Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 17: Giải trừ nguy cơ




“Dao Dao, ngươi nói như vậy làm ta coi như không muốn chơi kịch bản giết mất
Là ai, là ai, có phải người ta quen biết không
Chẳng lẽ là cái anh Trương ở viện nghiên cứu sát vách?” Trương Tử Huyên hiếu kỳ hỏi, nàng hiện tại rất muốn biết nam sinh như thế nào lại khiến Vân Thủy Dao sinh ra hứng thú.“Ngươi chắc chắn không biết, đừng đoán.” Vân Thủy Dao bất đắc dĩ trả lời, nếu không thuận theo suy đoán của Trương Tử Huyên, hiện tại đã không cách nào giải thích việc giày của Lý Đình Quân xuất hiện trong phòng ngủ của mình cùng hai phần cơm tối trong tay mình.“Chờ ngươi chơi xong kịch bản giết trở về rồi ta sẽ nói cho ngươi biết, bây giờ ngươi mau ra ngoài đi
Chậm nữa là không kịp tàu điện ngầm.” Vân Thủy Dao thúc giục, nàng bây giờ chỉ hy vọng Trương Tử Huyên nhanh chóng rời khỏi ký túc xá.“Không sao mà, tàu điện ngầm 11:30 mới ngừng chạy, bây giờ mới mấy giờ, còn sớm chán, ngươi cứ từ từ kể cho ta nghe.” Trương Tử Huyên vừa nói vừa xách ghế ngồi xuống, ra vẻ muốn nghe chuyện lắm.Vân Thủy Dao cũng xách ghế ngồi xuống: “Chuyện này một hai câu không nói hết được, chờ ta sắp xếp lại ngôn ngữ rồi sẽ nói cho ngươi nghe.”Trương Tử Huyên nhìn Vân Thủy Dao một mặt đang suy nghĩ, trong lòng cũng bỏ ý định truy hỏi, dù sao cũng còn phải làm bạn cùng phòng với Vân Thủy Dao ba năm, có nhiều cơ hội hiểu rõ nam sinh khiến Vân Thủy Dao hứng thú kia."Đã vậy ta liền chờ ngươi nghĩ thông suốt rồi nói với ta vậy, nhưng mà Dao Dao, cậu nhìn người nhất định phải cẩn thận đó, tớ không hy vọng cậu bị mấy thằng đầu heo lừa đâu."Trương Tử Huyên vẫn tương đối lo lắng cho Vân Thủy Dao, sợ bạn thân bị lừa, dù sao bây giờ nhiều nam sinh PUA con gái lắm, trước đó nàng còn trên mạng thấy mấy khóa học chuyên PUA con gái, thế giới này thật là quá nguy hiểm.“Yên tâm đi, tớ cũng đâu phải con ngốc, trên đời này người có thể lừa được tớ chắc chưa ra đời đâu.” Vân Thủy Dao tuy tính cách khá hướng nội, đối với người lạ thì hơi lạnh lùng, nhưng nàng cũng không phải dạng người dễ bị lừa."Vậy cứ thế nhé, đợi mai tớ về, cậu nhất định phải kể cho tớ nghe xem cậu rốt cuộc nảy sinh hứng thú với dạng nam sinh nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mau mang cơm cho người ta đi, không thôi sẽ nguội mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Tử Huyên chỉ vào cơm tối Vân Thủy Dao để trên bàn.“Biết rồi, tớ dọn dẹp chút rồi mang qua.” Vân Thủy Dao bất đắc dĩ nói.“Tớ đi đây, bái bai.” Trương Tử Huyên chào tạm biệt Vân Thủy Dao xong thì rời khỏi ký túc xá.“Phù……” Ngay lúc Trương Tử Huyên rời khỏi ký túc xá, Vân Thủy Dao thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng lừa được chuyện này.“Còn không ra à
Bạn cùng phòng ta đi rồi.” Vân Thủy Dao ngẩng đầu nói vọng vào phía chiếc rèm giường đã kéo kín.Lúc này, một bàn tay từ phía sau rèm giường đưa ra, kéo chiếc rèm đen ra: “Học tỷ, lúc nãy em sợ muốn c·h·ế·t, còn tưởng bị p·h·á·t hiện rồi.”Lý Đình Quân lúc này cũng đang thở hồng hộc, vừa rồi ở trong chăn nghe Trương Tử Huyên và Vân Thủy Dao nói chuyện, hắn còn chẳng dám thở mạnh một tiếng.“Không phải tại ngươi sao, ngươi phải giấu giày kỹ chứ, lại còn để luôn dưới đất là sợ người khác không biết trong phòng ta có người khác hay sao?” Vân Thủy Dao vừa nghe thấy liền bực mình.Nếu Trương Tử Huyên không phát hiện đôi giày ở dưới đất thì Vân Thủy Dao chỉ cần nói thuận tiện mua cơm tối cho bạn là được, cần gì phải nói dối, lần này thì hay rồi, mai còn phải nghĩ kỹ xem làm thế nào giải thích với Tử Huyên.“Thật xin lỗi ạ, học tỷ
Lúc nãy em gấp quá, không giấu kỹ giày mà đã t·r·ố·n mất
Tại em không biết bạn cùng phòng của chị lúc nào về, nhỡ đâu mà bị bắt gặp em đang ở trong ký túc xá thì không giải thích được.”“Thật xin lỗi ạ, học tỷ, là lỗi của em, lỗi của em.” Lý Đình Quân liên tục xin lỗi.Trương Tử Huyên nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất của Lý Đình Quân, cũng không nỡ tiếp tục trách nữa, dù sao cũng là do chính cô ấy đề nghị cho Lý Đình Quân ở lại ký túc xá trước.“Thôi, vậy đi, chuyện này cũng không trách ngươi được, ai biết bạn cùng phòng của ta lại đột ngột trở về đâu.”“Vậy mai đợi bạn cùng phòng của chị về rồi chị định giải thích thế nào?” Lý Đình Quân vừa nãy cũng đã nghe Vân Thủy Dao nói chuyện rồi."Cái này không cần ngươi phải lo lắng, còn nữa, mấy lời vừa nãy ta chỉ là tiện miệng nói thế thôi, vì để qua mắt bạn cùng phòng ta thôi, ngươi đừng có mà tin là thật đó
Vân Thủy Dao nhớ tới những lời vừa nãy nói với Trương Tử Huyên, chắc niên đệ cũng nghe thấy, vội vàng giải thích cho mình."Chuyện này em biết mà, chị cứ yên tâm, em xem như chưa từng nghe thấy chuyện đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng Lý Đình Quân cũng hiểu đây chỉ là cái cớ mà Vân Thủy Dao nghĩ ra để qua chuyện, nhưng không hiểu sao, trong lòng hắn vẫn có một chút gì đó tiếc nuối.Đúng lúc này, "ục ục ục..
Âm thanh từ trong bụng Lý Đình Quân truyền đến.Vân Thủy Dao cũng nghe thấy tiếng kêu đó, biết Lý Đình Quân đói bụng: “Đến ăn cơm đi, không ăn là cơm chiều nguội hết cả rồi.”Lý Đình Quân ngượng ngùng cười: "Vâng ạ."Vân Thủy Dao từ trong tủ lấy ra một chiếc bàn xếp nhỏ, sau đó đặt hai phần cơm tối lên."Cứ ăn ở đây thôi, thảm mới thay, không bẩn đâu
Vân Thủy Dao cầm đũa rồi gọi Lý Đình Quân ngồi xuống.Lý Đình Quân không suy nghĩ nhiều liền ngồi xuống đất."Cho này, cơm thịt kho của nhà ăn đặc sắc."“Cảm ơn học tỷ.” Lý Đình Quân nhận cơm tối từ tay Vân Thủy Dao, mở túi nhựa ra xem, bên trong ngoài cơm thịt kho còn có một cái đùi gà lớn.“Ở trong này còn có một cái đùi gà, mua cơm thịt kho còn được tặng đùi gà à, nhà ăn trường học tốt vậy sao?”“Cậu mơ mộng hão huyền gì đó
Đùi gà này là tôi đặc biệt thêm cho cậu đấy, thêm một cái đùi gà hết sáu đồng đó
Vân Thủy Dao lườm một cái, nếu không phải thấy Lý Đình Quân gầy quá, nàng cũng không rảnh mà tốt bụng mua đồ thêm cho Lý Đình Quân đâu."Ha ha ha, cảm ơn học tỷ ạ
Lý Đình Quân không nghĩ Vân Thủy Dao sẽ mua đồ thêm cho mình, nhưng mà học tỷ này đối với mình có phải tốt quá rồi không, chẳng lẽ thật sự thích mình sao?“Học tỷ, bữa cơm này hết bao nhiêu tiền, lát nữa em chuyển khoản cho chị.” Lý Đình Quân không thích nợ ai, một khi có thiếu nợ, bất kể là ân tình hay vật chất, hắn đều sẽ cảm thấy không thoải mái.“Không cần đâu, một bữa cơm thôi mà, sau này tìm cơ hội trả lại cho ta cũng được.” Vân Thủy Dao không để ý chuyện này.“Chết rồi, nợ tiền thì dễ nói, nợ ân tình mới khó làm.” Lý Đình Quân nghĩ thầm.Nhưng ngay lập tức hắn đã cảm thấy mình nghĩ nhiều, người như Vân Thủy Dao còn cần đến sự giúp đỡ của hắn sao
Cùng lắm thì lần sau cũng tìm cơ hội mang một bữa cơm cho cô ấy là được."Cậu ăn thử xem sao, cơm thịt kho coi như là món ăn ngon trong nhà ăn đặc sắc đấy
Mấy món khác toàn là thêm cay, cậu không ăn được."“OK OK, em ăn thử xem.” Lý Đình Quân cầm đũa lên bắt đầu ăn, thịt kho nạc mỡ xen kẽ, mỡ không ngấy, nạc không khô, nước sốt và cơm trộn lại với nhau, ăn rất là ngon.Không thể nói là cao lương mỹ vị, nhưng đối với một quán ăn trong trường, có thể làm ra được như vậy đã là rất tốt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.