lại?"
Ân Niệm cười lạnh, "Bọn ta đi ra từ khe cống, đ·á·n·h nhau từ trước đến giờ không giảng chương pháp!"
Phong Tuần vừa kinh hãi lại vừa phẫn nộ. Nhiều pháp khí như vậy muốn nổ là nổ, rốt cuộc người này có lai lịch gì?"Phong công tử!" Binh lính trong hoàng cung kéo đến rất nhanh, thấy Ân Niệm sắp bị bao vây, nàng cười lạnh một tiếng."Hôm nay tha cho ngươi trước, chúng ta hẹn gặp lại." Sau đó, trên tay Ân Niệm xuất hiện năm cái trung đẳng pháp khí.
Sắc mặt Phong Tuần biến đổi lớn, hướng về phía đám binh lính đang xông tới nói: "Né tránh!"
Lời hắn nói theo khí lãng đột ngột nổ tung, bị nuốt chửng hoàn toàn. Oanh một tiếng vang vọng đến tận trời.
Ân Niệm nhanh chóng rút lui ra ngoài, đồng thời pháp khí trên tay nàng không ngừng ném ra. Một cái nối tiếp một cái nổ!
Các binh lính né tránh chật vật, Ân Niệm còn cố tình chọn những cung điện mới xây để nổ, ánh lửa hừng hực sáng rực dâng lên. Nàng nổ đến vui vẻ, nhưng sau đó trong hoàng cung mấy đạo khí thế phóng thẳng lên trời. Mấy chục luồng khí tức đều là cường giả Thiên Linh Cảnh mạnh mẽ."Chậc!" Ân Niệm khẽ xì một tiếng, "Phiền phức rồi, phải chạy thôi." Đôi môi nàng khẽ cong lên dưới chiếc mặt nạ, nhìn chỗ đã hành hạ nàng suốt mười tám năm bị nổ tung trời lở đất, cuối cùng cỗ ác khí đè nặng trong ngực nàng mới khoan khoái đôi chút."Hỗn trướng!" Một giọng nói uy nghiêm nổ vang bên tai Ân Niệm, giọng nói giận dữ của Đế Hậu vang vọng toàn bộ hoàng thành, "Lũ chuột nhắt vô tri! Dám can đảm phạm vào hoàng thành của ta?" Sau đó linh lực che trời lấp đất nghiền ép xuống.
Chỉ trong chớp mắt liền muốn tìm thấy chỗ Ân Niệm đang ẩn náu.
Ân Niệm cười lạnh một tiếng, trên tay nàng lại lần nữa xuất hiện năm kiện pháp khí.
Nhưng! Lại là thượng đẳng pháp khí của Ma tộc.
Ánh sáng vừa hiện ra, ma nguyên tố trong không khí liền tranh nhau chen chúc tuôn về phía nàng. Ma tộc đã bị phong ấn, trên đời này ma nguyên tố liền không còn ai có thể sử dụng, có thể nghĩ nó dồi dào đến mức nào.
