Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 12: Quá nhỏ, ta xuyên không lên




“Nhưng mà ta không có dép lê, trực tiếp giẫm lên thảm có được không?” “Ta lấy cho ngươi một đôi.” Vân Thủy Dao từ trong tủ giày lấy ra một đôi dép lê bằng vải bông màu xám, sau đó đưa cho Lý Đình Quân “Ngươi đi tạm một chút chắc là được.” “Học tỷ, dép lê của ngươi cỡ bao nhiêu vậy?” “Chân ta cỡ 36, dép lê mua cỡ 38.” “Nhưng chân ta cỡ 41, dép lê chắc phải đi cỡ 42 hoặc 43 mới vừa
Cái này của ngươi nhỏ quá, ta đi không vừa.” Lý Đình Quân nhìn đôi dép lê trong tay, vẻ mặt bất đắc dĩ
Nếu có thể chặt bớt chân hắn vài centimet thì còn có thể xỏ vừa
“Vậy ngươi cứ cởi giày ra rồi giẫm thảm luôn đi.” “Được, nhưng mà học tỷ, bạn cùng phòng của ngươi tối nay sẽ không đột ngột trở về chứ.” Lý Đình Quân cởi giày ra, đi vào bên trong
“Sẽ không, hôm nay nàng đi làm rồi, ngày mai mới về
Nếu không thì ta cũng không để ngươi ở nhờ một đêm
Với lại, ngươi to con như vậy mà còn mang tất màu hồng phấn, quê mùa quá.” Lý Đình Quân cúi đầu nhìn đôi tất hồng trên chân, đây là hắn mua để phối với đôi giày móc mới, nhìn như vậy càng có cảm giác đồng bộ
“Đôi tất này ta mới mua để phối với màu giày, thế nào, rất hợp chứ.” Lý Đình Quân chỉ vào đôi giày vừa cởi ra
“Ngươi không nói thì ta còn không phát hiện giày của ngươi cũng màu hồng, đúng là một chàng trai hồng phấn quê mùa
Tsk tsk tsk, sau này phải cách xa ngươi ra một chút, để khỏi bị lây.” Vân Thủy Dao tỏ vẻ mặt ghét bỏ
“Vậy ta đi được chưa
Ngươi nói vậy rồi thì ta đi không được sao.” “Bây giờ ngươi đi chẳng phải uổng công khiêng đồ à.” Vân Thủy Dao chỉ vào cái thùng đặt trên tủ giày
“Đúng nha, mà học tỷ trong thùng của ngươi đựng gì vậy, sao mà nặng thế.” Lúc từ chỗ lấy hàng chuyển phát nhanh về là Lý Đình Quân đã nghĩ bên trong đựng gì rồi
Thùng nặng thế này, bên trong hiển nhiên không phải quần áo và đồ ăn vặt, lẽ nào là sách vở
Nhưng mà ai lại gửi một thùng sách lớn như vậy chứ, đâu có phải mở tiệm sách
“Bây giờ không phải là mùa khai giảng à, mèo nào đó trên mạng đang có ưu đãi nên ta mua một thùng nước giặt lớn, để dành dùng trong học kỳ này.” Nói xong Vân Thủy Dao rút từ trong ống bút trên bàn một con dao rọc giấy, xé băng dính trên thùng ra, rồi lấy một túi nước giặt ra
“Trong trường chẳng phải có bán sao, mua nhiều một lúc thế này dùng hết à.” Lý Đình Quân nhìn thùng nước giặt lớn trên tủ giày cằn nhằn nói
“Nước giặt ở siêu thị trong trường đắt hơn trên mạng mấy đồng, mua nhiều một chút thì rẻ hơn, với lại nước giặt cũng dùng nhanh lắm
Lại đây, giúp ta chuyển mấy túi nước giặt này xuống ngăn tủ dưới tủ quần áo.” Vân Thủy Dao chỉ vào ngăn tủ hướng về phía rèm cửa màu đen
“Học tỷ, cho ta hỏi một câu.” “Ngươi hỏi đi.” “Một thùng nước giặt nặng thế này mà không có ta giúp thì ngay từ đầu ngươi định làm thế nào để vác về?” Lý Đình Quân vừa nói vừa nhét túi nước giặt vào ngăn tủ
“Ta mượn xe đẩy ở điểm chuyển phát nhanh, rồi dùng xe đẩy kéo về thôi.” Vân Thủy Dao cười giải thích
“Ý ngươi là ngươi mượn được xe đẩy nhưng lại không dùng, mà muốn ta ôm thùng nước giặt nặng trịch này đi xuyên hết cả trường học sao?” “Xin lỗi, lúc đầu ta quên mất, ha ha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nè, cho ngươi uống nước.” Vân Thủy Dao từ trên bàn cầm một chai nước khoáng Thiên Niên Sơn đưa cho Lý Đình Quân
“Chuyện quan trọng như vậy mà ngươi lại quên được hả, dọc đường tay ta ôm sắp gãy cả rồi nè (hỏa ꈍꈍ hỏa)” “Nhưng mà mượn xe đẩy vẫn phải trả lại mà, rồi ta lại phải đi thêm một chuyến nữa đến chỗ chuyển phát nhanh, mệt lắm được không
Hơn nữa, nếu không có ngươi ôm thùng nước giặt này thì chưa chắc đã vào được ký túc xá của ta đâu, đừng được tiện nghi còn khoe mẽ nữa nha.” Vân Thủy Dao chuyển ghế băng của bạn cùng phòng đặt đối diện Lý Đình Quân, “ngồi xuống nghỉ một lát đi
Ngươi đứng thì cũng có tác dụng gì đâu.” “Ta mà ngồi ghế băng của bạn cùng phòng ngươi thì có được không
Nếu bạn cùng phòng ngươi mà biết có khi giận đó, không giống như ta, ta chỉ đau lòng thôi….” Lý Đình Quân nhìn chiếc ghế băng trước mặt nói
Vân Thủy Dao nghe Lý Đình Quân nói thì thấy đúng: “Nói cũng phải, mang đàn em về chuyện này trước đó cũng chưa được Tử Huyên đồng ý, lúc đó nóng đầu quá nên mới mang đàn em về
Bây giờ lại cho đàn em ngồi ghế băng của Tử Huyên, mặc dù Tử Huyên không phải là kiểu người để ý mấy chuyện này, nhưng làm như vậy thì nói chung cũng không tốt.” “Vậy ngươi ngồi đi, còn ta thì không sao, hai ta đổi cho nhau đi.” Vân Thủy Dao đứng lên rồi đổi chỗ ghế băng với Lý Đình Quân
Lý Đình Quân ngồi trước bàn học của học tỷ thì bầu không khí bỗng trở nên lúng túng: “Sao vậy, hết chuyện để nói rồi hả
Lúc này thì nên nói gì đây ta?” Vân Thủy Dao quay lưng về phía Lý Đình Quân, trong lòng xấu hổ đến mức có thể dùng ngón chân xây được cả tòa thành: “Lúc trước nóng đầu quá nên mang đàn em về ký túc xá, bây giờ nghĩ lại, Vân Thủy Dao ơi là Vân Thủy Dao, rốt cuộc là mày đã làm cái gì vậy?” Gặp chuyện không quyết thì hỏi bác Gồ, Vân Thủy Dao mở bác Gồ trên điện thoại ra: “Nữ sinh dẫn nam sinh vào ký túc xá thì nên chú ý điều gì?” Kết quả tìm kiếm đầu tiên xuất hiện là “Bạn gái dẫn bạn trai đi thăm quan toàn bộ ký túc xá và phòng, làm bạn trai thì nên chú ý những vấn đề gì?” “Thủ nói chuyện trước hết và ăn mặc nên chỉnh tề, biểu hiện sự quan tâm với bạn gái…” “Bạn gái gì chứ, ta có phải bạn gái đâu
Cái gì mà công cụ tìm kiếm rách nát thế này, ngay cả cái vấn đề đơn giản vậy cũng không phân biệt được.” Vân Thủy Dao trượt màn hình điện thoại sang trái rồi tắt đi
Lúc này Lý Đình Quân cũng xấu hổ nên nhìn ngó xung quanh, mắt nhìn loạn trên bàn học của học tỷ, thấy trong ngăn kéo bàn học của Vân Thủy Dao đầy ắp sách, nào là toán cao cấp cùng giải tích, nhập môn quản lý nhân lực của Ngô Từ Sinh, bản vẽ công trình của trường đại học....Trên mặt bàn thì đầy bút ký và đồ dùng trang điểm
“Không hổ là học bá được đảm bảo suất nghiên cứu sinh, nhiều sách học ghê.” Lý Đình Quân thầm nghĩ
Nhưng mà cho dù cố chuyển sự chú ý đi chỗ khác thì Lý Đình Quân vẫn thấy xấu hổ và hồi hộp
“Vậy…Học tỷ.” Vân Thủy Dao đang gian nan đấu tranh với nội tâm thì nghe thấy Lý Đình Quân gọi mình, liền giật mình một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“À..
chuyện gì.” “Học tỷ ngươi ăn tối chưa?” Buổi chiều Lý Đình Quân cứ đợi Vân Thủy Dao gọi mình xuống lầu, sau đó lại cùng Vân Thủy Dao đi lấy thùng hàng chuyển phát nhanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ đi đi về về một hồi là đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, bụng cũng bắt đầu cảm thấy đói, Lý Đình Quân liếc nhìn đồng hồ thì đã hơn 6 giờ rưỡi tối rồi
Vân Thủy Dao cũng tỉnh táo lại từ cuộc đấu tranh nội tâm, lúc này mới để ý ngoài cửa sổ trời đã bắt đầu tối
Cầm điện thoại lên mở ra xem: 6 giờ 33 phút tối
“Ngươi muốn ăn gì, ta đi nhà ăn mua về cho ngươi.” Vân Thủy Dao nói, nhà ăn của trường Đại học Lư Công đến khoảng 7 giờ tối là cơ bản đóng cửa rồi
“Ngươi cứ ở yên trong ký túc xá đừng ra ngoài, giờ này mà ngươi ra ngoài bị nhìn thấy, thì ngày mai cả hai chúng ta sẽ lên tường của ban quản lý khoa đó.” Vân Thủy Dao bổ sung thêm
“Học tỷ yên tâm đi, ta còn sợ nổi tiếng hơn ngươi nữa đó.” “Ta đi nhà ăn Phong Vị, ngươi muốn ăn gì?” Vân Thủy Dao hỏi
“Ngươi ăn gì thì ta ăn đó
Chỉ đừng bỏ ớt là được, ta bao tử không tốt, không ăn được ớt, bác sĩ còn bảo ta tốt nhất là ăn cơm chay.” “Ngươi như thế này rồi mà còn muốn ăn cơm chay à?” Lý Đình Quân cúi đầu nhìn mình: “Thì sao chứ, ta cảm thấy cũng được mà
Ta không thể không kiềm chế được để làm đồ chay à?” “Được được, ngươi nói vậy rồi thì ta tùy tiện mua cho ngươi ít đồ, ta mang về rồi ngươi tuyệt đối đừng có chê khó ăn
Cuối cùng nhắc nhở một chút, đừng có táy máy đồ của ta nha, nên nhìn thì hãy nhìn, còn không nên nhìn thì càng không được nhìn.” Nói xong câu đó thì Vân Thủy Dao đóng cửa ký túc xá rồi rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.