"Tình cảm giữa chúng ta cái đám người này đều biết rồi." Kiều Tang im lặng nói."Đây không phải là vui một mình không bằng vui chung sao." Phương Tư Tư cười tủm tỉm nói.
Kiều Tang rốt cuộc là không nhịn được cười, "Ha ha ha, ngươi nói có lý.""Ha ha ha ha ha..." Phương Tư Tư cũng cười phá lên.
Mặc dù chuyện này nàng đã nói với rất nhiều người rồi, nhưng mỗi lần kể vẫn thấy buồn cười như vậy.
Hai người cười ngây ngô một lúc, đợi đến khi cười mệt, Kiều Tang hỏi: "Chủ nhiệm lớp sao không mua trực tiếp một lọ tốc Căn nhựa cây dùng?"
Tốc Căn nhựa cây là được chiết từ thân cây tốc trứng bồn.
Tốc trứng bồn mỗi lần đi ngủ sẽ khép vỏ trứng lại, buổi sáng tỉnh lại vỏ trứng tách ra sẽ chảy ra một lượng nhỏ chất keo, gọi là tốc Căn nhựa cây.
Loại nhựa cây này có thể thúc đẩy tóc mọc, so với cấy tóc thì đỡ tốn thời gian và công sức hơn rất nhiều."Một lọ tốc Căn nhựa cây đắt bằng nửa năm lương của chủ nhiệm lớp, trực tiếp cấy tóc rẻ hơn nhiều." Phương Tư Tư nói.
Đúng vậy, năm nay cứ dính đến đồ vật của siêu phàm sinh vật đều đắt kinh khủng.
Tuy tóc là mạng của đàn ông trung niên, nhưng chủ nhiệm lớp còn vợ con phải nuôi, không thể nào mạnh tay mua lọ quyết Căn nhựa cây về dùng được.
Nghĩ vậy, Kiều Tang thấy chủ nhiệm lớp cũng khá đáng thương.
Tiết ba, thầy Quý dạy môn Sủng Thú và Tự Nhiên là người thích hỏi bài, đặc biệt thích hỏi những bạn học có thành tích kém.
Trước kia Kiều Tang không ít lần bị gọi tên, thời gian trước nàng không đi học, áp lực này liền dồn lên mấy người xếp hạng gần Kiều Tang."Vết Bớt Tròn Nha ở địa khu Liên Khoa tiến hóa thành Độc Phấn Mạt." Thầy Quý nói đáp án đúng của câu hỏi nhỏ thứ hai trong bài kiểm tra trắc nghiệm, vừa nói vừa đẩy kính, hỏi: "Vậy ai biết vết Bớt Tròn Nha ở địa khu Liêu Tây thì tiến hóa thành hình gì?"
Một vài sủng thú có hình dạng tiến hóa cố định, nhưng một số khác, tùy thuộc vào vật liệu tiến hóa và môi trường mà sẽ tiến hóa ra các hình thái khác nhau.
Vết Bớt Tròn Nha thuộc loại thứ hai, hiện tại người ta đã biết có bốn hình thái tiến hóa khác nhau tùy môi trường của nó.
Các bạn học phía dưới cúi đầu nhìn chăm chăm vào bài kiểm tra, sợ ngẩng đầu lên vô tình chạm mắt thầy Quý.
Bài kiểm tra này phát từ tuần trước, Kiều Tang không có, nên nghiêng người cùng Phương Tư Tư cùng xem chung.
Mắt thầy Quý liếc đến vị trí của Kiều Tang, Phương Tư Tư, Quách Lâm Tắc, nơi tập trung của một lũ học sinh cá biệt.
Quách Lâm Tắc lập tức căng thẳng, dạo này hắn bị gọi lên trả lời không ít, ánh mắt hắn lơ đãng, nhìn sang Kiều Tang ngồi phía trước bên trái."Kiều Tang, ngươi không có bài kiểm tra đúng không, đây cho ngươi dùng." Quách Lâm Tắc vỗ nhẹ vào vai Kiều Tang nói.
Nãy giờ nói bài kiểm tra mười mấy phút rồi, giờ cho ta dùng?
Kiều Tang định từ chối, vừa ngẩng đầu lên, định quay đầu lại thì ánh mắt lại chạm ngay thầy Quý."Kiều Tang, em trả lời đi."
Kiều Tang: "..."
Quách Lâm Tắc, tên này đúng là đồ cơ hội!"Đá Bào Mạt." Kiều Tang đứng dậy trả lời.
Thầy Quý thấy nàng trả lời được lại hỏi tiếp: "Vậy còn ở địa khu Tây Luật?""Thảo Phấn Mạt." Kiều Tang đáp."Trả lời rất tốt, ngồi xuống đi." Thầy Quý hài lòng gật đầu, hỏi tiếp: "Còn loại sau cùng Bột Nước Mạt, ai biết tiến hóa ở địa khu nào không?"
Kiều Tang vừa ngồi xuống đã xoay người giật luôn bài kiểm tra của Quách Lâm Tắc trên bàn, cười nói: "Vậy thì ta xin không khách sáo nhé."
Quách Lâm Tắc trở tay không kịp, định giữ lại bài thi nhưng không được, tay chạm lên bàn tạo ra tiếng động không nhỏ."Quách Lâm Tắc, em lên trả lời."
Quách Lâm Tắc: "..."!
Rất nhanh thì đến giờ ra chơi."Kiều Tang, chủ nhiệm lớp gọi em kìa." Mã Tiểu ủy viên học tập đi đến nói.
Cái gì đến rồi cũng phải đến.
Kiều Tang cất sách vở, với một tâm trạng khác hẳn lần trước đi đến văn phòng."Em xin nghỉ nhiều ngày như vậy, giấy phép xin nghỉ đến bổ sung một chút đi." Chủ nhiệm lớp mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy xin nghỉ để lên bàn.
Mắt Kiều Tang không tự chủ được nhìn lên đầu chủ nhiệm lớp.
Vẫn là tóc giả, không biết phía dưới tóc giả trông ra sao. . ."Kiều Tang." Chủ nhiệm lớp gọi tên Kiều Tang, giọng điệu có hơi nguy hiểm.
Kiều Tang vội vàng cầm bút bổ sung giấy phép xin nghỉ."Mẹ em không sao chứ?" Chủ nhiệm lớp hỏi.
Kiều Tang ngẩn người, đáp: "Không sao."
Đợi khi bổ sung giấy nghỉ phép xong, chủ nhiệm lớp cầm tập vở đặt bên cạnh đặt trước mặt Kiều Tang, "Mấy ngày nay tiến độ ôn tập của em bị tụt khá nhiều, đây là tập ghi chép của một học sinh khóa trước, cậu ta thi đại học được 632 điểm, em về nhà xem kỹ vào."
Điểm tối đa của kì thi đại học là 650, 632 điểm là không hề thấp.
Kiều Tang trầm mặc một hồi rồi nhận, đây đúng là thứ cô đang cần nhất."Cám ơn thầy ạ."
Chủ nhiệm lớp khoát tay, ý bảo cô có thể đi.
Kiều Tang không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, chủ nhiệm lớp có thể có chút khuyết điểm, nhưng ai mà không có khuyết điểm chứ, ít nhất thầy đối với học sinh là không chê vào đâu được.
Coi như nguyên nhân gây ra là vì cô mà thầy mất đi mái tóc quý giá, nhưng hiện tại không phải thầy cũng không có giận chó đánh mèo gì cô hay sao.
Kiều Tang cảm thấy vô cùng cảm khái, quan tâm hỏi: "Thầy ơi, tóc của thầy không sao chứ ạ?"
Biểu cảm của chủ nhiệm lớp đông cứng lại, ngẩn người tại chỗ.
Một lúc sau, chủ nhiệm lớp hít sâu một hơi, lên tiếng nói: "Mẹ em thật sự vì bị bệnh mà trì hoãn thời gian em đi học lâu như vậy sao?"
Kiều Tang: "..."......
Buổi chiều tan học về nhà, Kiều Tang quyết định sẽ nói thẳng mọi chuyện với mẹ.
Có những chuyện mà từ miệng cô nói ra khác hẳn khi bị chủ nhiệm lớp nói ra.
Ai ngờ vừa về đến nhà mẹ đã chưa về."Hỏa Nha chó, ngươi kéo chỗ này, ta kéo chỗ kia." Kiều Tang đưa miếng giẻ lau ẩm ướt cho Hỏa Nha chó, chỉ chỉ phía nửa bên phải phòng khách.
Kiều Tang đã nghĩ xong rồi, đợi mẹ về nhìn thấy phòng ốc sạch sẽ, bàn cũng lau, cơm cũng nấu, đến lúc đó dù mẹ có giận thì cũng sẽ nguôi ngoai bớt."Nha!"
Hỏa Nha chó vui vẻ lên tiếng, một chân giẫm lên khăn lau là hành động luôn.
Chỉ thấy chân phải của Hỏa Nha chó giẫm lên giẻ lau, chân trái dùng sức đạp về phía sau một cái, cả người theo giẻ lau trượt về phía trước một quãng."Nha.""Nha Nha~" Một bên kéo giẻ, một bên vui sướng kêu.
Rõ ràng là việc tốn sức mà Hỏa Nha chó lại làm như đang chơi một trò chơi gì đó vậy.
Đúng là một đứa trẻ ngoan.
Kiều Tang đầy vui mừng, cầm cây lau nhà lau nửa phần bên trái phòng khách.
Hoàng hôn, ánh chiều tà màu cam nhạt phản chiếu qua các hạt thủy tinh trên sàn nhà, cũng chiếu lên người cô gái và Hỏa Nha chó.
Tất cả đều yên bình và tốt đẹp.
Hỏa Nha chó vui vẻ giẫm lên giẻ lau, càng giẫm càng nhanh, càng trượt càng nhanh."Rầm!"
Một tiếng vang lớn phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Kiều Tang ngẩng đầu, thấy bên cạnh Hỏa Nha chó có một mảnh sứ vỡ.
Lòng Kiều Tang có chút run lên, chưa kịp suy nghĩ nhiều đã ném cây lau nhà chạy đến chỗ Hỏa Nha chó ôm nó lên kiểm tra, lo lắng hỏi: "Ngươi không sao chứ?""Nha!"
Hỏa Nha chó kêu một tiếng rõ to, lắc lắc cái đuôi tỏ vẻ mình không sao, nó dùng chân chỉ chỉ mảnh sứ xanh trên mặt đất."Nha Nha nha.""Nha Nha.""Nha Nha."
Hỏa Nha chó giải thích xong có chút áy náy, tai cũng rũ xuống."Bình hoa vỡ không sao, ngươi không việc gì là tốt rồi."
Kiều Tang dỗ dành Hỏa Nha chó xong mới nhìn lại các mảnh vỡ trên đất.
Cô nhớ cái bình này là mẹ mua khi đi du lịch ở địa khu Liên Bạc, dưới đáy bình dường như còn có chữ ký của một Ngự Thú Sư nào đó mà mẹ cô thích. . ."Két."
Vừa đúng lúc cánh cửa mở ra.
Kiều Tang nhìn mặt mẹ, trong đầu hiện ra bốn chữ.
Xong đời mình rồi. . .
(hết chương)
