Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 42: Muốn ăn học tỷ hạ mặt




Chương 42: Muốn ăn mì học tỷ tự tay làm Tháng mười cùng meo tương (Lý Đình Quân): “Học tỷ, ngươi ở đâu vậy, ta không thấy ngươi.” Lý Đình Quân cùng Triệu Khải, Chu Tuấn Lam đi ra khỏi ký túc xá, không thấy Vân Thủy Dao ở dưới lầu
Tam thiếu gia gấu trúc (Vân Thủy Dao): “Bên ngoài nóng quá, ta vào nhà ăn trước chờ ngươi, nhà ăn mới ở tầng 3.” Tháng mười cùng meo tương (Lý Đình Quân): “Đi, ta xuất phát rồi, 3 phút tới.” Tam thiếu gia gấu trúc (Vân Thủy Dao): “Ngươi muốn ăn gì, trong nhà ăn đông người, ta chọn giúp ngươi trước nhé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Thủy Dao nhắn xong tin liền gửi ngay một cái thực đơn nhà ăn
Lý Đình Quân bấm mở xem, trên đó là đủ loại mì và bún
Tháng mười cùng meo tương (Lý Đình Quân): “Cho một phần bún gạo sườn đi.” Tam thiếu gia gấu trúc (Vân Thủy Dao): “Ok.” “Triệu Khải, Tuấn Lam, ta đi nhà ăn mới ăn cơm, không ăn cùng các cậu đâu.” Lý Đình Quân thấy mấy người sắp tới cửa nhà ăn liền nói
“Không sao, cậu chờ tớ chút, tớ mua que kem đậu xanh rồi cùng cậu đi nhà ăn mới ăn cơm.” Chu Tuấn Lam nói
“Ăn ăn ăn, ăn cùng nhau, người ta có hẹn rồi
Cậu nghĩ ai cũng như cậu hả.” Triệu Khải vừa nói vừa gõ đầu Chu Tuấn Lam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe Triệu Khải nói vậy, Lý Đình Quân cảm thấy lời nói dối của mình bị vạch trần, chỉ có thể cười gượng
“Không sao, Đình Quân, cậu đi nhà ăn mới đi, tớ và Tuấn Lam ăn ở Đức Viên.” Nói xong Triệu Khải liền kéo Chu Tuấn Lam vào nhà ăn Đức Viên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thấy Triệu Khải hai người đi vào Đức Viên, Lý Đình Quân cũng quay người đi nhà ăn mới lầu ba tìm Vân Thủy Dao
“Ở đây, ở đây.” Vân Thủy Dao đang chơi điện thoại chờ dì nhà ăn gọi tên, đã thấy Lý Đình Quân đi lên từ cầu thang
“Ngồi chỗ này đi, chỗ này gần máy lạnh.” Vân Thủy Dao dẫn Lý Đình Quân tới một bàn gần điều hòa
Vân Thủy Dao từ trong túi xách lấy ra một cái túi giấy đưa cho Lý Đình Quân: “Tặng cho cậu đó.” Lý Đình Quân không hiểu vì sao Vân Thủy Dao lại tặng đồ cho mình, hắn mở túi ra xem, bên trong là khăn trùm đầu tối qua hắn mua cho Vân Thủy Dao cùng mấy đồ dùng chống nắng
Lý Đình Quân thấy chiếc khăn trùm đầu liền đỏ mặt: “Không.
Không phải học tỷ, sao ngươi lại đưa cái này cho ta?” “Cái gì cơ.” “Chính là cái tối qua tớ mua ở siêu thị cho cậu ấy?” Lý Đình Quân nhỏ giọng nói
“Cái đó hả, bây giờ ta không dùng đến nữa, hôm qua về ký túc xá ta đổi cái trước đây mua rồi.” “Nhưng là cậu đưa cho tớ, tớ cũng có dùng đâu vật này.” Lý Đình Quân không hiểu mạch não của Vân Thủy Dao, coi như chính nàng không dùng đến thì cũng có thể giữ lại mà, đưa cho mình thì có tác dụng gì
“Ai nói không dùng, cậu giữ lại có thể tự làm lót giày mà?” Vân Thủy Dao nghiêm túc đáp
“Cái này thấm nước lắm, cậu có thể để vào dép lê đi huấn luyện quân sự làm lót giày, vừa mềm lại thấm mồ hôi, quá tiện luôn.” “Sau đó tớ còn cho vào túi bình xịt chống nắng, kem chống nắng, với dầu gió nữa, đây đều là vật dụng cần thiết khi huấn luyện quân sự.” “Tớ là người từng trải rồi, những thứ này cậu chắc chắn dùng đến, cậu giữ lấy đi.” Vân Thủy Dao nói xong xoa đầu Lý Đình Quân
Lý Đình Quân giật mình bởi hành động bất ngờ xoa đầu của Vân Thủy Dao: “Học tỷ, đừng có xoa đầu tớ mãi, không lớn được thì sao?” “Ha ha ha, cậu còn tin mấy lời đó á
Không sao, học tỷ không để ý chiều cao của con trai đâu.” “Tớ không có thấp, tớ cao 1m78 có được không, làm tròn lên tớ đã 1m8 rồi.” Lý Đình Quân vội vàng giải thích cho chiều cao của mình, hắn cũng không muốn bị người khác nói là lùn
Phải nói rằng không chàng trai nào muốn mình bị người khác giới nói là lùn
“Số 24 có rồi đây, số 24 bún gạo sườn và mì bò cà chua có rồi đây, mau tới nhận đồ ăn.” Lý Đình Quân nghe tiếng dì nhà ăn gọi lớn
“Tiểu đệ, mì tới rồi, cậu đi lấy đi.” Vân Thủy Dao chỉ về hướng cửa lấy đồ ăn
“Muốn một mình tớ lấy hai phần mì á?” “Ừa.” “Vậy sao cậu không đi lấy đi?” Vân Thủy Dao cúi đầu nhìn váy trắng của mình: “Tay tớ run, sợ nước mì văng vào váy thì khó giặt lắm.” “Vậy cậu gọi bánh bao đi, cơm trộn nồi đá ở chỗ kia cũng ngon mà.” Lý Đình Quân chỉ sang cửa sổ bên cạnh
“Nhưng mà tớ muốn ăn mì, cậu mau đi lấy đi, lát nữa mì để lâu là hết ngon, mau lên.” Vân Thủy Dao làm nũng giục
Thiếu niên 17 tuổi hăng hái sao có thể chịu nổi kiểu "đe dọa" này liền lập tức thỏa hiệp
“Được rồi.” Lý Đình Quân đi đến cửa sổ, cẩn thận bưng hai bát mì đến bàn
Vân Thủy Dao nhận bát mì bò cà chua từ tay Lý Đình Quân: “Cảm ơn nha, hi hi.” Lý Đình Quân thấy Vân Thủy Dao nhận mì rồi vui vẻ ăn liền, cũng không nói gì, hắn cũng mở điện thoại vừa đọc truyện vừa ăn bún gạo
“Này, cậu ăn thử mì bò cà chua này đi, tớ thích ăn lắm, giới thiệu nhiệt tình cho cậu luôn.” Vân Thủy Dao gắp một ít mì từ bát mình đưa tới trước mặt Lý Đình Quân
Lý Đình Quân nhất thời chưa kịp phản ứng, đến khi hắn kịp phản ứng thì Vân Thủy Dao đã đưa mì đến miệng Lý Đình Quân rồi
“Mau há miệng ra, canh sắp rớt xuống bàn rồi
A…” Trong đầu Lý Đình Quân trống rỗng, vô thức há miệng ra
“Thấy thế nào, ngon không?” Vân Thủy Dao thấy Lý Đình Quân há miệng, nhanh chóng cho mì vào miệng Lý Đình Quân
“Ngon lắm, nhưng mà tớ không muốn ăn mì học tỷ gắp, tớ muốn ăn mì học tỷ tự...” Lý Đình Quân nghĩ bụng
Vân Thủy Dao chỉ nghe rõ Lý Đình Quân nói rất ngon, mấy lời sau Lý Đình Quân nói quá nhỏ, cộng thêm nhà ăn ồn ào nên không nghe rõ
“Cậu nói lại lần nữa đi?” “Hả
Không có không có, tớ nói mì ngon lắm, nhưng mà mì học tỷ làm chắc chắn còn ngon hơn.” “Không có mà, tớ đâu biết làm mì, tớ làm ngon nhất là mì bò kho Kangshifu đó.” Vân Thủy Dao không hiểu vì sao Lý Đình Quân lại nghĩ là mì do mình làm sẽ ngon
Lý Đình Quân vốn tưởng học tỷ sẽ hiểu ý mình đang giở trò, dù sao trước đây Vân Thủy Dao cũng từng "tỏ vẻ", nhưng lần này cô nàng lại không nghe ra
“Học tỷ trong phương diện nào đó vẫn ngoài dự đoán ngây thơ, nàng không biết vừa rồi ta đang trêu chọc sao?” Nhưng mà Lý Đình Quân cũng không muốn nói thẳng, có một số việc chờ Vân Thủy Dao lớn lên sẽ từ từ hiểu ra, dù gì Lý Đình Quân vẫn còn vị thành niên mà
Vân Thủy Dao ăn cơm xong liền đi làm việc của mình
Lý Đình Quân thì về ký túc xá chuẩn bị nghỉ ngơi, dù gì buổi chiều hắn còn phải đi gặp huấn luyện viên quân sự
Lý Đình Quân để cái túi mà Vân Thủy Dao cho lên bàn, lấy bình xịt chống nắng, kem chống nắng với dầu gió ra cất vào ngăn tủ
Nhưng cái khăn trùm đầu này phải xử lý như thế nào lại là một vấn đề nan giải với Lý Đình Quân, lúc Lý Đình Quân cầm khăn trùm đầu tự hỏi nên xử lý như thế nào thì Triệu Khải cùng Chu Tuấn Lam mở cửa ký túc xá đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.