Biên giới Thần quốc và Phỉ Thúy Sâm, đề phòng sâm nghiêm
Lữ Tư Yến dò xét doanh địa như thường ngày
Nàng không có vẻ ngoài dễ coi cho lắm, đã vậy lại thêm hàng mày rậm đầy khí khái hào hùng
Ngoại trừ lúc cười, khóe mắt cong lên có thêm chút nữ tính ra thì trong mắt người khác nàng chỉ là một nữ nhân kỳ quái
Nữ hài khác lúc ở Luyện Thể đã quan tâm tới dung mạo của mình, cố làm sao cho mình càng thêm xinh đẹp nhất, còn nàng lúc đó lại như không quan trọng chuyện đó rồi
Thường ngày nàng làm việc không khác gì những nam nhân khác, chưa bao giờ kêu khổ kêu mệt, tùy tiện, không giữ ý tứ
Có điều nếu ngươi cho rằng nàng là người dễ bị ăn hiếp, thì chuẩn bị tinh thần nếm thử nắm đấm to như cái bát úp của nàng ta đi
Đoàn người đều khó hiểu khi Hồng Soái chọn lấy một người kỳ quái như vậy làm phụ tá
Nói thật, ai ai cũng biết Hồng Soái yêu sâu sắc tiểu công chúa trong Tiên Ma cung kia, thế nhưng cũng không đến nỗi tìm một ả đàn ông làm phụ tá như vậy a
Cả ngày chạm mặt, tìm người xinh đẹp chút, thuận mắt chút có phải hay hơn không
Trừ bỏ điểm đàn ông kia đi thì không có gì đáng giá bắt bẻ ở Lữ phó nữa cả
Chiến lực dũng mãnh cường hãn, làm việc nghiêm túc, chỉ cần là chuyện Hồng soái phân phó thì đều nghiêm chỉnh chấp hành
Ví dụ như tuần xét,
Bây giờ là tình huống như thế nào chứ
Cuộc chiến Tông Sư vừa mới chấm dứt, Phỉ Thúy Sâm bây giờ hẳn đã loạn thành một bầy, còn có tâm tư đâu mà đến khiêu khích
Lữ phó há lại không biết
Thế nhưng vẫn theo đúng cương vị đến giờ đến tuần tra, đoàn người cũng không dám có chút lười biếng
Có người không tránh được dùng vài lời chất vấn Lữ phó vài câu, nói dù sao cũng không có chuyện gì, không bằng cho đoàn người nghỉ ngơi một chút
Lữ phó nhíu mày phản bác, làm sao không có chuyện gì uy hiếp
Lỡ như Nhạc Bất Lãnh đến thì làm sao
Đoàn người á khẩu không trả lời được
Nghe đồn tính khí vị tân tấn Tông Sư này xưa nay rất không xong, hỉ nộ vô thường
Nếu như mất hứng, không khéo ông ta sẽ chạy thẳng đến doanh địa giày vò bọn họ một hồi, lúc đó chắc chắn không thể chống chịu nổi
Hơn nữa, vị tân tấn Tông Sư này còn chưa từng che giấu qua chuyện chán ghét và căm hận Huyết tu đến thế nào
Thế nhưng ông trời à, ai cầm chân được một vị Tông Sư hả
Nhìn ra được sắc mặt Lữ phó không tốt, tùy thời có thể động thủ, đoàn người thức thời ngậm miệng lại
Nhưng bọn họ không khỏi bí mật nói thầm với nhau, Nhạc tông mà tới thì bọn hắn có đề phòng hay không cũng có gì khác nhau chứ
Cũng may là qua vài ngày chờ đợi lo lắng, chuyện đoàn người lo lắng nhất vẫn chưa xảy đến, mọi người bắt đầu yên tâm lại
Huống hồ còn có Hồng soái ở đây
Mọi người cảm thấy mặc dù Hồng soái so ra kém Tông Sư nhưng không phải không có sức hoàn thủ
Lúc trước Hồng soái mới quản lý hai Thần Bộ Thần Long và Thần Vu chẳng phải cũng áp dụng phương pháp đơn giản thô bạo nhất đấy sao
Hầu như cứ phàm là cao thủ hàng đầu hai bộ đều bị Hồng Soái chỉnh đốn lấm đầy bụi đất cả
Sau lần đó, trước mặt Hồng soái hai đại Thần Bộ đều trở nên dễ bảo hẳn, không dám có chút cãi lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lữ Tư Yến dò xét đại doanh xong, mới yên lòng trở về
Tin tức bên kia truyền tới, nghe nói có đại sự xảy ra, tổn thất vô cùng nghiêm trọng, đến Diệp soái còn không rõ tung tích
Lúc trước Lữ Tư Yến còn thầm bất mãn với chiến công mà tiền tuyến kiếm được, hôm nay lại cảm thấy may mắn không thôi
Diệp soái cùng Hồng soái được đoàn người đùa giỡn xưng là Bạch Hồng nhị soái
Bạch soái chính là Diệp Bạch Y, mà Hồng soái thì là Hồng Ma Quỷ
Địa vị Bạch soái cao hơn Hồng soái, theo số lượng thống lĩnh Thần Bộ thì có thể nhìn ra được
Bàn về trình độ, tất cả mọi người đều cảm thấy Hồng soái phải kém một bậc so với Bạch soái
Một tay Bạch soái xây dựng nên sáu Thần Bộ, danh vọng vô song, Thần quốc không người không phục
Hồng soái mạnh mẽ ở vũ dũng cá nhân, hầu như đây là ấn tượng của tất cả mọi người
Sau khi Hồng soái thu phục hai Thần Bộ thì ấn tượng này càng thêm sâu đậm
Lúc ban đầu Lữ Tư Yến cũng cảm thấy như vậy, nhưng càng ở bên cạnh Hồng soái thì nàng càng thêm bội phục chủ soái của mình
Đôi khi nàng cũng thấy nghi hoặc, cũng nghiêm túc suy nghĩ, Hồng soái không làm ra chuyện gì nổi trội a, thế nhưng sao bản thân lại sẽ cảm thấy bội phục như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dò xét xong, nàng sẽ đúng giờ báo cáo với Hồng soái
Đi vào soái trướng thủ vệ sâm nghiêm, trong soái trướng chỉ có một mình Hồng soái
Doanh trướng vô cùng đơn giản, Hồng soái không chú trọng tới hưởng thụ, mà thuộc hạ cũng không dám xa hoa lãng phí
Dù là lúc nào, Hồng soái cũng không tháo tấm mặt nạ băng lãnh kia xuống
Tấm mặt nạ đen đỏ giao nhau, hòa cùng con mắt xanh thẫm bày ra một vẻ mỹ cảm đặc thù, như thể đêm tối hòa trộn cùng hỏa diễm và hải dương bao quanh, đầy thần bí bất định khiến người ta khó lòng nắm bắt được
Lữ Tư Yến báo cáo như thường lệ, nhưng chẳng hiểu sao nàng cảm thấy hôm nay tinh thần Hồng soái có chút xao động, không tập trung
Trong lòng nàng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ có tình huống đột phát
Tính tình nàng ngay thẳng, trong lòng không giấu giếm điều gì, bèn hỏi thẳng: "Đại nhân, có chuyện gì chưa chu toàn sao
Hồng Ma Quỷ như giật mình tỉnh mộng lại, lắc đầu: "Không có việc gì
Lữ Tư Yến nghe vậy, cũng không hỏi nhiều, hành lễ nói: "Vậy thuộc hạ cáo lui
Bỗng nhiên Hồng Ma Quỷ gọi lại: "Đợi chút
Lữ Tư Yến dừng bước lại, trong lòng càng thêm nghi hoặc
Nàng chưa từng gặp qua bộ dáng đại nhân thế này bao giờ
Hồng Ma Quỷ trầm ngâm nói: "Phân phó xuống dưới, đề cao cảnh giác
Lữ Tư Yến miệng thẳng tâm nhanh vô thức hỏi: "Chẳng lẽ Nhạc tông sắp tới
Hồng Ma Quỷ cười khổ: "Nhạc Bất Lãnh sẽ không tới, nhưng bệ hạ đã vào Phỉ Thúy Sâm
Lữ Tư Yến sững người, tích tắc sau sắc mặt đại biến, thậm chí còn quên hành lễ, lảo đảo đi ra bên ngoài
Đầu của nàng ông ông quay cuồng, chẳng lẽ cuộc chiến Tông Sư lại sắp mở ra
Cuồng phong lạnh thấu xương quét ngang qua vân hải, không ngừng không nghỉ
Con sông cuối cùng sẽ đổ về biển lớn, thế nhưng gió lao nhanh theo sông không thôi, cuối cùng sẽ đổ về nơi nào đây
Vân hải trắng tinh nhìn không tới đâu cuối, chỉ đầy những mây là mây, từng đám từng đám như thể từng con sóng mây, cuồn cuộn không dứt
Có đám mây theo gió tản dần đi, có đám mây dần tích tụ mà sinh ra
Có sinh có diệt, biến ảo vô thường
Trong tiếng gió đó, có hai bóng người đang giằng co
Đế Thánh thân hình cao lớn, lưng rất rất thẳng, khiến người ta có cảm giác như núi cao nguy nga
Ánh mắt của ông ta vĩnh viễn tràn ngập ánh nhìn như từ trên cao nhìn xuống, mang theo cảm giác áp bách mãnh liệt như muốn nghiền nát người khác
Nhạc Bất Lãnh lại thua kém nhiều lắm
Ông ta còm cõi nhỏ gầy, quần áo tả tơi, như thể lão nông tùy thời nhìn thấy ngoài đồng ruộng
Rõ ràng là mặt trời đang treo cao, ánh mặt trời chói mắt, thế nhưng quanh người ông ta lại là một vùng hắc ám hư vô bao phủ như thể ánh mặt trời bị thứ gì đấy cắn nuốt cả rồi
Đế Thánh cảm khái nói: "Không nghĩ tới ngươi vậy mà có thể đánh bại Đại Cương
Giọng ông ta như kim thạch, uy nghiêm khí phách
Nhạc Bất Lãnh lắc đầu: "Hắn thất bại do chính hắn
"Thua do chính hắn
Đế Thánh như có điều suy nghĩ, chợt ánh mắt như hiểu ra: "Chúc mừng Nhạc huynh đạt được sở nguyện, nhân sinh vui vẻ
Nhạc Bất Lãnh giống như cười mà không phải cười, trào phúng nói: "Có thể được đường đường là Đế Thánh gọi một câu Nhạc huynh, thật sự được sủng ái mà lo sợ
Đế Thánh cũng không tức giận: "Nhạc huynh đã đăng đường nhập điện, có thể cùng đám người trẫm kề vai sát cánh, dĩ nhiên xứng với danh xưng là huynh chứ
Nhạc Bất Lãnh có chút không kiên nhẫn: "Ngươi tới đây không phải chỉ xưng huynh gọi đệ với lão phu cứ
Đến đây đi, thống thống khoái khoái đánh một trận vậy
Đế Thánh mỉm cười: "Nhạc huynh hà tất cố làm ra vẻ
Nếu trẫm không nhìn lầm, Nhạc huynh bị thương không nhẹ, thọ nguyên khó mà kéo dài
Nhạc Bất Lãnh hặc hặc cười: "Đã biết rõ khó thoát khỏi mắt ngươi
Có điều hai ta đều như vậy cả, tử chiêu cuối cùng của An Mộc Đạt có tư vị không dễ chịu hả
Đế Thánh thản nhiên nói: "Đương kim Tông Sư rải rác, quạnh quẽ đến thảm thương, sao không nâng cốc hân hoan
Trẫm và Nhạc huynh có lẽ không nên có ân oán
Nhạc Bất Lãnh không nhịn được nói: "Bớt nói nhảm đi, nhìn xem ra vẻ đạo mạo, tâm tư bẩn thỉu xấu xa, định đến kiếm tiện nghi
"Xem ra Đại Cương không chết
Đế Thánh khẽ cười một tiếng, nói tiếp: "Trẫm không rõ, Nhạc huynh cả đời chống đối Đại Cương, làm sao lại còn bảo vệ hắn
Nhạc Bất Lãnh nghiêm túc đáp: "Lão phu khiêu chiến hắn chỉ là muốn đấu với hắn, không phải căm hận hắn
Lão phu còn không có đánh bại hắn sao để hắn chết trong tay ngươi được
"Nguyên lai hắn là tự thất bại thật..
Đế Thánh cau mày, có chút nghi hoặc, lại có chút ít thoải mái
Đột nhiên Nhạc Bất Lãnh nổi điên, không nhịn được nói: "Lão phu không muốn lãng phí sức lực với ngươi
Chẳng qua nếu như ngươi không đi, lão phu nhất thời ngứa tay không nhịn được, vậy sẽ không nhịn nữa đâu đấy
Đế Thánh đã có được đáp án, cao giọng cười một tiếng dài: "Nhạc huynh tâm tính cao thượng, bội phục
Như vậy đành từ biệt, núi cao sông dài, ngày sau gặp lại
Dứt lời cũng không quay đầu lại mà rời đi
Nhạc Bất Lãnh nhìn xem bóng lưng Đế Thánh rời đi, ánh mắt phức tạp
Ông ta quay đầu lại nhìn thoáng qua Phỉ Thúy Sâm, không biết đang suy nghĩ gì
...
Tất cả mọi người trên Phong Xa Kiếm đã mỏi mệt không chịu nổi, trên mặt mỗi người đều lộ rõ vẻ lo âu, bầu không khí dị thường áp lực
Bọn hắn đã tìm tòi vài ngày, vẫn không phát hiện bất kì dấu vết gì của Ngải Huy để lại
Nhất định Ngải Huy đã xảy ra chuyện
Mọi người đều vô cùng hiểu rõ Ngải Huy, nếu không xảy ra chuyện thì tuyệt đối Ngải Huy sẽ không rời khỏi mọi người
Ngày đó huyết quang đầy trời, khiến mọi người sinh ra liên tưởng không tốt
Vạn nhất Ngải Huy thật sự thành Huyết tu..
Ý tưởng đáng sợ này không ai nói ra, nhưng đều quanh quẩn mãi trong lòng mọi người, cho nên bọn họ càng thêm lo lắng cho Ngải Huy
Bọn họ không lo Ngải Huy biến thành Huyết tu mang đến hậu quả thế nào, mà lo lắng vận mệnh đã quá bất công với Ngải Huy đi
Không phải là những nòng cốt của Tùng Gian Phái thì không ai hiểu rõ, Ngải Huy đã phải gánh chịu thống khổ và bất hạnh thế nào trong cuộc chiến Tùng Gian Thành
Nếu như vạn nhất Ngải Huy thật sự biến thành Huyết tu, thì hắn nên làm thế nào đây
Nếu đây là vận mệnh, vậy thì sẽ tàn khốc đến mức khiến bọn hắn không rét mà run
Lâu Lan rũ cụp lấy đầu, trong lòng đầy hối hận cùng áy náy
Sử dụng kiếm hấp thu huyết nhục huyết thú là ý tưởng của Lâu Lan
Lâu Lan hiểu được, rất có thể huyết nhục huyết thú hấp thu kia đã dẫn phát những hậu quả không tốt
"Bên kia có biến
Bỗng nhiên người hô lớn, tất cả mọi người trên Phong Xa Kiếm xoát cái ngẩng phắt đầu lên
Kiếm đà trong lòng bàn tay Thạch Chí Quang nhu hòa chuyển động, Phong Xa Kiếm kéo lê một đường vòng cung duyên dáng phi thẳng về hướng Tây Bắc
Không cần ai nhắc nhở, hắn tập trung vào một chỗ, nơi đó thật sự quá bắt mắt rồi
Cái hố sâu cháy đen thật lớn nằm ngay giữa dãy núi
Có thể tưởng tượng, lúc ấy nơi đây bạo phát chiến đấu mãnh liệt cỡ não
Bỗng nhiên Lâu Lan mở to hai mắt: "Nơi này có mùi của Ngải Huy
Tất cả mọi người chấn động tinh thần, không đợi Phong Xa Kiếm dừng hẳn, mọi người đã nhao nhao nhảy xuống Phong Xa Kiếm
"Nguyên lực chấn động kỳ quái
"Như là Ngũ Hành Nguyên lực, hình như là Thiên Diệp Bộ
"Còn có một loại Ngũ Hành Nguyên lực khác, Ngải Huy đã từng nói qua, là Hỗn Độn Nguyên lực của Mục Thủ Hội
"Mùi máu tươi đậm đặc thật..
Một câu này thốt ra, tất cả mọi người im phăng phắc, mà người đội viên vừa nói ra câu này đầy hối hận, chỉ muốn tự bạt tai mình vài cái
Hai mắt Lâu Lan tỏa sáng đỏ lập loè, nó có thể nhìn thấy nhiều nội dung nữa
Sa Hạch "Tử Dạ" vận chuyển hết tốc lực, phân tích những tin tức này
Bỗng nhiên, xa xa truyền đến một hồi chấn động kỳ lạ,
Xảy ra chuyện gì vậy
Lần đầu tiên Lâu Lan gặp phải tình huống như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không đợi Lâu Lan kịp phản ứng, "Tử Dạ" lại động, như không bị khống chế mà vận chuyển với tốc độ điên cuồng chưa từng có
Ngũ Hành Thiên
Phương Tưởng
www.dtv-ebook.com