Ngải Huy bay trên không trung, toàn thân bị lôi đình bao phủ
Trong cơ thể hắn, lôi đình đang chạy loạn khắp nơi
Cho dù thân thể đã được lôi đình rèn luyện từ lâu, có được sức chịu đựng xuất sắc đối với lôi đình nhưng lúc này vẫn bị thương tổn
Huyết nhục trên người bắt đầu cháy đen, héo khô
Ý thức hắn khôi phục được vài phần tỉnh táo, ánh mắt nghiêm nghị cũng nhạt đi vài phần điên cuồng
Trong lòng hắn có chút an tâm
Quả nhiên lôi đình không hổ danh là khắc tinh của Hoang thú
Lôi đình cũng có tác dụng khắc chế nhất định đối với những khói đen mảnh như sợi tóc trong cơ thể mình
Không ngừng có khói đen bị tan thành mây khói dưới lôi đình này
Huyết nhục bị tổn thương không phải là vấn đề lớn, nghĩ ra vài biện pháp là có thể khôi phục lại được
Trước tiên cần phải tiêu diệt đám khói đen quỷ dị này rồi tính tiếp
Ngải Huy tiếp tục gia tăng Nguyên lực chuyển hóa thành lôi đình
Đang đầy hi vọng thì hắn lại nhanh chóng phát hiện ra tình huống không được tốt lắm
Gần một nửa Nguyên lực trong cơ thể được chuyển hóa thành lôi đình, thế nhưng số lượng khói đen mảnh như sợi tóc lại chỉ giảm đi chừng một phần mười
Chiếu theo tốc độ này, đến khi Nguyên lực bản thân tiêu hao hầu như không còn thì cũng không tiêu diệt được bao nhiêu khói đen cả
Hắn có thể cảm nhận được, cho dù khói đen bị áp chế nhưng chỉ cần được thả lỏng đôi chút là nó lại tiếp tục sinh sôi trong cơ thể mình với một tốc độ kinh người
Đầu óc Ngải Huy nhanh chóng xoay chuyển
Thực tế, vào lúc này sự thanh tỉnh có ý nghĩa trọng yếu
Hả
Đột nhiên hắn chú ý thấy xung quanh Địa cung lại không có chút tung tích của khói đen
Trong lòng khẽ động, chẳng lẽ khí tức Kiếm thai cũng có tác dụng với đám khói đen này hay sao
Bàn tay Ngải Huy bắt lấy kiếm quyết, ngưng thần thúc dục lôi đình trong cơ thể
Lôi đình tản mạn trong cơ thể theo biến ảo của đầu ngón tay hắn mà tập hợp lại
Một cỗ Kiếm khí tức mãnh liệt bao phủ quanh người hắn
Ngải Huy tiếp tục khống chế, khiến đám lôi đình chi kiếm tiếp tục di chuyển trong thể nội
Đám khói đen nằm trên đường đi bị va chạm vào là lập tức tan thành mây khói
Hiệu suất tăng lên nhiều
Tinh thần Ngải Huy rất phấn chấn
Trước mắt hắn chỉ có một mục tiêu, chính là tiêu diệt đám khói đen nguy hiểm kia, chỉ cần có tác dụng thì hắn sẽ không do dự mà làm
Hắn không ngừng thúc dục lôi đình chi kiếm di chuyển trong người, xoắn giết khói đen
Nhưng chả mấy chốc, sắc mặt Ngải Huy lại lần nữa ngưng trọng
Khói đen mảnh như sợi tóc lại khó chơi hơn hắn tưởng rất nhiều
Chúng nó biết rõ lôi đình chi kiếm lợi hại, nên chỉ cần lôi đình chi kiếm tới là chủ động né tránh, giảo hoạt dị thường
Chúng vô cùng trơn trượt, linh hoạt hơn hẳn lôi đình chi kiếm
Lôi đình chi kiếm tiêu hao lượng Nguyên lực của Ngải Huy phi thường to lớn, Nguyên lực trong cơ thể hắn đã nhanh chóng chạm đáy
Làm sao bây giờ
Tại một nơi rất sâu trong tầng mây trên không trung, kim phong gào thét, sắc bén hơn mọi lưỡi dao sắc bén nhất
Thế mà Nhạc Bất Lãnh lại vô cùng thờ ơ với kim phong này
Tư thế của lão rất kì quái, mặt hướng xuống đất, tứ chi dang mở, toàn bộ cơ thể cứ như đang nằm sấp trên một cái giường đệm vô hình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả buổi vẫn không nhúc nhích, tựa như đang ngủ
Ánh mặt trời như được tụ tập trên lưng lão, hình thành nên một cột sáng màu vàng nhạt mà mắt thường có thể nhìn thấy được, bao phủ lấy toàn thân lão
Một đám hỏa diễm màu vàng nhạt gần như trong suốt xuất hiện ngay tại đầu cuối của cột sáng, dán sát sau lưng lão, lặng yên thiêu đốt
Kì dị là, y phục lão lại không có nửa điểm tổn thương
Đột nhiên Nhạc Bất Lãnh mở to hai mắt
Bên dưới truyền đến một trận chấn động, khí tức lôi đình vô cùng lăng lệ bá đạo
Là tiểu tử Ngải Huy kia
Xảy ra chuyện gì vậy
Chấn động mãnh liệt như thế cho thấy Ngải Huy đang toàn lực ứng phó, có cao thủ lợi hại nào đến chăng
Nhạc Bất Lãnh chợt có thêm vài phần hứng thú, thu hồi công pháp lại
Cột sáng sau lưng lão nhanh chóng ảm đạm, còn phần hỏa diễm vàng nhạt sau lưng thì chui vào trong cơ thể lão
Lão bèn vung vẩy tay chân, sau đó cả người tựa như một tảng thiên thạch lao thẳng xuống mặt đất
Vù vù vù, kim phong quanh lão gào thét hình thành nên những đạo vết tích ánh sáng màu bạc
Hình ảnh bên dưới đám mây mênh mông cũng cấp tốc biến lớn lên trong ánh mắt lão
Phần lớn Nguyên tu bình thường chỉ hoạt động ở khu vực tầng mây có kim phong nhu hòa, không gây ra quá nhiều tổn thương
Chỉ có cường giả chân chính mới dám ở nơi rất sâu trong tầng mây mà ngao du như loài Tọa Vân kình cao ngạo, cường đại kia
Tựa như một tảng đá đâm ngang vào biển mây, tầm mắt Nhạc Bất Lãnh chợt trắng xóa lại thành một mảnh, nhưng lão nhanh chóng phá tan tầng biển mây này
Phù
Một đạo hỏa diễm màu vàng nhạt sau lưng biến ảo thành cánh chim mở ra, đà rơi xuống lập tức ngừng lại
Nhạc Bất Lãnh yên tĩnh lơ lửng trên không trung, ánh mắt rơi xuống người Ngải Huy
Nét mặt lão lập tức trở nên ngưng trọng
Minh Linh quả
Khác với những người khác chỉ được nghe tên Minh Linh quả, lão đã tận mắt nhìn thấy Minh Linh quả
Hơn nữa lão còn từng tham gia đuổi giết tổ chức sử dụng Minh Linh quả, lão biết rõ Minh Linh quả nguy hiểm đến cỡ nào
Mình mới vừa rời đi một lúc, Ngải Huy đã dính phải Minh Linh quả rồi
Nhạc Bất Lãnh nhíu mày
Không có thuốc nào giải được Minh Linh quả, lần này Ngải Huy lành ít dữ nhiều
Đáng tiếc
Lão âm thầm lắc đầu, Ngải Huy là một trong số ít những người trẻ tuổi có tiền đồ mà lão gặp được trong những năm gần đây
Thế nhưng chỉ tiếc nuối chốc lát, lão liền bình tĩnh lại, thần sắc hờ hững
Cả đời này, Nhạc Bất Lãnh trải qua kinh lịch phong phú, từng gặp qua vô số thiên tài không kể hết
Có rất nhiều nguyên nhân khiến thiên tài vẫn lạc, có kẻ nảy sinh vấn đề trong tu luyện, có kẻ gặp phải cường địch, có kẻ lại bị kẻ thù ám sát, kẻ chìm trong thanh sắc, cũng không thiếu kẻ đánh mất ý chí chiến đấu…
Thiên tài thì tính là gì
Thiên tài sống sót được mới có thể trở thành cường giả
Có vị cường giả nào dưới chân chưa từng phủ kín đống xương cốt của những kẻ được gọi là thiên tài
Ngải Huy chỉ là một bọt sóng nhỏ, một kẻ trong đống xương cốt kia, không có gì to tát cả
Cái thế giới này cũng không vì Ngải Huy chết đi mà bị diệt tuyệt
Hả
Đột nhiên trên mặt Nhạc Bất Lãnh hiện lên một tia kinh ngạc, khí tức Minh Linh quả trên người Ngải Huy đang yếu bớt
Lại có thể áp chế Minh Linh quả
Trong lòng Nhạc Bất Lãnh chợt dâng lên chút hiếu kỳ, cảm giác như mình lại biết thêm chút nữa về Ngải Huy
Lần đầu tiên lão nhìn thấy chuyện có thể áp chế Minh Linh quả
Thằng dở này làm sao làm được thế
Trong lòng Nhạc Bất Lãnh như có người nào đó đang gãi ngứa, khiến lão hận không thể xé Ngải Huy ra để nhìn xem trong thân thể hắn đến cùng đã xảy ra chuyện gì
Nhưng rất nhanh, vẻ kinh ngạc trên mặt Nhạc Bất Lãnh dần dần biến mất, bởi khí tức Minh Linh quả lại tăng lên
Lão không khỏi lắc đầu, quả nhiên vẫn chưa được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiếu theo tốc độ này, Ngải Huy sẽ nhanh chóng trở thành chất dinh dưỡng cho Minh Linh quả
Nhưng vào lúc này, Ngải Huy chợt động
Hắn lao thẳng vào tầng mây trên không trung
Nhạc Bất Lãnh chăm chú nhìn cử động Ngải Huy, thân hình không động
Lão không có năng lực cứu chữa cho Ngải Huy, lúc này có lên quan tâm thì cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì
Lão cho rằng, đại khái Ngải Huy cũng biết mình không có thuốc nào cứu được nên không muốn chết trước mặt đám bằng hữu và đồng bạn của mình
Thằng nhỏ này vẫn rất kiêu ngạo a
Trong mắt Nhạc Bất Lãnh hiện lên một tia tán thưởng, nhìn thân hình Ngải Huy chui vào trong tầng mây
Hả
Nhạc Bất Lãnh phát hiện Ngải Huy đột nhiên đứng ở trong tầng mây dày đặc
Lão có chút buồn bực, thằng dở này muốn làm gì
Trong tầng mây, bốn phía quanh Ngải Huy đều là một mảnh trắng xóa, không nhìn thấy được gì cả
Từng làn mây trôi nhè nhẹ lại khiến cổ họng như bị hun khói lửa của hắn cảm thấy thư thái hơn một chút, thân thể khô héo cháy đen cũng cảm thấy được một tia thoải mái
Phù, hắn thở ra một hơi dài
Cảm nhận được khói đen đang điên cuồng phản công lại trong cơ thể, khóe miệng hắn gian nan kéo ra một đường vòng cung
Một đường vòng cung chứa đầy sự điên cuồng, kiên quyết và trào phúng
Hắn thúc giục lượng Nguyên lực cuối cùng, tạo thành từng sợi lôi đình điện hồ nhè nhẹ chạy khắp cơ thể
Tựa như ném một que diêm vào trong một chảo dầu, biển mây dày đặc bắt đầu phát sinh biến hóa
Nhạc Bất Lãnh đứng dưới tầng mây, vẻ mặt biến đổi
Tầng mây trên đỉnh đầu lão vốn bình tĩnh bắt đầu trở nên xao động, mơ hồ như lóe lên ánh chớp
Rồi chẳng mấy chốc, rất nhiều nơi lóe lên ánh chớp
Ầm, một tiếng sấm nặng nề nơi sâu trong tầng mây vang lên
Sấm sét vang dội
Xoẹt, một tia chớp to lớn vắt ngang qua tầng mây, còn mơ hồ nhìn thấy được một bóng người mờ ảo
Thằng nhỏ thế mà có đủ cái điên cuồng a
Vẻ hân thưởng trong mắt Nhạc Bất Lãnh càng lúc càng nồng nặc
Lão nhớ tới bản thân lúc còn trẻ
Đáng tiếc
Đây là lần thứ hai trong ngày Nhạc Bất Lãnh sinh ra cảm giác đáng tiếc, gia hỏa này đã có lão sư rồi
Nhạc Bất Lãnh rất tiếc nuối
Lão khá hài lòng với các phương diện khác của Tổ Diễm, nhưng về mặt huyết tính và điên cuồng của hắn lại không giống với học trò của lão chút nào
Ngoan ngoãn nghe lời như vậy thì làm được cái rắm gì chứ
Bỗng nhiên lão không muốn Ngải Huy cứ như vậy mà chết đi
Tiểu gia hỏa điên cuồng như thế, cứ vậy mà chết đi thì cái thế giới này chẳng phải lại thiếu đi vui thú hay sao
Lâu Lan tựa như một đầu trâu rừng điên cuồng xồng xộc chạy vào trong cốc
Hà Hạt Tử đang rèn đồ nghe được bước chân Lâu Lan, không khỏi vui vẻ hỏi: “Lâu Lan hả
Tới giúp ta tham khảo một chút
Đại kiếm này gần như được định hình rồi, chẳng qua cái đồ chơi này thật sự có thể bay được à…”
Lâu Lan tai ngơ mắt điếc, như một trận gió xẹt qua
Hà Hạt Tử sửng sốt một chút, lầm bầm lầu bầu: "Gấp gáp thế, xảy ra chuyện gì sao
Ông lắc đầu, lại tiếp tục công việc của mình
Đại kiếm cổ quái như vậy đã vượt qua nhận thức của ông, nhưng lại khiến ông có thêm nhiều chỗ cần khiêu chiến nữa
Mấy chỗ vô cùng mới lạ chính là những chỗ hấp dẫn ông nhất, khiến ông sa vào đó mà không cách gì thoát ra được
Lâu Lan tìm được Đoan Mộc Hoàng Hôn tại khu rừng trúc
Cách đó thật xa, Lâu Lan đã hô lớn: "Chạng Vạng ơi
Đoan Mộc Hoàng Hôn mở to mắt, nhìn thấy bộ dạng này của Lâu Lan, gã khẽ giật mình: "Làm sao vậy
Lâu Lan
Đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy Lâu Lan lo lắng như vậy
Bình thường mặc kệ làm gì Lâu Lan vẫn cứ thật vui vẻ, tràn ngập sức sống
Nhất định có chuyện gì đang xảy ra
Lâu Lan gấp giọng hỏi: "Chạng Vạng, ngươi có biết về Minh Linh quả
Vẻ mặt Đoan Mộc Hoàng Hôn đại biến, đột ngột đứng lên: "Ai trúng Minh Linh quả
Vọt tới trước mặt Đoan MộcHoàng Hôn, Lâu Lan gấp giọng đáp: "Là Ngải Huy
Đoan Mộc Hoàng Hôn như bị sét đánh, ngây ngốc một chút, sắc mặt tái nhợt: "Làm sao…làm sao lại như vậy
Minh Linh quả không có thuốc nào cứu được
Lâu Lan bất chấp mọi thứ, gấp giọng nói: "Chạng Vạng, Lâu Lan không có tư liệu về Minh Linh quả, không phân tích ra được
Chạng Vạng biết rõ tư liệu về Minh Linh quả không
Càng kỹ càng tốt
Lâu Lan tràn ngập chờ mong nhìn Đoan Mộc Hoàng Hôn
Vừa rồi khi nghĩ đến ca ca của Minh Tú là Lục thần thì nó nghĩ đến chuyện này
Chạng Vạng là sư đệ của Lục thần, cũng là Mộc tu thế gia, nhất định biết rất nhiều tư liệu về Minh Linh quả
Nếu có tư liệu kỹ càng về Minh Linh quả, khó khăn trong quá trình phân tích phá giải cũng giảm đi rất nhiều
Khả năng phá giải cũng nhờ vậy mà gia tăng rất lớn
Đoan Mộc Hoàng Hôn nghe vậy bèn ổn định lại tâm thần
Huyết sắc trên mặt gã được khôi phục lại một chút, liên tục gật đầu: "Lâu Lan nói đúng
Tư liệu Minh Linh quả ta biết không nhiều lắm, chỉ có mười bảy thiên, bây giờ ta bắt đầu nói
Hai mắt Lâu Lan bắt đầu chớp lóe ánh sáng đỏ
Vẻ mặt Đoan Mộc Hoàng Hôn trở nên chăm chú, bắt đầu đọc thuộc lòng tư liệu về Minh Linh quả trong đầu
Thiên thứ nhất, tốc độ của gã vẫn chỉ như là nói chuyện bình thường
Thiên thứ hai, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, đọc cả quyển sách lại không ngừng nghỉ chút nào
Mười bảy thiên liên tục, thuộc lòng một hơi, không vấp váp lấy một chữ
Gã nói tiếp: “Còn có vài quyển sách có đề cập đến thông tin về Minh Linh quả
Trong đó, có một quyển sách tên là 【 Tẩy Đường lục 】do đại sư Thường Ngọc viết ra khoảng ba trăm hai mươi sáu năm trước, trang thứ tám mươi hai có một đoạn viết, nguyên văn là…”
Tốc độ lời nói của Đoan Mộc Hoàng Hôn như gió, ánh sáng đỏ chớp động trong hai mắt Lâu Lan còn nhanh hơn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên không trung phía trên đỉnh đầu bọn họ, mây đen áp đỉnh, sấm sét vang lừng
Ngũ Hành Thiên
Phương Tưởng
www.dtv-ebook.com