Ngũ Hành Thiên

Chương 442: Cố Nhân




Trên bầu trời, khu vực thảo kiếm bay lượn vẽ ra một phạm vi rộng hơn hai mươi trượng
Nó như một cây trụ gió cực to vô hình, xoáy lên những làn sóng gợn khuấy động
Trong cây trụ đó, đám thủ vệ chìm chìm nổi nổi, nhưng không thể nào thoát ra được
Càng tới gần, sự dao động trong không gian càng làm lão giả đi cùng thành chủ Kiều Mỹ Kỳ cũng phải khiếp vía
Dao động rất yếu ớt, u ám không tên, người có thực lực hơi yếu còn không hề cảm thấy, nhưng lão giả nhận ra được nó cực kì nguy hiểm
Tới cảnh giới đại sư, dù gặp phải một sức mạnh mình chưa biết, thì cũng phát hiện được nó nguy hiểm hay không, hay nguy hiểm bao nhiêu, đó là bản năng
Vì họ đã có khả năng lý giải về sức mạnh vượt xa nguyên tu thông thường
Lão giả ngạc nhiên, là ai vậy ta
Lão liếc thành chủ Kiều Mỹ Kỳ, thầm nghĩ, cái tên này đắc tội với kẻ thù lợi hại như vậy từ hồi nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở Cung phủ, lão có địa vị rất cao, nhiều chuyện bí mật chẳng mấy ai biết nhưng lão biết
Ở trong thời đại này, đi gây thù oán lung tung không phải là sáng suốt
Kiều Mỹ Kỳ lo lắng, trán rịn mồ hôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn bề ngoài, dáng vẻ hắn ta đường đường, mặt chữ điền mày rậm, rất có vài phần khí thế không giận tự uy
Có thể giao hảo với Đại công tử Cung phủ, đương nhiên không phải thương nhân bình thường, nhiều khi người ta còn quên mất hắn ta là một thương nhân
Trong thành có một đại sư có địch ý, mà đại sư phe mình đều vắng mặt, thế này còn nguy hiểm hơn là bị Hoang thú công thành
Những thanh thảo kiếm di chuyển chậm rãi thong dong, không hề mang tới chút cảm giác ác liệt nào, nhưng nhìn đám thủ vệ tay chân chậm chạp đang loay hoay trên không trung, toàn thân Kiều Mỹ Kỳ lạnh buốt
Hắn cật lực giữ mình bình tĩnh: "Ngài xem, đó là
Lão giả kiến thức rộng rãi, không trả lời ngay, mà nhìn thật kĩ một hồi sau, mới trầm ngâm nói: "Nhìn qua thì giống một loại kiếm trận, nhưng kiếm trận phạm vi to lớn như thế, ta chưa từng nghe thấy
"Kiếm trận
Không phải đặc sản của Côn Luân Kiếm Minh hay sao
Kiều Mỹ Kỳ nhíu mày, trong mắt lửa giận lấp lóe: "Chẳng lẽ dưới đó là Hàn Lạp
Tin báo Hàn Lạp tới gây sự, giờ lại thấy kiếm trận của Côn Luân Kiếm Minh, khó trách hắn nghĩ ngay đến Hàn Lạp
Ngoài mặt thì phẫn nộ, nhưng trong lòng thì thở phào, chỉ cần xác định được đấy là Côn Luân Kiếm Minh, Cung phủ chắc chắn sẽ không ngồi yên không để ý đến
Từ khi minh chủ Côn Luân Kiếm Minh trở thành bộ thủ Thiên Phong Bộ, trở thành tân Côn Luân Thiên Phong đời nay, quan hệ vốn luôn được giấu kín giữa cô gái và Diệp phu nhân cũng dần bị lộ ra
Côn Luân Thiên Phong không tới một mình, còn dẫn theo tân Binh Nhân
Kiều Mỹ Kỳ có thể ngang ngược một phương, đương nhiên là người có đầu óc, nghĩ ngay đến tin Đại trưởng lão bệnh nặng làm cả thiên hạ nhốn nháo cách đây không lâu, và khả năng Diệp phu nhân nắm quyền đã trở thành xu thế không thể nào cản được
Bây giờ Côn Luân Kiếm Minh Hàn Lạp xuất hiện tại Thanh Thủy Thành, tự dưng khiến người ta sinh ra rất nhiều liên tưởng
Kiều Mỹ Kỳ thấy yên tâm, bây giờ, Cung phủ không thể để Diệp phu nhân lôi kéo được hắn
Kiều Mỹ Kỳ vốn cũng không định nương nhờ vào Diệp phu nhân, hắn với Cung phủ giao tình mấy chục năm, rất tin tưởng lẫn nhau
Hơn nữa Kiều Mỹ Kỳ cũng biết, Diệp phu nhân bây giờ binh cường mã tráng, dưới trướng dũng tướng như mây, hắn vào nhập vào, chỗ tốt chẳng được mấy, chắc chắn cũng không được coi trọng, vậy hà tất gì phải làm thế
Thanh Thủy Thành ở vị trí hẻo lánh, sâu trong Man Hoang, chính là cái gọi là ngoài tầm tay với, trong khoảng thời gian ngắn tiếp theo, Diệp phu nhân có muốn trừng trị hắn cũng không làm được
Hàn Lạp xuất hiện ở Thanh Thủy Thành


thì ra là tới vì Cung phủ
Lập tức Kiều Mỹ Kỳ nghĩ ra ngay chỗ quan trọng
Quan hệ của Cung phủ với Diệp phu nhân rất lạnh nhạt, là một trong những thế gia đếm được trên đầu ngón tay còn mạnh mẽ, Cung phủ tự quyết làm theo ý mình, không buồn nghe theo hiệu lệnh của Diệp phu nhân
Nhìn Cung phủ tự xây Cung Dã thành, mà không tham gia vào Thiên Tâm thành, là hiểu ra ngay
Hắn trở lại bình thường, Cung phủ tranh đấu với Diệp phu nhân, cỡ hắn không dính vào được
Khi bay tới gần, lão giả và thiếu nữ kinh ngạc cùng bật thốt
"Là hắn
"Là cô ta
Kiều Mỹ Kỳ giật mình, họ biết nhau
Ngải Huy gào lên hỏi Thiết Nữu: "Xong chưa
Đáp lại hắn là tiếng thình thình vang lên dày đặc hơn
Rốt cục, ‘bùng’ một tiếng nổ vang, Ngải Huy thở phào
Âm Dương kiếm trận tuy rằng lợi hại, nhưng thảo kiếm chỉ là kiếm bằng cỏ, không duy trì được quá lâu, để một lúc nữa, thế nào cũng hỏng, vậy thì lúng túng lắm
Thiết Nữu thu tay, chẳng thèm nhìn Dương Vũ Xương, quay người đi tới cạnh Ngải Huy
Thảo kiếm trên trời bỗng bừng lửa, một nửa ngọn lửa màu trắng, một nửa ngọn lửa màu đen
Trong chớp mắt, thảo kiếm đầy trời đều hóa thành tro tàn
Luồng sức nặng cản trở vô hình biến mất, thủ vệ bị hãm thấy toàn thân nhẹ hẳn
Ngải Huy và Sư Tuyết Mạn lưng đấu lưng, một người cầm kiếm, một người xách thương
Làm ra cảnh tượng lớn như vậy, quét sạch mặt mũi của người ta, ai mà nuốt giận được
Mà đành kệ, trước giải quyết xong đám này rồi hẵng nói
Chẳng cần lo không có cơ hội nói chuyện, có thực lực, thế nào cũng có cơ hội nói chuyện với nhau
Chỉ có người yếu mới không có quyền lên tiếng
Ngải Huy hỏi: "Cảm thấy thế nào
Sư Tuyết Mạn đáp: "Rất vững chắc
Cô ngần ngừ, rồi bổ sung: "Nhưng cú cuối đánh rất đã
Ngải Huy bật cười ha hả, thực khó tin được câu này lại buột ra từ miệng của Thiết Nữu, làm người ta nghĩ tới một cô bé vừa làm chuyện nghịch ngợm phá phách
Thủ vệ trên trời giận dữ, mắt muốn phun lửa
Dưới mắt bao nhiêu người, mà bị đối phương cầm cố, còn gì là mặt mũi
Bỗng có tiếng hô to: "Dừng tay
Đám thủ vệ cứng đờ người, tiếng gọi đầy uy nghiêm kia bọn họ rất quen, là giọng của thành chủ
Bọn họ xoay người, khẽ khom: "Thành chủ
Kiều Mỹ Kỳ còn chưa mở miệng, hai người một già một trẻ đã bay xuống
"Tuyết Mạn tỷ tỷ
"Hóa ra là tiểu tử nhà ngươi
Giọng điệu chào hỏi vui vẻ làm Kiều Mỹ Kỳ thở phào nhẹ nhõm
Chờ chút, Tuyết Mạn tỷ tỷ
Tiểu công chúa của Cung phủ gọi cô gái kia là tỷ tỷ
Kiều Mỹ Kỳ đột nhiên nghĩ đến một cái tên, con mắt nhất thời trợn to
Ngải Huy nhìn lão giả mặc đồ phú quý trước mặt, nhíu mày: "Ngươi là
Hắn mơ hồ cảm thấy đối phương nhìn hơi quen quen, nhưng không nhớ ra được đã gặp ở đâu, giọng nói… nghe cũng quen quen, nghe thấy ở đâu rồi thì phải
Lão giả thấy Ngải Huy không nhận ra mình, thì đắc ý: "Không nhận ra hả, lão đầu tử từng ăn cháo của ngươi
Ăn cháo
Ngải Huy giật bắn, con ngươi suýt nữa rơi ra ngoài: "Hỏa Sơn lão đầu
Lão đầu cười đắc ý: "Không nhận ra đúng không, có phải đã thay đổi rất nhiều đúng không
Ngải Huy tấm tắc: "Đúng là không nhận ra nha, lúc đó ngươi như ăn mày, bây giờ ra dáng ghê nhỉ, bộ quần áo này.
nhìn là biết hàng cao cấp nha
Kiều Mỹ Kỳ nghe thấy mấy chữ "Ra dáng ghê nhỉ" thì run người, ngẩng đầu nhìn Ngải Huy, như nhìn một thằng điên
Lại dám nhận xét một vị đại sư là "Ra dáng ghê nhỉ", lại còn là Hỏa Sơn Tôn Giả nóng tính lừng danh, tên này không muốn sống sao
Nhưng mà… Hỏa Sơn Tôn Giả lại chẳng nổi giận chút nào
Hỏa Sơn Tôn Giả cười híp mắt: "Nhờ có chén cháo của ngươi, lão đầu ta khỏi sạch ám thương rồi, đã sống tốt
Sau đó có đi tìm các ngươi để trả món nợ ân tình đó, nhưng mà thôi quên đi, ha ha ha
Lão nói tỉnh bơ, cứ như khỏi trả nợ cũng chẳng có gì ghê gớm
Ngải Huy cũng cười, không thèm để ý: "Lão đầu ngươi đâu có nợ ta cái gì, lúc ấy nếu không phải nhờ ngươi canh cửa, cháo đó bọn ta cũng ăn không nổi
Sư Tuyết Mạn giới thiệu với cô gái kia: "Đây là Ngải Huy, chúng ta đều gọi hắn là A Huy
Đây là Dao Dao, Cung Bội Dao
Là con gái của Cung thúc thúc, hồi trước chúng ta thường chơi với nhau
Cung Bội Dao vội hành lễ, ngoan ngoãn chào: "A Huy Ca
Ngải Huy đáp lễ: "Dao Dao
Hắn chào cho có lệ, vì chả biết Cung thúc thúc là con ma nào
Sư Tuyết Mạn nhận ra Hỏa Sơn Tôn Giả, giật mình: "Tôn Giả thay đổi nhiều quá
Hỏa Sơn Tôn Giả cười ha ha: "Vẫn là cô gái nhỏ mắt tốt, tốt hơn ngươi nhiều
Sư Tuyết Mạn kéo Cung Bội Dao sang một bên
"Lâu Lan, đây là Dao Dao
"Chào Dao Dao, ta là Lâu Lan, rất hân hạnh được biết ngươi
"Oa, Lâu Lan đáng yêu quá
Lâu Lan, ta ôm ngươi một cái được không
"Được
"Oa, Lâu Lan mềm ghê
Tuyết Mạn tỷ cho ôm một cái nhé
"Ta đâu phải con nít như ngươi
"Không được thật à
Ưm, mềm ghê, thoải má ghê
Lâu Lan, sao ngươi mềm thế
"Dao Dao, có hai lý do
Một là Lâu Lan là sa ngẫu, nó vốn là cát
Hai là sa hạch của Lâu Lan đang không ngừng tối ưu hóa, Lâu Lan có thể mô phỏng được chừng 3,426 loại cảm xúc khác nhau
"Lâu Lan Lâu Lan, ngươi có thể biến thành giường không
"Có thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Oành, một cái giường cát hiện ra
Cung Bội Dao nhào tới, kích động hẳn lên: "A a a a, êm quá êm quá đi, Lâu Lan thật là lợi hại
Tuyết Mạn tỷ, mau lên đây
Sư Tuyết Mạn có chút động lòng, nhưng sau khi liếc mắt nhìn quanh, vẫn mạnh mẽ ngừng lại, khẽ ho: "Dao Dao, mau đứng lên, ngươi … bộ dạng như vậy còn ra cái gì


"Ta không dậy ta không dậy ta không dậy


Sư Tuyết Mạn lôi Cung Bội Dao lên, mặc kệ cô giãy dụa, giọng áy náy: "Xin lỗi Lâu Lan, Dao Dao từ nhỏ đã rất nghịch ngợm
Con mắt Lâu Lan loan thành hai đạo trăng lưỡi liềm: "Không khổ cực, Lâu Lan rất vui vẻ
Kiều Mỹ Kỳ đi tới trước mặt Ngải Huy, nhiệt tình nói: "Không ngờ ở đây lại được gặp Lôi Đình Kiếm Huy đại danh đỉnh đỉnh, Thanh Thủy Thành ta thực sự là rồng đến nhà tôm, thực là vô cùng vinh hạnh
Tại hạ Kiều Mỹ Kỳ, là thành chủ Thanh Thủy Thành, tiếp đãi không chu đáo, thực vô cùng hổ thẹn, để Ngải Huy tiên sinh gặp phải chuyện không vui, tội lỗi tội lỗi
Mong Ngải Huy tiên sinh nể chút mặt mũi, cho tại hạ cơ hội được lấy công chuộc tội
Dương Vũ Xương mới vừa tỉnh dậy, nghe thấy thành chủ ăn nói khép nép, thì mắt tối sầm lại, bất tỉnh lần thứ hai
Ngũ Hành Thiên

Phương Tưởng

www.dtv-ebook.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.