Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngự Thú Bắt Đầu Từ Con Số 0

Chương 88: Đây là 5 triệu!




Không có đường núi chật hẹp, xuất hiện trước mắt Kiều Tang chính là một mảng lớn khu vực trống trải màu xanh lá.

Ánh mắt vừa chiếu tới liền lập tức nhìn thấy hai con sủng thú hoang dã.

Trên đồng cỏ, một con Ly Tiêm tước đang đuổi theo một con An Nhung trùng đang chạy.

Bình thường, hình thể Ly Tiêm tước khoảng 14 cen-ti-mét, nhưng con Ly Tiêm tước trước mắt lại béo ú, rõ ràng là dinh dưỡng quá thừa.

Nó dài khoảng 5 cen-ti-mét, toàn thân chủ yếu có màu nâu nho, đầu có màu nâu hạt dẻ, một đường vân đen từ đầu chạy thẳng đến đuôi.

Mỏ chim so với hình thể của nó thì đặc biệt dài nhọn.

Ly Tiêm tước là sủng thú sống bầy đàn, dù số lượng Ly Tiêm tước trên núi không nhiều, thì xung quanh cũng nhất định có đồng loại của nó.

Kiều Tang cũng không nghĩ đến việc lên đánh nhau một phen với hai con sủng thú hoang dã này.

Một con sủng thú hệ phi hành không bay mà ngồi trên mặt đất đuổi theo một con sủng thú hệ trùng di chuyển chậm chạp đang chạy, còn cố tình đuổi không kịp, rõ ràng là đang chơi đùa.

Nàng cũng không muốn làm ác nhân khi người khác đang chơi vui vẻ.

Con Ly Tiêm tước đang giảm cân cảm nhận được sự tồn tại của Kiều Tang.

Thấy là Từ Hãn chuột mẹ con mang đến liền không để ý đến, quay đầu tiếp tục công cuộc giảm cân của nó.

Đi qua nửa lộ trình của khu vực này, Từ Hãn chuột mẹ dừng lại."Từ từ."

Nó chỉ vào ba cây quả thụ còn lại một nửa màu xanh lục bên trong khu vực, kêu lên một tiếng.

Kiều Tang nhìn cảnh tượng trước mắt rốt cuộc không nhấc nổi chân.

Loại quả này tên là Bão Lực quả.

Ăn vào không có hiệu quả đặc biệt gì, chỉ là có thể một bữa no ba bữa cơm.

Nếu thiếu thốn tài chính, nuôi không nổi sủng thú, thì mua Bão Lực quả, đảm bảo sủng thú một ngày ăn một quả sau cũng không thèm ăn thứ khác.

Đương nhiên, điều này chỉ hữu dụng với sủng thú cấp cao trở xuống.

Theo nghiên cứu cho thấy, chỉ cần sủng thú đến cấp cao thì mỗi ngày phải ăn ba quả Bão Lực quả mới có hiệu quả, còn cấp Tướng phải ăn sáu quả.

Dù vậy, vẫn có rất nhiều Ngự Thú Sư vì tiết kiệm tiền mà mua Bão Lực quả cho sủng thú ăn.

Là một vạn phú hào, Kiều Tang đương nhiên không phải vì nhìn thấy Bão Lực quả mà không rời nổi bước chân.

Nàng cứng đờ nhìn về phía trước, cái bóng nửa đen nửa bạc khổng lồ.

Ai có thể nói cho nàng biết, vì sao trên Hoàng Minh sơn lại có một con Ngân Vĩ Hải xà cấp Tướng!

Chỉ thấy giữa cây quả no bụng lực, một con sủng thú loài rắn khổng lồ dài khoảng bốn mét đang quấn quanh, ba phần tư trước thân nó có màu đen, còn lại phần đuôi thì có màu bạc lạnh lẽo.

Là hình thái tiến hóa thứ ba của rắn đuôi ngắn, Kiều Tang không hề xa lạ gì với nó.

Rắn đuôi ngắn giai đoạn tiến hóa thứ nhất chỉ có rắn đuôi dài, giai đoạn tiến hóa thứ hai chỉ có thể tiến hóa thành ngân đuôi rắn.

Nhưng từ ngân đuôi rắn tiến hóa giai đoạn thứ ba lại có hai hình thái.

Một là Độc Mỗ Hắc mãng, thuần túy là sủng thú hệ độc, và một loại khác chính là Ngân Vĩ Hải xà song hệ thủy độc.

Độc Mỗ Hắc mãng là hình thái tiến hóa bình thường của ngân đuôi rắn.

Nhưng muốn tiến hóa thành Ngân Vĩ Hải xà phải thỏa mãn hai điều kiện.

Đầu tiên phải ở trong biển, lúc tiến hóa trong miệng còn phải ngậm một giọt độc sương, thiếu một thứ cũng không được.

Đây không phải là sủng thú nên xuất hiện ở Hoàng Minh sơn!

Nhân lúc Ngân Vĩ Hải xà chưa mở mắt, Kiều Tang ôm Hỏa Nha chó đang hiếu kỳ nhìn cây, rón rén quay đầu rút lui."Nha?"

Hỏa Nha chó tỏ vẻ khó hiểu.

Không phải là nên đi về phía trước sao?

Tiểu Tầm Bảo quỷ trên đầu Kiều Tang an tĩnh bú sữa.

Nó chỉ muốn bú sữa mẹ, không hứng thú với quả thụ.

Từ Hãn chuột mẹ con nhìn Kiều Tang đi theo hướng ngược lại, sững sờ một chút rồi đi theo.

Đợi lui về đến gần chỗ Ly Tiêm tước và An Nhung trùng đang chơi đùa, Kiều Tang mới cảm thấy an toàn.

Việc gặp được sủng thú cấp Tướng mà không có Ngự Thú Sư đi kèm ở Hoàng Minh sơn là rất bất thường.

Khi Từ Hãn chuột nhìn thấy Ngân Vĩ Hải xà cũng không có bất kỳ biểu hiện lạ nào, điều này nói rõ Từ Hãn chuột biết nó tồn tại.

Nhưng Ngân Vĩ Hải xà này tuyệt đối không thể nào là sủng thú hoang dã.

Chưa nói đến việc có giọt độc sương hay không, chỉ riêng việc phải ở trong biển thì đừng nói Hoàng Minh sơn, cả Hàng Cảng thị đều không có biển.

Vừa rồi không kịp nghĩ nhiều, giờ hồi tưởng lại dáng vẻ Ngân Vĩ Hải xà kia quả thật rất kỳ lạ.

Nửa mặt đen của nó không nhìn ra gì, nhưng phần đuôi bạc bên dưới lại có ba vết thương rất sâu chưa được xử lý mà đã thối rữa.

Có thể để rắn đuôi ngắn tiến hóa thành Ngân Vĩ Hải xà, thì Ngự Thú Sư của nó chắc chắn không thể nào không có tiền chữa trị.

Lùi một bước mà nói dù nhất thời khốn khó không có tiền, thì đây cũng là sủng thú cấp Tướng, người bình thường cũng sẽ vay mượn để chữa khỏi cho nó.

Nhưng bên cạnh nó lại không có Ngự Thú Sư.

Bất thường.

Vô cùng bất thường.

Vô số suy nghĩ, trong nháy mắt tràn ngập trong đầu Kiều Tang.

Trầm ngâm một lát, nàng lấy điện thoại ra gọi cho bộ phận tuần tra.

Hai giây sau, mặt Kiều Tang trầm xuống.

Vậy mà không có tín hiệu...

Hoàng Minh sơn tuy là núi, nhưng không phải là loại núi hoang vu hẻo lánh bình thường, thỉnh thoảng sẽ có người chọn leo núi ngắm bình minh rèn luyện thân thể.

Diệp Tĩnh Mân khi leo núi còn đăng lên vòng bạn bè.

Nàng nghĩ một hồi, lại cầm điện thoại gọi cho cục cảnh sát.

Hai giây sau, Kiều Tang hoảng rồi.

Vì sao điện thoại cục cảnh sát cũng không gọi được?!

Phải biết rằng trong tình huống bình thường, điện thoại không có tín hiệu vẫn có thể báo cảnh, vì đây là cuộc gọi khẩn cấp, ưu tiên truyền tải ở cấp cao.

Tín hiệu ở đây bị cố ý che đậy, Kiều Tang lập tức có kết luận.

Không chỉ có xuất hiện một con Ngân Vĩ Hải xà bị thương mà không có Ngự Thú Sư bên cạnh, mà tín hiệu còn bị che, hai chuyện bất thường này cùng xảy ra khiến Kiều Tang cảm thấy nguy cơ.

Nàng nghĩ xuống núi."Từ?"

Lúc này Từ Hãn chuột mẹ bên cạnh nghi hoặc kêu một tiếng.

Vì vẫn còn chút hiếu kỳ, Kiều Tang hỏi: "Ngươi có thấy Ngự Thú Sư của con Ngân Vĩ Hải xà vừa rồi không?""Từ." Từ Hãn chuột mẹ lắc đầu.

Kiều Tang cũng mất hết hứng thú hỏi nữa.

Ngay lúc nàng quay người định xuống núi thì con Từ Hãn chuột được nàng cứu hướng sang trái chỉ chỉ."Từ từ.""Ngươi biết?" Kiều Tang ngạc nhiên."Từ."

Từ Hãn chuột gật đầu.

Nó từng gặp trong lúc lén lút gặp tình nhân.

Tuy Kiều Tang rất muốn biết Ngự Thú Sư của Ngân Vĩ Hải xà kia là dạng người gì, vì sao không cho nó trị liệu mà lại lên núi, nhưng chỗ bất thường quá nhiều.

Nàng quyết định vẫn nên chạy là hơn."Ta đi trước, quả thụ ta không muốn nữa, hy vọng chúng ta có cơ hội gặp lại." Kiều Tang nói với Từ Hãn chuột mẹ con.

Nói xong, Kiều Tang liền ôm Hỏa Nha chó lách vào khu rừng khi nãy đến.

Đến khi ra xem xét, chỉ thấy Từ Hãn chuột mẹ con nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt.

Kiều Tang ngẩn người một hồi, lập tức cười xấu hổ một tiếng, nhanh chóng luồn qua chỗ rừng cây phía sau.

Xuất hiện trước mặt nàng vẫn là Từ Hãn chuột mẹ con."Từ?""Từ?"

Hai mẹ con Từ Hãn chuột đồng thời nghiêng đầu về một hướng.

Quỷ nhập tràng rồi!

Kiều Tang hoàn toàn hoảng rồi."Nha!"

Hỏa Nha chó từ trong ngực Kiều Tang nhảy xuống, cảnh giác nhìn xung quanh.

Kiều Tang buộc mình phải bình tĩnh lại.

Bất kỳ chuyện kỳ lạ gì xảy ra trên thế giới này đều là do sinh vật Siêu Phàm tạo ra.

Trường cảnh đang gặp bây giờ, bất kể là sủng thú hệ siêu năng lực thi triển ảo thuật, không gian trong gương, hay là sủng thú hệ U Linh mộng cảnh hay là quỷ đánh tường cũng đều có thể xảy ra.

Trên núi này có sủng thú hệ siêu năng lực hoặc U Linh có đẳng cấp không thấp.

Tuyệt đối không có khả năng sủng thú hoang dã ở hương trấn có thể thi triển kỹ năng cấp độ này."Ngự Thú Sư của con Ngân Vĩ Hải xà kia đâu? Dẫn ta đến." Kiều Tang nói."Từ."

Từ Hãn chuột cảm nhận được Kiều Tang nghiêm túc, cũng nghiêm chỉnh đứng lên theo.

Bảy phút sau.

Kiều Tang trốn sau một thân cây, vẻ mặt khiếp sợ nhìn người đàn ông mặt mày trắng bệch đang nhắm nghiền mắt nằm trên đống cỏ.

Ngọa Tào!

Đây là 5 triệu!

(Hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.