Ngũ Hành Thiên

Chương 423: Muốn Đánh Nhau Hả? Tới Đây!




Bàn Tử cẩn thận từng li từng tí, trong lòng nơm nớp lo sợ, nhưng rốt cục cũng hoàn thành hỏa Nguyên Lực Trì
Hỏa Nguyên Lực Trì có hình dạng giống một ngọn núi lửa nhỏ, chỉ cao chừng bằng thân người
Nếu nhìn kỹ, sẽ nhìn thấy nó giông giống cái núi lửa hắc ngư
Ngọn núi lửa nhỏ không ngừng phụt lên ánh lửa, nồng độ hỏa nguyên lực xung quanh nhanh chóng tăng lên, nhiệt độ cũng bắt đầu tăng lên
Hỏa tu ai cũng khoan khoái, đám còn lại thì nhăn nhó lùi ra cho rõ xa
Ngải Huy đang định hỏi Bàn Tử hỏa nguyên lực tăng lên bao nhiêu, thì đã thấy Bàn Tử chui vào trong góc, đói khát uống nguyên lực thang
Cái bản mặt đầy thỏa mãn kia, làm Ngải Huy buộc phải mỉm cười
Thật là tên chết tiệt không có tiền đồ
May mà trong đội còn hỏa tu khác
"Nồng độ Hỏa nguyên lực tăng cao gấp ba
Trời, tu luyện ở đây thực là thoải mái
"Ta muốn trở thành hỏa tu đại sư
Cả bầu không khí có màu ửng đỏ nhàn nhạt, do sự đặc thù của hỏa nguyên lực khi nồng độ đủ đặc
Hỏa nguyên lực qua Nguyên Lực Trì đều khá là tinh khiết, cực kì thích hợp tu luyện
Bỗng có một túm lửa từ trong hỏa Nguyên Lực Trì bắn tung ra, nhẹ nhàng như lông chim rơi xuống mặt đất
Khi nó rơi xuống đất, nó không hề tắt, mà như bám rễ sinh chồi, hóa thành một đóa hoa lửa rực rỡ
Sư Tuyết Mạn giật nảy: "Diễm Hoa
Cô chạy qua, ngồi xuống nhìn kỹ, kinh hỉ kêu to: "Đúng là Diễm Hoa
Cánh hoa mỏng như giấy, màu đỏ rực tươi tắn, hình dạng như một đám lửa, dưới đáy có những cái rễ thô ngắn màu đen, tính chất giống hệt dung nham
Mọi người nghe thế đều rào rào chạy qua xem, ai cũng vô cùng mừng rỡ
Diễm Hoa là đặc sản của Hỏa Liệu Nguyên, từ khi Hỏa Liệu Nguyên bị Thần Chi Huyết chiếm mất, Diễm Hoa trở nên hiếm hoi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy Diễm Hoa, ai cũng đều cảm khái, thực không thể ngờ, ở đây lại được nhìn thấy Diễm Hoa
Lại một đám lửa bay ra, lảo đảo, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, mọc rễ hóa hoa
Mọi người nhìn không chớp mắt, đa số họ đều chưa bao giờ được nhìn thấy Diễm Hoa
Sư Tuyết Mạn lộ vẻ tưởng nhớ: "Hồi nhỏ, tổ phụ từng có một lần dẫn ta tới Hỏa Liệu Nguyên, vừa lúc gặp cảnh núi lửa phun trào, hỏa diễm rơi bay như mưa, phủ cả chu vi trăm dặm
Hỏa vũ rơi xuống đất, mọc thành từng đoá Diễm Hoa
Lúc chúng ta tới, cả vùng bình nguyên chẳng có cái gì cả, nhưng chỉ sau một đêm, cả bình nguyên nở đầy Diễm Hoa, đẹp tới nỗi như nghẹt thở
Ai cũng nhào tới hái hoa, rất là vui
Tiếc là sau này không còn được nhìn thấy cảnh đó nữa
Một cảm giác đau thương nhàn nhạt len vào lòng mọi người
Nghĩ tới Hỏa Liệu Nguyên bị dìm trong tay giặc, trong lòng ai cũng khổ sở, sự hưng phấn và vui sướng cũng giảm đi nhiều
[Truyện được dịch ở diễn đàn Bạch Ngọc sách]

Ngải Huy lên tiếng đánh vỡ bầu không khí thương cảm: "Cẩn thận một chút, đừng đụng tới chúng
Không ngờ ở đây lại có Diễm Hoa, thực là tài vật bất ngờ
Trong vòng mười trượng quanh Nguyên Lực Trì phải được bảo vệ nha
Diễm Hoa quý giá lắm
Chúng ta lại có thêm một nguồn thu a
Bảo địa, đây mới thực sự là bảo địa
Cảm giác đau thương lập tức bị phá hỏng
Sư Tuyết Mạn trừng mắt: "Sao cả ngày ngươi chỉ biết nghĩ tới tiền vậy hả
Ngải Huy mặt vô tội: "Chứ không nghĩ tới cái gì
Không tiền làm sao mà sống
Mọi người muốn hít gió để sống à
Tiền tài mới là chính nghĩa nha
Sư Tuyết Mạn cười gằn: "Tiền tài mới là chính nghĩa, vậy kẻ nợ tiền phải tính sao
Nghe thấy hai chữ "Nợ tiền", Ngải Huy tự nhiên chột dạ, chợt nhớ tới 80 triệu
Hắn biết 80 triệu vẫn còn sống, thỉnh thoảng vẫn còn có liên hệ với hắn, nhưng cũng khá lâu rồi không thấy lại nữa
Nói cũng kì, hắn hỏi 80 triệu đang ở đâu, nhưng 80 triệu không trả lời
Nhưng Ngải Huy vẫn tỉnh bơ, chỉ có mỗi việc này là sắp thành tâm bệnh của hắn
Khỉ gió
Chờ có tiền nhất định sẽ trả cả gốc lẫn lãi, nếu không cứ bị bám theo hoài
Sư Tuyết Mạn hừ một tiếng: "Chính nghĩa có thể đưa muộn, nhưng nhất định không được quịt nghe chưa
Ngải Huy bị nói toạc móng heo, thẹn quá hóa giận: "Muốn đánh nhau hả
Sư Tuyết Mạn cười gằn, lấy dây buộc tóc, thong dong cột tóc lên: "Ngon thì tới đây
Ngải Huy sờ sờ chỗ ngực mơ hồ vẫn còn đau, nhất thời có chút chột dạ, bà nương này khỏe thật
Hắn lập tức đổi vẻ mặt sang vẻ khinh bỉ xem thường: "Ấu trĩ
Nói xong quay ngoắt đi, rống lên với đám người đang đứng xem kịch: "Đứng cả ở đây làm gì
Còn không đi xem những Nguyên Lực Trì khác đi
Ai đó quái dị kêu lên: "A Huy, là đàn ông sao lại bỏ chạy thế
Có kẻ ồn ào: "A Huy là hán tử thiết huyết mà, đại tỷ gọi ngươi ra đánh nhau kìa
Lập tức có kẻ gợi ý: "A Huy cho hỏi, định đánh ở đâu
" Trên giường


Sát khí ngang trời kéo tới, Sư Tuyết Mạn thò tay lên Vân Nhiễm Thiên
Mọi người hú lên cười ha ha, tản đi mất biệt
Bọn họ đều đã lăn lộn trong Chiến Bộ ba năm, đâu còn là đám học sinh thuần khiết ngày xưa
Sư Tuyết Mạn xách thương, gương mặt trắng nõn đỏ ửng, ánh mắt đằng đằng sát khí kia ai nhìn vào cũng nhận ra là ngoài mạnh trong yếu
Ngải Huy vẫn còn ngơ ngẩn, trong đầu còn đang suy nghĩ cái chữ ‘trên giường’ kia
Đánh nhau thì liên quan gì với trên giường
Cái chỗ ấy diện tích bé tẹo


Hắn theo bản năng quay sang nhìn Thiết Nữu, rất là sửng sốt
Ngải Huy chưa nhìn thấy Thiết Nữu như vậy bao giờ, trong mắt hắn, lúc nào Thiết Nữu cũng là một chiến sĩ sắt thép, với sức chiến đấu khủng bố, đầu óc tỉnh táo, dũng cảm không sợ, là một chiến hữu tuyệt đối đáng tin cậy
Nhưng Sư Tuyết Mạn bây giờ lại có dáng vẻ đầy nữ tính kỳ lạ, làm hắn nhìn không chớp mắt, nhìn tới ngây người
Sư Tuyết Mạn nhìn thấy ánh mắt Ngải Huy nhìn mình, thì mặt càng thêm đỏ
Cô thô bạo lên tiếng: "Nhìn cái gì
Muốn đánh nhau à
Lời vừa ra khỏi miệng, cô đã nhận ra có chỗ không đúng, ước gì đất có khe nứt để mình chui vào
Ngải Huy phục hồi tinh thần lại, bật thốt: "Vừa rồi ngươi trông rất đẹp
Hắn vừa nói xong, cũng giật thót người, chết rồi, chỉ càng làm Thiết Nữu tức giận hơn
Hắn vỗ lên đầu: "Ai nha, quên mất một chuyện
Nói rồi vội vàng xoay ngoắt người, chạy trối chết
Phía sau sát khí dâng cao ngút trời, Ngải Huy kinh hồn bạt vía, chạy trốn càng nhanh hơn
Thiết Nữu sắt thép như thế, mình còn dám khen cô ấy đẹp, thế chả phải thấy mình sống lâu quá hay sao
Sao lại sỉ nhục một chiến sĩ chân chính như thế chứ
Ngải Huy sợ hãi sờ sờ người, may quá, trên người không lủng lỗ nào cả
Sao mình lại thấy Thiết Nữu đẹp được nhỉ, trời ơi, mắt mình bị cái gì rồi
Trước giờ mắt mình vẫn bình thường mà, sao bây giờ tự nhiên vặn vẹo ra như thế
Hắn cố nghĩ xem rốt cuộc là kẻ nào đã làm ảnh hưởng tới mình, nghĩ tới nghĩ lui, khẳng định chắc chắn là cái tên Hoàng Hôn nhìn như đàn bà kia chứ không ai khác
Không sai, nhất định là như vậy
Ngải Huy vô cùng tin tưởng vào suy luận của bản thân
Hỏa Nguyên Lực Trì là cái Nguyên Lực Trì cuối cùng, cũng là cái quan trọng nhất
Trong kết cấu ngũ nguyên sinh chi hoàn, hỏa nguyên lực là cội nguồn động lực, hỏa nguyên lực sinh sôi không ngừng truyền năng lượng vào, mới giúp Ngũ hành tuần hoàn sinh sôi liên tục
[Mời bạn hữu tham gia dịch cùng diễn đàn
Truyện sẽ ngừng bất cứ lúc nào nếu không có được bạn dịch mới
Dịch không khó
Chúng tôi sẽ giúp bạn
Cần bạn đã yêu là hành động]

Nồng độ Hỏa nguyên lực không ngừng tăng lên, khiến không khí xung quanh đều có màu ửng đỏ như một tầng lụa mỏng
Khi nồng độ hỏa nguyên lực tăng lên tới đỉnh điểm, không thể tăng lên thêm được nữa, hỏa nguyên lực dư thừa bèn tràn qua thổ Nguyên Lực Trì
Nồng độ Thổ nguyên lực bắt đầu không ngừng tăng lên, lưu sa dâng trào càng ngày càng nhiều, gò cát dần biến thành cồn cát
Nồng độ thổ nguyên lực không ngừng tăng cao, không khí trở nên khô hẳn đi, cồn cát dần to ra
Thổ nguyên lực tăng lên tới cực hạn, Sa Hà bắt đầu chuyển động
Chúng nó chảy về phía động kim phong
Động kim phong ở dưới hạ lưu của cồn cát, cát trong sa hà chảy xuống tụ lại ở cửa động, không vào được nữa vì gió không ngừng thổi ra, khiến ở ngoài cửa động tạo thành một cái vòng tròn cát
Sức gió thổi ra dần trở nên mạnh hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngải Huy rất rành kim phong, chỉ cần nghe tiếng nó rít cũng biết nó mạnh yếu ra sao
Gió thổi ngày càng lớn
Tiếng rít trở thành sắc nhọn, sau đó chuyển sang trầm thấp chấn động, chấn cho lòng người cũng phải run lên, màu sắc của gió cũng thay đổi

Trong gió lộ ra màu của kim loại, rất là sáng, thỉnh thoảng còn xuất hiện những tia sáng bạc trong cơn gió
Nhưng gió thổi ra có to cỡ nào, mười hai cây dù bạc trên trời vẫn sừng sững bất động
Kim phong mạnh mẽ đập vào dù bạc, bị phân giải thành từng luồng gió nhẹ
Toàn thân Ngải Huy sảng khoái nhẹ nhàng, bên cạnh hắn xuất hiện những tia sáng bạc vờn quanh, chính là kim lực
Hắn chưa từng ở chỗ nào có kim nguyên lực đậm đặc như vậy, nên trong lòng cực có cảm giác thành tựu, những khổ cực đã qua coi như cũng không uổng phí
Hắn cố kềm chế mình không kích động, chừng nào tất cả các Nguyên Lực Trì đều vận hành tốt, thì hắn mới yên tâm được
Nhận ra nồng độ kim nguyên lực đã tăng lên tới cực hạn, Ngải Huy bèn bay tới bên hồ
Sư Tuyết Mạn đã đứng canh bên hồ, nét mặt rất bình thường, không còn chút khác thường nào
Ngải Huy trộm liếc một cái, cảm thấy Thiết Nữu hẳn là sẽ không đột nhiên nhảy lên đâm mình một thương đâu, mới yên lòng
Sư Tuyết Mạn như không nhìn thấy Ngải Huy, chẳng buồn nhìn hắn
Kim nguyên lực tràn vào nước, dòng nước vẫn chảy đều đặn, không tăng kích thước, nhưng màu sắc của nó lại thay đổi, hồ nước trở nên trong suốt óng ánh hơn hẳn, khác nào ngọc thạch
Đám mây trên hồ cũng đổi màu, trắng tinh khôi
Mưa bụi nhỏ li ti hơn, thủy nguyên lực trở nên sống động, như đang hít thở
Ngải Huy ngửa mặt lên, nhìn chằm chằm vào đám mây
Sư Tuyết Mạn nhắm mắt, xòe tay ra, cảm nhận thủy nguyên lực đầy sức sống
Ven hồ mưa bụi mông lung, có hai bóng người đứng sóng vai
Mọi người đều né ra xa, nở nụ cười đầy ẩn ý
Thở ra một hơi thật dài, Ngải Huy thu hồi ánh mắt, đám mây phát triển bình thường, hắn cũng yên tâm
Khóe mắt không nhịn được liếc qua nhìn Thiết Nữu
Nhìn một hồi, hắn giật thót, thực muốn tát mình một cái, hồi nãy ngớ ngẩn còn chưa đủ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngải Huy chột dạ rón rén đi vòng qua sau lưng Thiết Nữu, định đi ra rừng trúc
Trên đôi mắt vẫn nhắm, không ai nhận ra hàng mi Thiết Nữu khe khẽ động đậy
Ngũ Hành Thiên

Phương Tưởng

www.dtv-ebook.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.