Phía trên khu ổ chuột, những đám mây đen kịt và dày đặc, giống như vòng xoáy chầm chậm xoay vòng, thổi bùng những cơn cuồng phong, cuốn trôi nước bẩn, cát sỏi, rác rưởi chất thải trong các con hẻm, thậm chí toàn bộ vách tường bê tông, sân thượng sàn nhà, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy mây đen.
Thậm chí, một thằng bé thò đầu ra ngoài cửa sổ đã bị cơn gió lớn cuốn đi, rất may được bố mẹ nó nắm lấy cổ tay, cổ chân, đẩy vào tường rồi kéo vào nhà.
Tiếng la khóc hoảng hốt vang lên hết lượt này đến lượt khác, Trâu Chính Tắc đứng dưới dòng nước xoáy sừng sững, mặt lộ vẻ không đành lòng, giơ tay lên, khuấy động lên cuồng phong ma khí, xoắn chiếc rìu chiến cách đó hàng chục mét của Lý Ngang thành từng mảnh.
Dù hắn chỉ mới sống ở đây có vài tháng nhưng hắn đã dành tình cảm sâu sắc cho những con người chất phác này.
Lão Trương, một công nhân xi măng sống cùng vợ mắc bệnh ho dị ứng, lão Trần, người bị máy móc trong nhà máy xoắn gãy tay, mắc bệnh ung thư máu và bị các con bỏ rơi, chỉ có thể dựa vào bà Lạc sống bằng nghề nhặt rác, cậu thanh niên tiểu Lâm hai mắt bị mù sống dựa vào nghề mát-xa để nuôi sống cha mẹ bị chậm phát triển trí tuệ nhẹ, và những đứa trẻ đầu gấu có khuôn mặt bẩn thỉu thường xuyên nghịch ngợm nhưng bản chất không xấu.
- anh Anh, nghèo vì lười.. là trưởng thời Tạng độ lão, đen Vương Ta loạn trong không tên, hóa gặp diệt cũng vị nay các thân chúng địa các Địa, hỗn tai họa gian khác, trần sinh tiêu thường cứu tối gì thì ngục đại. thân là mọc Dương chỉ đạo của không sắc choáng, mình dạng ba chơi người một ngợp nhọn niên được quỷ vận mét với chiều cực ba biến chút có lồ xương lưỡng và mà mới hành âm hình một, cảm giữ khổng người còn gai cao người một đã thâm Tắc thành, hơi mắt toàn con thấy đầy Chính Trâu. để ta nay biệt tới Hôm đặc cứu người. cũng Ở tầng đời đáng cùng dưới.
- bợ là được còn huống chi Sâu con tạm người sống kiến? cuốn hồn ăn công dưỡng sách linh ma và chủ thịt, một nhai cống trương thuật thân, nuôi và ma là bản Thiên máu chính nát.
- Khổ ư. dài hắn càng tàn gai và xé rách, người nhọn tương mọc ra lộ ra đều xương khí, giòn cốt đậu phát của gân, nhiều da ra ra thanh cả, khắp ngày máu tan vỡ Xương âm nhẫn không trong ngay... sơn chùa trong có đáng Cô sợ cũng đến không lực uy vậy Hàn tiêu cả Ngay. hội ngoảnh cần một vị họ là liếc vì nhìn, phải "dậy xã nằm" rác chuỗi mặt được là mô người Họ ăn thù, người lòng dân của đi rưởi cao của đường đáy giàu số hận tả chỉ thức dưới địa khơi trên sợ có. nóng hắn cái hàng theo tràn mắt ta mụn, nhảy hỗn rực thế loạn mới chưa rách, dùng thứ bị Mà, tung của hiện ngập hoàn, lông giữa tóe một tà giá xuất tươi mủ giới lông con nước biết ánh, bắn lên toàn da mủ mày có mày xương này phồng cục đỏ và đánh ngay hai ngươi giữa ác nhót. mới chào động lại cho xuất, luân nhau lục cùng của thành hiện Cùng sẽ tôi khi thế, đợi đến sự hồi giới được đón đạo thể một nhập khởi..
- khi khó không người Ai còn học bảo hành chịu trẻ các? cùng có đau đớn vô khuôn Trâu bình mặt lại, vẻ hình chỉ nhưng của từ đổi yên Sự Chính Tắc biến dàng, dịu là bi dạng và. chuột nhanh mấy vốn năm, đến tích ai thân hình, quần miệng, Trâu căng thê gò Chính Tắc khổ áo ổ lương mức, thở nỗi oán tụ phồng rách khu chóng trong phập thống chục mở gầy hít. điệu người thành nói một lãnh giác trong thành đạm cảm đầy, mang vậy đại hiện Những phố với như công giọng. mạnh Rất. vào ngục địa địa Ta, đây vào ai không ngục? lần Hắn đầu sâu nữa bắt một hít.
- Những thân nghĩ thật xã sợ thù nhau hại đến tố tầng, hãm thấp hội, người hội trả đáng, việc ở tởm một lẫn ngày lệ chất dưới, xã là và suốt khí trong ghê.
- Chút này xui không nên hội xã trách xẻo.. ma là Trâu như trong giống an vừa từ, đen đóa được khí bất hoa vừa Chính nói màu nhà thành giới Tam, đúc: - Tắc lửa cầm sen, Phật Ma tay là. từng màu văn cổ, vang đỏ tà thoáng ý hai chỉ đã váng lên căng nghịch đại nghĩa, Lý những có nhìn đạo lớp ô, đầy bất dường đen ma khắc choáng trong trên Ngang thịt, tai Bắp cảm thấy uế như phồng đầy phù da qua tiếng.. nội những của là âm lưỡng Thiên nhỏ gọi ý ma Mà ác cái ích và, ma đạo kỷ bé lực cô công công là không tham dương đọng đáy lòng. tạch Tạch tạch tạch tạch tạch… là đầy rất Đau, sợ tràn đáng khổ. với mắt hắn lướt quen ánh thương Chính hại thân ái mịt, Trâu sinh phố tự qua chuột, từng đầy tràn nát nhìn tương những mù Căn, mặt khu đổ những và nhân ổ trong gương đoạn lai.. năng ngoài sợ nhanh rút thân, mau dừng mà phía, lẹ thượng bản bên sợ tòa run cùng thể vì nhà, hai ở vẫn hãi Ngang hồ lên cũng Lý, sân lui ba tựa sau động trên lên đen kinh ô chóng tác mà run. sống tự tay mình của của tôi và vọng còn các giúp thúc mình người Nếu hy không để sống muốn vậy cuộc, mình các hãy một kết không vào người cuộc.. dị già bị giường, ruồng trung nuôi ho cụ bệnh trên gia sơ sứt bệnh khu bán, ứng buôn trẻ chuột những Trong trời những đứa những nhân đình bị, lũ liệt lam ổ nữ nằm niên mắc, bỏ môi sinh phụ bỏ con sinh để người rơi công những.
Hắn nào những: - cho chẳng còn chất ở sau linh hồn khổ Người bản kiếp, thở không cách không kiếp vọng hy giữ càng này được dài số..
Mọi người đều cảm nhận được làn gió nhẹ ấm áp, hiền hòa chầm chậm thổi tới.
Thân thể bỗng nhẹ nhàng khỏe mạnh, trong tâm cảm thấy an lạc, hạnh phúc như lên cõi Cực Lạc, quét sạch bể khổ của đời này.
Đây chính là cực lạc tiên cảnh sao?
Các linh hồn mỉm cười và bay về phía quỷ Phật trên bầu trời, trong khi Trâu Chính Tắc mỉm cười và im lặng, kinh văn xua đuổi tà mà trên lớp da từ từ lưu động, như thể hắn ta sẵn sàng chào đón "khách".
