Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 30: Xấu hổ bàn ăn




Chương 30: Bữa ăn ngượng ngùng “Ta chọc giận ngươi không vui sao? Hôm nay ta ở lì trong ký túc xá đến tận trưa, còn chẳng thèm nhắn tin cho ngươi một cái. Đừng có ngậm máu phun người.” Lý Đình Quân vắt óc suy nghĩ cũng không ra hôm nay mình đã làm gì khiến học tỷ không vui.“Không phải chuyện hôm nay, là chuyện hôm qua.”“Hôm qua làm sao?”“Hôm qua ngươi bất cẩn để giày ở ngoài, bạn cùng phòng ta nhìn thấy, tối qua không phải tùy tiện kiếm đại lý do cho qua chuyện với nàng rồi sao? Hôm nay nàng về cứ cố truy hỏi ta, hỏi đến phát bực cả mình.”

Vân Thủy Dao hôm nay ăn sáng xong là đến văn phòng học luôn, ban đầu còn đang chăm chú đọc luận văn.

Sau đó bạn cùng phòng Trương Tử Huyên liên tục nhắn tin truy hỏi chuyện tối qua Vân Thủy Dao nói có hứng thú với một bạn nam.

Khiến Vân Thủy Dao đến tận trưa vẫn không thể đọc nổi một chữ luận văn nào.“Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Sorry. Tối qua đúng là ta không cẩn thận, ta xin lỗi ngài lần nữa.” Lý Đình Quân đứng lên cúi gập người xin lỗi Vân Thủy Dao.

Vân Thủy Dao thật ra cũng không giận lắm, chỉ là thấy hơi bực bội thôi, thấy Lý Đình Quân đứng dậy cúi chào thật sâu thì nàng lại có chút bối rối.“Ngươi đừng như vậy, không sao, không sao mà. Ay da.” Vân Thủy Dao vội vàng bảo Lý Đình Quân ngồi xuống.“Ta chỉ hơi bực một chút thôi, thôi bỏ đi, không nói nữa, ăn cơm thôi.” Vân Thủy Dao thấy vậy cũng không định tiếp tục trách móc Lý Đình Quân nữa.“Lần sau ta sẽ cẩn thận.” Lý Đình Quân vừa ăn vừa nói.“Ngươi còn muốn có lần sau nữa à?”“Không không không, ý ta là lần sau nếu gặp chuyện tương tự thì ta sẽ cẩn thận.” Lần sau còn có cơ hội như thế, có đánh chết Lý Đình Quân cũng không dám tái phạm.“Mua cho ta một ly kem đậu xanh đi, ta khát nước.” Vân Thủy Dao buổi sáng bực mình không uống nước, giờ bình tâm lại mới thấy cổ họng đắng ngắt.“Kem đậu xanh ở đằng kia.” Vân Thủy Dao chỉ tay hướng cho Lý Đình Quân.“Đi, vậy ngươi đợi một chút.” Lý Đình Quân đứng dậy rời đi.

Lý Đình Quân bị Vân Thủy Dao lúc trách cứ lúc bỏ qua làm cho có chút hoang mang, nhưng trong nháy mắt hắn đã thông suốt.

Trước đây có người từng nói với hắn, con gái cứ đến mấy ngày đó tâm trạng sẽ hay thay đổi thất thường, chắc hôm nay học tỷ đang đến tháng rồi.“Nhưng mà trong khoảng thời gian đó con gái ăn đồ lạnh có sao không?” Lý Đình Quân hơi bối rối.

Nhưng mà Vân Thủy Dao muốn ăn thì cứ mua cho nàng vậy, dù sao mình đuối lý trước.“Lão bản, cho hai ly kem đậu xanh.” Ngay khi Lý Đình Quân đang mua kem đậu xanh, vai hắn bị ai đó vỗ một cái.

Lý Đình Quân nhìn lại thì thấy tên nhóc Chu Tuấn Lam kia.“Đình Quân, cậu cũng đang mua kem đậu xanh hả?” Chu Tuấn Lam từ sau lưng hỏi.“Ừ, sao có một mình cậu ở đây vậy? Không phải cậu đang đi ăn cơm với Triệu Khải bọn hắn à?” Lý Đình Quân thấy Chu Tuấn Lam bưng một mình bàn ăn, xung quanh cũng không thấy Triệu Khải đâu.“Đừng nói nữa, tên nhóc thối Triệu Khải thấy ta muốn cùng ăn cơm chung, chẳng nói chẳng rằng đã đuổi ta đi luôn rồi, đến mặt bạn gái hắn ta còn không thấy được nữa chứ, tức chết.”

Chu Tuấn Lam vừa nói vừa quay sang nói với nhân viên nhà ăn: “Lão bản, cho tôi một ly kem đậu xanh nữa.”“Đi, Đình Quân, tao thấy mày là tốt nhất đó, tên nhóc Triệu Khải không đáng tin, tụi mình đi ăn chung đi.” Chu Tuấn Lam bê đồ ăn rồi lôi kéo Lý Đình Quân đến cái bàn trống.

Chu Tuấn Lam vừa nói thế làm Lý Đình Quân cứng cả người, hắn đang ngồi cùng bàn với học tỷ mà, sao có thể ăn chung với Chu Tuấn Lam được?

Chẳng lẽ lại kéo Chu Tuấn Lam đến bàn của học tỷ sao? Nhưng lúc nãy hắn đã bảo với Chu Tuấn Lam là không quen Vân Thủy Dao rồi, lần này đi chẳng phải là lộ tẩy sao?“Mà nè, Đình Quân, một mình cậu mua hai phần kem đậu xanh, cậu không sợ đau bụng hả?” Lúc nãy Chu Tuấn Lam khi mua kem đậu xanh đã thấy một mình Lý Đình Quân mua hai phần rồi, nên vô cùng nghi hoặc.“Hả? À, ta tiện đường mua giùm cho bạn thôi.”“Bạn? Ở đại học Lư Công này cậu còn có bạn nào quen biết nữa à?”

Ngay lúc Lý Đình Quân đang nghĩ cách giải thích thì bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc.“Niên đệ định đi đâu đó? Niên đệ, niên đệ, Lý Đình Quân cậu định đi đâu vậy?”

Giọng Vân Thủy Dao kéo Lý Đình Quân từ cuộc đấu tranh tư tưởng trở về thực tại.

Thì ra lúc hắn đấu tranh tư tưởng, đã đi quá bàn ăn với Vân Thủy Dao rồi.

Lý Đình Quân quay đầu nhìn xung quanh, muốn tìm xem vừa rồi mình ăn cơm với học tỷ ở bàn nào.

Chắc hẳn ai cũng từng gặp phải cái cảnh đi ăn cơm ở nhà ăn, rồi đi chỗ khác mua nước.

Và trong biển người mênh mông này không thể nào tìm được đúng cái bàn mình vừa ăn cơm khi nãy.“Ở đây, ở đây nè.” Vân Thủy Dao phẩy tay với Lý Đình Quân.“Ngươi cầm hai ly kem đậu xanh đi đâu thế? Cơm còn chưa ăn xong đâu.”“À, xin lỗi học tỷ, tại nói chuyện với bạn cùng phòng thôi. Bất cẩn đi lố.” Lý Đình Quân vội vàng bày tỏ xin lỗi với Vân Thủy Dao.

Còn Chu Tuấn Lam đang đứng cạnh Lý Đình Quân thì dường như phát hiện ra điều gì đó không đúng.“Móa, thì ra hai người quen nhau à.” Chu Tuấn Lam kéo Lý Đình Quân qua một bên nhỏ giọng nói: “Sáng sớm cậu còn bảo không biết mà, cậu lừa tao.”“Ha ha ha, chỉ mới quen thôi, quen chưa lâu.” Lý Đình Quân ngượng ngùng nói.“Cậu nghĩ tao tin à? Mới quen mà đã cùng nhau ăn cơm rồi? Sao không có ai ăn cơm chung với tao hết vậy? Tiểu tử cậu còn muốn gạt tao nữa đúng không.”“Chu huynh, ta với nàng thật sự mới quen chưa được bao lâu.” Lúc Lý Đình Quân chuẩn bị giải thích tiếp thì Vân Thủy Dao ngắt lời hắn.“Niên đệ còn đứng ngây ra đó làm gì vậy? Không mau ăn cơm đi, chưa kể thức ăn của ngươi sắp nguội hết rồi, kem đậu xanh của ta cũng sắp tan ra rồi đó.” Vân Thủy Dao giục giã.“Đến, đến đây.” Lý Đình Quân cầm kem đậu xanh đi về phía Vân Thủy Dao.

Chu Tuấn Lam cũng bê đồ ăn đi theo sau Lý Đình Quân.“Cho học tỷ nè, đây là bạn cùng phòng của ta Chu Tuấn Lam, vừa nãy gặp ở nhà ăn nên nói chuyện một chút.” Lý Đình Quân đưa kem đậu xanh cho Vân Thủy Dao, rồi giới thiệu Chu Tuấn Lam đang đi theo sau lưng.“A... Học... Học tỷ tốt, tôi là Chu Tuấn Lam bạn cùng phòng của Lý Đình Quân, không không không, tôi là bạn cùng phòng của Lý Đình Quân, Chu Tuấn Lam.”

Chu Tuấn Lam hồi hộp đến nỗi nói lắp luôn cả lời, đây là lần đầu tiên hắn được tiếp xúc gần gũi với một cô gái xa lạ như thế, mà người trước mặt lại còn là vị học tỷ xinh đẹp mà hắn từng nhìn thấy mấy lần trước.“Ừ, chào cậu, ta là Vân Thủy Dao.” Vân Thủy Dao cũng thuận thế lên tiếng chào hỏi.“Tôi có thể ngồi ăn ở đây không?” Chu Tuấn Lam hỏi Vân Thủy Dao.“Được thôi, nhà ăn là chỗ công cộng mà, cậu muốn ngồi ở đâu cũng được.” Vân Thủy Dao lạnh nhạt trả lời.“Cảm ơn học tỷ.” Chu Tuấn Lam liền đặt đĩa xuống ngồi cạnh Lý Đình Quân, sau đó cắm đầu cắm cổ ăn, chẳng nói thêm câu nào.

Lý Đình Quân nhìn Chu Tuấn Lam vùi đầu vào ăn cơm cùng vẻ mặt lạnh lùng của Vân Thủy Dao, cảnh tượng này thật sự rất ngượng ngùng.“Móa nó, Chu Tuấn Lam không có việc gì mà đi theo mình ăn cơm làm cái gì. Tự đi mà tìm chỗ chứ. Lần này xong rồi, nhìn mặt học tỷ có vẻ như không vui rồi.”

Đúng lúc này, điện thoại của Lý Đình Quân đột nhiên có thông báo tin nhắn.

Sau đó Lý Đình Quân cảm giác chân của mình bị đá nhẹ một cái, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Vân Thủy Dao ở đối diện.

Vân Thủy Dao dùng mắt nhìn chằm chằm Lý Đình Quân, sau đó ánh mắt chuyển sang nhìn điện thoại của Lý Đình Quân, rồi lại nhìn Lý Đình Quân.

Lý Đình Quân lập tức hiểu ra Vân Thủy Dao đang nhắc nhở mình xem điện thoại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.