Xe buýt nghiêng đi một chút.
Lái xe cố giả bộ trấn định lái xe, nhưng trên trán mồ hôi bán đứng hắn."Trạm tiếp theo còn bao lâu nữa?" Một giọng nói cất lên phá vỡ yên lặng."Còn khoảng 5 phút nữa." Có người đáp lời.
Trong xe buýt lại yên tĩnh trở lại."Ngươi có thể để chó Hỏa Nha ngửi mùi trên người ngươi không? Có thể chó Hỏa Nha sẽ phát hiện ra vật kia ở đâu." Ngay trong tình huống bốn phía im ắng, Kiều Tang đột nhiên mở miệng nói.
Nữ sinh kia còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông mặt chữ quốc đứng bên cạnh nàng cười lạnh nói: "Coi như thật sự có sinh vật Siêu Phàm hệ U Linh hoang dã trên xe, ngươi nhất định phải tìm nó khi xe đang chạy sao? Vạn nhất chọc giận nó xảy ra chuyện thì ngươi gánh được trách nhiệm à?""Đúng đó, chờ xe đến trạm tiếp theo dừng lại rồi hãy tính.""Vấn đề này phải liên hệ với người của bộ phận Tuần Tra đến giải quyết, chúng ta đừng tự gây thêm phiền phức.""Phải đó, số điện thoại của bộ phận Tuần Tra là bao nhiêu? Tôi gọi.""Hình như là 669."". . . Kia là bộ phận quản chế."
Mọi người trên xe ngươi một câu ta một câu thảo luận."Không phải hệ U Linh." Kiều Tang nói."Sao ngươi biết không phải?" Có người hỏi."Nói phát hiện có động tĩnh là ngươi, nói không phải cũng là ngươi, ngươi đùa giỡn chúng ta hả." Người đàn ông mặt chữ quốc quát.
Kiều Tang liếc mắt nhìn tới, cười nói: "Đại thúc, ta cảm thấy từ lúc nãy đến giờ, ngươi cứ nhắm vào ta."
Người đàn ông mặt chữ quốc trợn mắt nhìn, quát: "Ta mới 24 tuổi!""Đại thúc, giọng ngươi hơi lớn." Kiều Tang móc móc lỗ tai nói.
Người đàn ông mặt chữ quốc hung hăng trừng Kiều Tang, vẻ mặt hung ác, nếu không phải e ngại trước người Kiều Tang còn có con chó Hỏa Nha kia, chắc là giây sau đã xông lên động thủ."Vì sao không phải hệ U Linh?" Nữ sinh lúc này hỏi."Sủng thú của dì kia là Chuột Hung Hãn, nếu như xung quanh có sinh vật Siêu Phàm hệ U Linh xuất hiện, cái đuôi sẽ có tia chớp, nhưng nó bây giờ đuôi lại đang rủ xuống." Kiều Tang chỉ vào sủng thú trên vai dì ngồi cạnh ghế để giải thích.
Nữ sinh ngẩn người, nhớ lại, hình như là có chuyện đó thật. . .
Chuột Hung Hãn có phản ứng từ trường, có thể cảm nhận được động tĩnh của từ trường đặc thù.
Giống sinh vật Siêu Phàm hệ U Linh có từ trường không bình thường, sẽ khiến Chuột Hung Hãn vô thức kích thích đại não của bản thân, chắc chắn sẽ làm cho đuôi của nó xuất hiện tia chớp.
Nhưng sách vở là sách vở, việc lập tức liên hệ nội dung thiên văn kia vào thực tế thì nàng chưa hề nghĩ tới. . ."Đúng đúng, Chuột Hung Hãn của ta đúng là như vậy." Dì ngồi cạnh ghế kịp phản ứng gật đầu nói.
Nữ sinh nghe vậy không tiếp tục do dự, nói ra: "Ngươi cứ ngửi đi."
Kiều Tang gật đầu với chó Hỏa Nha.
Chó Hỏa Nha nghe lời tiến lại gần để nữ sinh kia nghe ngóng.
Kiều Tang để ý thấy, cơ mặt người đàn ông mặt chữ quốc bên cạnh bỗng căng cứng lên.
Chó Hỏa Nha ngửi ngửi, rồi lại ngửi mấy lần vào không khí, sau đó quay về phía người đàn ông mặt chữ quốc mà sủa."Sủa cái gì con chó chết này!" Người đàn ông mặt chữ quốc hung tợn nói."Nha!"
Lông chó Hỏa Nha dựng đứng lên, bốn chân dùng sức, răng sắc bén nanh lộ ra trên diện rộng, rõ ràng bị người đàn ông trước mắt này chọc giận.
Người đàn ông mặt chữ quốc giật mình, nhưng vẫn quyết tâm chống lại không lùi bước.
Hắn nhìn về phía thiếu nữ ôm chó Hỏa Nha kia, muốn để nàng quản lý tốt sủng thú của mình, kết quả phát hiện thiếu nữ mặt không biểu cảm nhìn mình, ánh mắt lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy còn đáng sợ hơn cả chó Hỏa Nha. . .
Kiều Tang cảm thấy mình lúc này vô cùng tỉnh táo, nàng chậm rãi vuốt ve lưng chó Hỏa Nha, cố gắng để chó Hỏa Nha không xù lông lên.
Không thể ra tay công kích hắn trước, liên minh có quy định rõ ràng Ngự Thú Sư cấm sử dụng sủng thú công kích dân thường, cho dù muốn công kích cũng không thể công khai như vậy được, ở đây còn cả một xe người.
Người đàn ông này rõ ràng có vấn đề, lúc nãy khi nàng nói chó Hỏa Nha cảm ứng được thứ gì, phản ứng kịch liệt nhất chính là hắn, chó Hỏa Nha cũng ngửi được trên người hắn có cùng mùi vị với trên người nữ sinh.
Nhưng muốn nói có thứ gì lập tức xuất hiện trên người người khác rồi lại biến mất thì không thể nào là tự hắn làm được.
Giở trò trên xe buýt, hoặc là vì tiền hoặc là vì sắc.
Thứ kia khiến chó Hỏa Nha ngay lập tức không cảm nhận được nữa, nữ sinh cũng không hề phát giác ra cái gì, nếu như bị chạm vào thân thể khẳng định sẽ có phản ứng.
Không phải vì sắc.
Vậy chính là vì tiền."Ngươi có mất thứ gì không?" Kiều Tang quay đầu hỏi nữ sinh.
Nữ sinh sững người, kịp phản ứng rồi kiểm tra túi và ba lô của mình, qua hai giây."Ngọa Tào, điện thoại di động của tôi đâu rồi!"
Quả nhiên, Kiều Tang thầm nghĩ.
Mọi người trên xe thấy thế đều kiểm tra đồ đạc tùy thân của mình."Điện thoại di động của tôi cũng không thấy!""Ví tiền của tôi cũng thế!""Cả sợi dây chuyền tôi mua cho bạn gái cũng mất!""Miếng lót giày độn gót của tôi đâu rồi! ! !""Đồ ăn vặt của sủng thú Sa Sa đâu rồi! ! !"
Vừa mới kiểm tra, một phần ba số người trên xe phát hiện đồ đạc của mình đã biến mất.
Kiều Tang nhạy cảm phát giác ra, những người nói mất đồ đều có vị trí tập trung ở giữa xe buýt.
Kiều Tang nhìn người đàn ông mặt chữ quốc kia, càng chắc chắn với suy đoán của mình.
Người đàn ông mặt chữ quốc thấy Kiều Tang nhìn mình, sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nói: "Điện thoại của tôi cũng mất rồi!"
Kiều Tang: ". . .""Ôi... Tôi và sủng thú của tôi một khắc cũng không thể tách rời."
Ngay lúc này, một tiếng chuông vang lên inh ỏi từ trên người người đàn ông mặt chữ quốc.
Người đàn ông: ". . ."
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía đó.
Người đàn ông mặt chữ quốc xấu hổ cười trừ nói: "Thì ra vẫn ở trên người, vừa nãy tìm không thấy."
Kiều Tang hỏi: "Ngươi là Ngự Thú Sư à?"
Sắc mặt người đàn ông mặt chữ quốc trầm xuống, còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào."Hắn là, trên người hắn còn có huy hiệu Ngự Thú Sư!" Nữ sinh hiểu rõ sự khác thường của người đàn ông mặt chữ quốc, kích động nói.
Những người đăng ký làm Ngự Thú Sư trong liên minh đều sẽ được cấp huy hiệu tương ứng, ví dụ như Ngự Thú Sư cấp F là màu trắng làm nền, trên đó có đồ hình của liên minh Ngự Thú và thêm chữ F.
Có một số người thích đeo có người không thích, những người không thích đeo thì cơ bản đều là Ngự Thú Sư cấp thấp.
Trước mắt, người đàn ông mặt chữ quốc mang một huy hiệu Ngự Thú Sư cấp E có nền xám trước ngực.
Điều này cho thấy, hắn ít nhất có hai sủng thú cấp trung."Ngươi có thể cho mọi người xem sủng thú của ngươi là gì không?" Kiều Tang hiền lành hỏi.
Người đàn ông mặt chữ quốc muốn cự tuyệt, nhưng ánh mắt cả xe đều tập trung vào hắn."Ngươi cho chúng ta xem sủng thú của ngươi đi!""Đúng đó, sợ gì chứ.""Vừa nãy không phải rất ngang tàng sao, lên tiếng đi.""Hay là có sủng thú gì không muốn ai biết?"
Sắc mặt người đàn ông mặt chữ quốc càng lúc càng khó coi, vốn đã vặn vẹo, các nét mặt càng co rúm vào nhau, mồ hôi trên lưng khiến chiếc áo màu xám của hắn dính chặt vào người.
Ngay lúc hắn không biết làm sao thì."Đến trạm Vĩnh Lâm rồi, hành khách vui lòng mang theo hành lý xuống xe ở cửa sau."
Tiếng báo trạm điện tử vang lên.
Cửa xe mở ra.
(hết chương)
