Bản mệnh linh thú là sự bán đứt bằng văn tự song phương, đồng sinh cộng tử. Khế ước thú phổ thông không phải dạng này, sẽ do bên mạnh hơn nắm giữ chủ đạo hướng của khế ước. Về cơ bản, những ngự thú sư không có khả năng thức tỉnh linh thể thì không nguyện ý tiếp nhận thú trừ bản mệnh linh thú. Dù sao linh thú có thể tiến bộ, còn họ chỉ là người bình thường. Ký khế ước xong, những linh thú đó muốn đoạn lúc nào thì đoạn, chẳng phải là khác gì cúng bái đại gia đâu? Đương nhiên, nếu bản mệnh linh thú của mình nguyện ý trông coi những tiểu linh thú ở phía dưới thì lại không sao.“Đúng vậy, chính là Thú Thần quả.” Tộc lão gật đầu, thần sắc ngưng trọng nói: “Nhưng người trong Vạn thú quốc chỉ biết Thú Thần quả, lại không biết cây Thú Thần quả sẽ có một phần ngàn vạn khả năng, không kết quả, mà nở ra một loại hoa màu đen hình như dùi nhọn.”“Ăn cái đó hoa màu đen?” Ân Niệm vội vàng hỏi.“Không phải vậy.” Tộc lão lộ ra một nụ cười, “Cái hoa màu đen đó về cơ bản sống không quá trăm ngày, nhưng Vạn Đóa Lý vẫn sẽ có một đóa sống sót, hoa bên trong sẽ ngưng ra một giọt sương, phải cần giọt sương đó mới được.”
Ân Niệm càng nghe tâm càng chìm xuống. Yêu cầu hà khắc như thế, đến bao giờ mới tìm được đây? Nhưng bất kể thế nào, có phương pháp thì nàng sẽ không từ bỏ.“Vậy Bạch Gia có không?”“Đứa nhỏ ngốc, vật quý giá như vậy đâu thể có?” Đại tộc lão bật cười, “Ngay cả phương pháp này cũng là tổ tiên Bạch Gia chúng ta tình cờ đạt được. Vị tổ tiên đó không biết cái ngưng lộ này là gì, liền uống, kết quả trực tiếp đoạn mất khế ước với bản mệnh linh thú mà hối hận không thôi.”
Đang khi nói chuyện, một đoàn người đã đến Bạch Gia.
Chúng nữ nô thấy Ân Niệm bị thương với vẻ yếu ớt, nhao nhao quá sợ hãi.“Chăm sóc tiểu thư thật tốt.” Đại tộc lão trừng mắt nhìn những nữ nô trong phòng nàng nói: “Nếu hầu hạ không tốt, các ngươi coi chừng cái đầu trên cổ mình đó.” Không coi mạng người ra gì, những người Bạch Gia này thật sự cùng một mạch với Đế Hậu.“Đại tộc lão, không bằng chúng ta lại đi lấy chút ‘Tinh khiết lộ’ đến cho Lộ Nhi dưỡng thương?” Nhị tộc lão đề nghị.
Tinh khiết lộ là gì? Dĩ nhiên là "đồ tốt" từ từ đường của bọn hắn.
Đại tộc lão lộ ra một tia cười, “Đúng, ta lại sơ sót, Lộ Nhi đi theo ta.”
Ân Niệm nghe vậy, trên mặt hiện lên niềm vui mừng phát ra từ nội tâm. Cứ để những người này nhìn xem, khoảnh khắc căn cơ của bọn họ ầm vang sụp đổ.
Đẩy ra cửa từ đường, Đại tộc lão còn tưởng rằng sẽ giống như lúc bình thường, trông thấy những pho tượng Phật hoa lệ. Nhưng không có!
Bên trong chẳng còn gì, chỉ có một căn phòng trống rỗng, cùng một hàng chữ được ngưng tụ từ ma nguyên. Cái chữ đó còn càn rỡ uốn éo ở trước mặt hắn.“Trời... Trời ạ!” Đại tộc lão cực giận, hai mắt đỏ ngầu ôm đầu phát ra một tiếng kêu thảm phát ra từ đáy lòng, “Kẻ đáng chết Ma tộc!”“Bạch Gia ta!”“Căn cơ Bạch Gia ta mất hết rồi!” Linh lực trên người hắn gần như không khống chế nổi, quét ngang một mảnh trực tiếp làm nổ tung toàn bộ căn phòng.
Mấy vị tộc lão còn lại cũng tức giận sôi sục, một ngón tay chỉ vào mấy chữ Ân Niệm lưu lại mà nửa câu dư lời cũng không nói ra được. Yết hầu giống như bị người nắm lấy.
Ân Niệm trông thấy Đại tộc lão ngẩng đầu lên, trên mặt vậy mà bò đầy nước mắt, hôi bại như là trong nháy mắt già đi năm mươi tuổi.
Nàng chậm rãi nhắm mắt. Chỉ nên khiến những cẩu tạp chủng này sống không bằng chết mới phải, đây mới là sự bồi tội tốt nhất đối với những dân chúng vô tội chịu đủ tra tấn.
Ân Niệm sảng khoái xong, cũng giơ tay lên, không dám tin chỉ vào mấy dòng chữ mình lưu lại, thanh lệ kêu lên: “Ma tộc dư nghiệt quá phận! Vậy mà làm ra chuyện vô sỉ ác độc như thế? Bạch Gia ta... Bạch Gia ta...” Linh lực chấn động, nàng lại không tiếc phun ra một ngụm máu, chớp mắt lại bị trực tiếp “giận ngất” đi.
Hiện trường lập tức lại là một trận rối loạn.
Ân Niệm giả vờ bất tỉnh cảm giác được mình bị mấy người nâng lên, sau đó đưa đến trên giường. Đợi người trong phòng đều lui ra, Ân Niệm mở choàng mắt.“Chủ nhân?” Cay Cay nén không được, thấy an toàn liền từ trong không gian chạy ra. Trên người nàng không ít vết thương, bởi vì là pháp khí tạo thành, cho dù Cay Cay có thể tự lành, thế nhưng vẫn còn thấy được vết thương giăng khắp nơi, chưa thể nhanh chóng khỏi. Nhưng tinh thần Cay Cay rất tốt, nàng dựa vào Ân Niệm, vẻ mặt thỏa mãn nói: “Đây là nhà của Chủ nhân sao?”“Cái này dĩ nhiên không phải.” Ân Niệm ghét bỏ nhìn căn phòng một vòng. “Nhà của chúng ta tại Ma Giản, nơi đó có rất nhiều thúc thúc bá bá, bọn hắn khẳng định đều vô cùng thích Cay Cay.” Ân Niệm ôm Cay Cay, thấy những vết thương kia lại là từng đợt đau lòng.
Đúng lúc Bách Biến cũng chui ra. Hắn biến thành một tiểu nam hài trừng mắt nhìn Cay Cay. Chủ nhân bây giờ là chủ nhân của hai con thú rồi! Không vui, hừ!
Mắt to Cay Cay quay tròn chuyển, nhìn thấy Bách Biến sưng mặt lên cũng hừ lạnh một tiếng. Hai đứa ánh mắt giao hội, trên không trung va chạm lốp bốp.
Ân Niệm ẩn ước còn nghe thấy được thanh âm nữ nô bên ngoài.“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Đại tiểu thư té xỉu, các tộc lão tức đến nỗi nằm trên giường không dậy nổi...”“Nghe nói là Ma tộc xông vào từ đường.”“Ma tộc? Thật đáng sợ, nàng không phải còn ám sát Đế Cơ cướp đi máu phượng sao?”“Vị đại nhân kia đâu?”“Vị đại nhân kia đã sớm đi Hồng Nhan Lâu rồi. Nếu là hắn ở đây, xem chừng Ma tộc sẽ không đắc thủ, ai.”
Khí tức Ma tộc thật là dễ nhận ra, Ân Niệm nếu không phải Linh Ma một thể, xem chừng vài phút sẽ bị lật tẩy. Cho nên trong tình huống mọi người đã cảm thấy người Ma tộc công kích từ đường, sẽ không ai lại đi hoài nghi đến Nguyên Tân Toái, sẽ chỉ cảm thấy Nguyên Tân Toái đi Hồng Nhan Lâu nên Ma tộc có thời cơ lợi dụng.
Mà cho dù bọn hắn hoài nghi Nguyên Tân Toái, cũng không làm gì được hắn. Một tiểu thần cảnh Trận pháp Sư muốn chạy còn không dễ dàng sao?
Ân Niệm khẽ thở dài một hơi, “Là ta thiếu hắn thật nhiều nhân tình...” Cũng không biết Nguyên Tân Toái lúc này đang làm gì.
Trong Hồng Nhan Lâu, Nguyên Tân Toái nhìn xem Lâu Chủ đang run rẩy quỳ gối trước mặt mình, lại đem thân thể Ân Niệm lấy ra ôm vào trong lòng.
