Chương 23: Địa Ngục chi cốc dị biến, nhân gian tiên cảnh?
Động thiên phúc địa!
Tiếng linh đang thanh thúy, đinh linh linh vang lên.
Âm thanh của nó không lớn.
Lại phảng phất có một loại ma lực vô hình.
Âm thanh du dương truyền đi rất xa, vượt qua núi sông biển cả, rừng rậm cao nguyên.
Cứ như vậy vang vọng mãi.
Cho đến khi truyền đến dãy Côn Lôn Sơn xa xôi.
Một nơi khác.
Đại Hạ, Côn Lôn Sơn.
Nơi này là một thung lũng mây mù bao phủ, được rừng núi bao bọc, người thường không thể nào tiến vào.
Chỉ có người tu đạo bằng phương pháp đặc thù mới có thể vào được.
Bên trong thung lũng.
Giống như một chốn tiên cảnh giữa nhân gian.
Ngoài tám cột đá khổng lồ bao quanh thung lũng, còn có bóng cây xanh mát và bãi cỏ, linh thảo tiên hoa đầy đồi núi, vô số ao lớn nhỏ đến hơn trăm cái.
Gọi là ao.
Không bằng nói là ao suối nước nóng, hoặc là tiên trì.
Nước ao bốc lên những làn sương trắng mờ ảo, sùng sục sôi trào, người thường chỉ cần đứng ở nơi này, quanh năm hít những làn sương trắng này, tắm rửa trong ao, có thể kéo dài tuổi thọ, xua tan bách bệnh.
Lúc này.
Bên trong “Địa Ngục chi cốc” trong truyền thuyết này.
Ngoài những binh lính trang bị đầy đủ vũ khí hạng nặng trấn thủ, còn có không ít người tu đạo tụ tập.
Bọn họ được Cục 749 phê duyệt, đến “Địa Ngục chi cốc” tu luyện, mỗi người đến nơi này, không ai chọn đi đến phòng nghỉ ngơi bên cạnh mà nghỉ ngơi cả.
Cả đám đều nóng lòng muốn vào tiên trì.
Bởi vì.
Lúc đến bọn họ đều đã được biết, tiên trì chính là kỳ tích của “Địa Ngục chi cốc”.
Bất cứ người có năng lực đặc biệt nào, chỉ cần vào tiên trì, đều có thể mượn thiên địa tinh hoa của nước ao, thực lực có thể tăng lên một cách vượt bậc.
Đều nói con đường tu đạo gian nan, tu luyện chỉ có thể từng bước một mà tiến lên.
Nhưng đối với tiên trì mà nói.
Đây là một sự gian lận trong tu luyện.“Âu Lão, Lâm Kiến Hiên đã đạt tới áo bào màu vàng xin mời vào tiên trì lớn hơn.” Người thủ vệ trong cốc chạy về phía một người trung niên.
Người trung niên được gọi là Âu Lão nghe vậy, mắt sáng lên nói.“A?
Lâm Kiến Hiên hắn nhanh vậy đã áo bào màu vàng rồi sao, không tệ không tệ, đúng là một mầm non tốt, dẫn hắn đến tiên trì số 2 đi, chỗ đó thích hợp với hắn bây giờ.” Rõ ràng dáng vẻ ông ta là người trung niên.
Nhưng lời nói cử chỉ của ông ta lại già nua yếu ớt, lộ ra vẻ già nua cổ hủ, thậm chí cách xưng hô cũng là sự tôn trọng dành cho người lớn tuổi, Âu Lão.
Nhưng không một ai cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì những người trong thung lũng đều biết.
Người trung niên Âu Lão trước mặt, tuổi thật đã lên đến hơn 130 tuổi, xứng đáng với sự tôn trọng dành cho người lớn tuổi.
Tất cả là nhờ ông ta quanh năm uống nước ao “Địa Ngục chi cốc”, ông ta là người do Cục 749 phát hiện trong thung lũng, hiện tại phụ trách bảo vệ thung lũng.“Âu Lão, Lâm Kiến Hiên xin muốn đến tiên trì số 1.” “Trước cứ để hắn đi tiên trì số 2 đi, sáng nay tổng cục có lệnh, sau đó sẽ đưa đến từng đợt người, tăng cường tu luyện, cho nên việc phân bổ ao sẽ trở nên khan hiếm.” Âu Lão chắp tay sau lưng nói.“Thời gian tắm ở tiên trì số 1 cần phải rút ngắn, nếu không sẽ không thể khiến mọi người đều được chia đều, cứ cho hắn đi tiên trì số 2 trước, chờ thêm mấy ngày rồi lại đi tiên trì số 1 sau.” “Vâng.” Người thủ vệ cúi chào, quay người dựa theo sự phân phó mà an bài.
Sau khi người thủ vệ rời đi.
Một lão nhân khác bên cạnh Âu Lão nói.“Xem ra tình hình bên ngoài không lạc quan lắm nhỉ, không ngờ cục lại mở ra chỉ tiêu, phái nhiều người đến vậy, không biết thung lũng có chịu nổi không nữa.” Ông ta là người canh giữ.
Sáng nay được cục sắp xếp đến đây tu luyện, hy vọng thực lực ông ta có thể nhanh chóng tăng lên một bậc nữa.
Âu Lão vừa định trả lời.
Đột nhiên.
Một tiếng linh đang vang lên, thanh khiết thoát tục, du dương truyền đến.
Không chỉ Âu Lão hai người.
Người trong thung lũng đều nghe thấy, theo bản năng nhìn xung quanh.“Ngươi nghe thấy không.” Lão nhân kinh ngạc nói.“Nghe thấy rồi.” Âu Lão nhíu mày, sờ lên tai: “Tựa như là tiếng linh đang......” Ông ta kinh hãi, tiếng linh đang tựa như từ bên tai truyền đến.
Nhưng xung quanh không hề có chiếc linh đang nào.
Hơn nữa, dường như không chỉ mình ông ta nghe thấy.
Ông ta phát hiện mọi người xung quanh nhìn ngó xung quanh, rõ ràng cũng giống như ông ta nghe thấy âm thanh kia.
Ngay lúc Âu Lão cảm thấy kinh hãi.
Ầm ầm!
Đất rung núi chuyển.
Chim muông trong rừng hoảng sợ bay tán loạn.
Mặt nước ao gợn sóng làm bắn nước ra khỏi tiên trì.“Chuyện gì xảy ra?” “Động đất à?” Mọi người trong thung lũng đều kinh hãi.
Kèm theo sự rung chuyển kịch liệt, tiếng linh đang thanh khiết thoát tục, vẫn cứ thanh thúy như trước, tựa hồ không hề bị ảnh hưởng bởi địa chấn.
Dị thường như vậy.
Bọn họ chỉ cần nghĩ cũng biết, đây không phải là địa chấn bình thường.“Là cột đá!” Người mở miệng chính là Lâm Kiến Hiên, hắn lên tiếng kinh hô, chỉ vào một cây cột đá khổng lồ ở một bên.
Lập tức.
Kể cả Âu Lão, tất cả mọi người đều nhìn lại, tám cây cột đá sừng sững trong thung lũng.
Sắc mặt ai nấy đều thay đổi.
Quả thật như những gì Lâm Kiến Hiên đã nói, gây ra chấn động thung lũng, không phải là địa chấn, mà là tám cây cột đá đang rung lắc, theo tiếng linh đang du dương truyền đến.
Mỗi tiếng đinh linh vang lên.
Cột đá lại theo tần suất của âm thanh mà rung động.“Âu Lão, đây là chuyện gì vậy.” Lão nhân hỏi.
Đáp lại ông ta là vẻ mặt mờ mịt của Âu Lão.“Ta cũng không biết, ta ở nơi này 60 năm rồi, lần đầu gặp phải tình huống này......” Ông ta còn đang nói.
Đột nhiên những tiếng kinh hô truyền đến.“Nóng quá, sao nhiệt độ của tiên trì lại tăng cao vậy?” “Mọi người mau nhìn, màu nước của tiên trì kìa.” Dị biến vẫn còn tiếp diễn.
Không chỉ là địa chấn, các tiên trì cũng đang phát sinh biến đổi.
Nước ao đang sôi trào.
Nước ao vốn trong suốt, từ các kẽ ao chảy ra những vật chất, nhuộm nước ao thành các màu khác nhau, có màu đỏ, có màu xanh lục, có màu xanh lam.
Phóng tầm mắt nhìn tới.
Hơn trăm ao nước rực rỡ năm màu, chói mắt diễm lệ vô cùng.
Nhưng.
Không một ai có tâm trí thưởng thức cái đẹp này.
Bọn họ bị dị biến làm cho khiếp sợ, không có tâm tư thưởng thức, thậm chí còn nhao nhao ra khỏi ao, sợ dị dạng của ao lan đến mình.“Âu Lão......” Bọn họ tụ tập đến bên Âu Lão, muốn hỏi Âu Lão.“Đừng hỏi ta, ta cũng không biết.” Âu Lão đi lên phía trước một bước, lớn tiếng nói.
Lúc này ông ta nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tám cột đá, rồi lại nhìn về phía các tiên trì, nói thẳng.“Vừa rồi có ai đã động vào cột đá hay không, hoặc là đã làm gì ở trong tiên trì?
Mọi người hãy nói cho ta nghe đi, biến hóa này là do cột đá gây ra, mà cột đá này, từ lúc ta phát hiện thung lũng đã có rồi.” “Dựa vào những ghi chép được khắc trên các bia đá khác trong thung lũng, cột đá là do những người tu đạo sáng tạo ra thung lũng để lại, bây giờ cột đá xảy ra loại tình huống này, chắc chắn là có người đã làm gì đó.” Nhưng sau một hồi hỏi han.
Không một ai đã chạm vào cột đá, nước ao thì vẫn tu luyện như bình thường, không ai dám có chút xáo trộn nào.
Địa chấn đến nhanh cũng đi nhanh.
Sau khi bọn họ nói chuyện với nhau vài phút, khi tiếng linh đang dừng lại, cột đá cũng ngừng rung lắc.
Giờ phút này.
Nhìn lại thung lũng.
Cột đá đã nhô lên khỏi mặt đất, treo trên tám phương của thung lũng, toàn thân tỏa ra hào quang mờ ảo, nước ao phát ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ.
Toàn bộ thung lũng trông càng thêm tiên khí.
Nếu như trước đây là tiên cảnh nhân gian.
Hiện tại đã là động thiên phúc địa của Thần Minh.“Ta đi thử xem.” Âu Lão bước vào tiên trì số 1.
Tiên trì này đang phát ra ánh kim quang lấp lánh, linh khí thiên địa nồng đậm đến mức hóa thành thực chất, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy, biến đổi của tiên trì số 1 dường như không phải theo chiều hướng xấu.
Nhưng chưa được tự mình trải nghiệm.
Không ai dám tùy tiện kết luận.
Âu Lão cân nhắc liên tục, chọn tự mình vào tiên trì số 1 để thí nghiệm tình hình......
