Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 44: Ba nam nhân một đài hí




Chương 44: Ba gã đàn ông một vở kịch Lý Đình Quân biết Triệu Khải hẳn là bị mắng một trận, nhưng cụ thể tình huống như thế nào, hắn cũng không phải người trong cuộc nên không hiểu rõ nguyên do. Chỉ có thể đứng một bên cùng Chu Tuấn Lam xem kịch. Chưa đầy mấy phút, Lăng Tuyết đã đến, sau khi kiểm kê xong quân số, liền dẫn theo cán bộ lớp đi ra sân bóng gặp huấn luyện viên quân sự. Thực tế thì buổi chiều cũng không có việc gì, chờ huấn luyện viên nói qua một lần cụ thể những sắp xếp của buổi huấn luyện quân sự và một vài hạng mục cần chú ý, thì liền cho lớp giải tán về. Chỉ có điều, Triệu Khải trong cả quá trình đều có vẻ ủ rũ không vui. Sau khi giải tán, ngay cả cơm tối cũng không ăn liền nằm trên giường ngủ."Đình Quân, ngươi nói chúng ta có nên đi an ủi Triệu Khải một chút không?" Chu Tuấn Lam nhắn tin cho Lý Đình Quân."Ta nói, chúng ta ở cùng một phòng ký túc xá mà ngươi còn nhắn tin, nói thẳng ra không được sao?" Lúc này Lý Đình Quân đang xem phim Hàn "Yêu Tinh" trên máy tính bảng, đang đắm chìm trong nhan sắc nữ chính thì nhận được tin nhắn của Chu Tuấn Lam."Đại ca, ngươi nhắn tin như vậy rất ảnh hưởng ta xem TV đó." Lý Đình Quân lấy điện thoại ra bất đắc dĩ trả lời.

Chu Tuấn Lam: "Không còn cách nào, Triệu Khải đang nghỉ ngơi, chúng ta nói trực tiếp có thể sẽ làm phiền hắn."

Lý Đình Quân: "Nghỉ ngơi cái rắm, ngươi mở game Liên Quân xem, thằng nhãi đó đang kịch chiến trong hẻm núi đó."

Chu Tuấn Lam: "Ngọa Tào, hắn đang quay mặt vào tường trên giường không nhúc nhích, ta còn tưởng hắn ngủ."

Lý Đình Quân: "Triệu Khải đang giận dỗi chiến tranh lạnh với bạn gái đó, thằng nhãi này đoán chừng đang chờ bạn gái chủ động tìm hắn. Chờ một trong hai bên hết nhịn nổi sẽ liên lạc trước với đối phương, ngươi đừng quản làm gì."

Chu Tuấn Lam: "Đình Quân, nhìn không ra ngươi cũng là một cao thủ tình cảm đấy, chuyện này mà ngươi cũng biết rõ."

Lý Đình Quân: "Vớ vẩn, nhìn tướng mạo ta thế này là biết hồi cấp ba ta cũng thuộc hàng giáo thảo rồi, lúc trước người theo đuổi ta xếp từ lớp chọn tới lớp thường không hết."

Chu Tuấn Lam: "Trường của các ngươi sẽ không chỉ có một mình ngươi là con trai đấy chứ?"

Lý Đình Quân chuẩn bị tiếp tục khoe mẽ thì đột nhiên QQ hiện thông báo có một người muốn thêm bạn, tên QQ là bọt biển ôm bảo bảo, bên dưới ghi chú: "Ta là bạn gái của Triệu Khải, Vương Tuyết Đình, tối hôm qua ở sân chơi đã gặp mặt.""Xem ra bạn gái Triệu Khải là hết nhịn được rồi." Lý Đình Quân nghĩ.

Hắn lập tức chấp nhận lời mời kết bạn của Vương Tuyết Đình.

Vương Tuyết Đình: "Lý Đình Quân chào bạn, mình là Vương Tuyết Đình, bạn gái của Triệu Khải, hôm qua chúng ta gặp nhau ở sân chơi rồi."

Lý Đình Quân: "Chào cậu, chào cậu, mình biết."

Vương Tuyết Đình: "Mình cãi nhau với Triệu Khải buổi chiều, sau đó cậu ấy không thèm trả lời tin nhắn, gọi điện cũng không bắt máy. Bạn có biết cậu ấy đang làm gì không?""Đang làm gì à, đang chơi game chứ làm gì. Chẳng lẽ muốn lấy nước mắt rửa mặt chắc." Bất quá Lý Đình Quân đương nhiên sẽ không nói như vậy."Triệu Khải, bạn gái cậu hỏi cậu đang làm gì, tôi bảo cậu đang chơi game nhé?" Lý Đình Quân ngẩng đầu nhìn về phía giường của Triệu Khải.

Triệu Khải vừa nghe Vương Tuyết Đình hỏi thăm mình qua Lý Đình Quân, lập tức thoát game xuống giường."Không được nói không được nói, cậu cứ để tôi suy nghĩ xem phải trả lời như thế nào." Triệu Khải nghĩ hồi lâu cũng không biết trả lời làm sao: "Xong rồi Đình Quân, tôi không biết nói gì cả.""Thôi thôi, để đó cho tôi." Lý Đình Quân vẫn quyết định nghĩ cách giúp Triệu Khải: "Cậu cứ đứng nhìn bên cạnh là được."

Lý Đình Quân: "Triệu Khải buổi chiều về ký túc xá xong thì không ăn gì cả, cứ nằm trên giường khóc mãi thôi."

Vương Tuyết Đình: "Sao lại vậy, cậu ấy không phải là người như thế, trước đây mình nói còn nặng hơn như thế, thậm chí còn động tay động chân một lần rồi mà cậu ấy còn cười nữa là."

Lý Đình Quân nhìn về phía Triệu Khải, thầm nghĩ tên này có phải có xu hướng thích bị ngược đãi hay không.

Triệu Khải nhìn ánh mắt ghét bỏ của Lý Đình Quân, bỗng cũng nghĩ ra điều gì đó: "Cậu đừng có nghĩ linh tinh nhé, tớ chỉ là không muốn tranh cãi với bạn gái thôi."

Chu Tuấn Lam một bên nhìn Vương Tuyết Đình nhắn tin, đổ thêm dầu vào lửa nói: "Nàng mắng cậu đánh cậu, mà cậu vẫn còn cười được, nếu là tớ thì tớ đã vỡ sọ rồi."

Lý Đình Quân lại trả lời: "Có lẽ vì hôm nay cậu mắng hắn trước mặt nhiều người như vậy đó, cậu cũng biết đàn ông rất sĩ diện mà, hôm nay cậu ta mất hết cả mặt rồi, chắc phải một thời gian dài mới dám ngẩng đầu lên được."

Vương Tuyết Đình: "Hôm nay mình cũng chỉ là nhất thời xúc động thôi, tại vì cậu ta vừa đến đã không nói đạo lý gì hết rồi mắng mình."

Lý Đình Quân: "Có thể là cậu ta đang ghen đó, yêu càng sâu ghen càng nhiều."

Vương Tuyết Đình: "Không đúng, vừa rồi mình còn thấy cậu ấy đang chơi Liên Quân cơ mà? Sao lại khóc được?"

Lý Đình Quân ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Khải: "Người ta hỏi kìa, tại sao vừa về đến ký túc xá là cậu lại chơi Liên Quân, cậu không giận bạn gái à?""Hôm nay có hoạt động đó, đánh đủ 10 ván thì được tặng skin tướng." Triệu Khải lập tức đáp."Nhưng mà nói thật, buổi chiều tớ quả thật có hơi kích động, nàng mắng tớ cũng đúng thôi." Triệu Khải nghĩ lại những hành động của mình vào buổi chiều, quả thật có nhiều chỗ không chu toàn.

Lý Đình Quân nghe Triệu Khải nói vậy thì cảm thấy cạn lời: "Vậy tại sao cậu lại không nghe điện thoại không trả lời tin nhắn? Chẳng phải là đang dỗi hờn à?""Quả thật là hơi dỗi, tuy lần này là tớ sai, nhưng mà nàng cũng đâu nên nói tớ trước mặt nhiều người như vậy chứ. Với cả trước đây mỗi lần cãi nhau đều là tớ chủ động nhận lỗi trước, lần này tớ muốn để nàng nhận lỗi trước xem sao." Triệu Khải nhớ lại trước đây mỗi lần cãi nhau với bạn gái, bất kể là ai sai, bất kể vì nguyên nhân gì, cậu ấy đều chủ động nhận lỗi trước."Nhưng mà cậu không nghe điện thoại làm sao mà biết nàng có muốn chủ động nhận lỗi với cậu hay không?""Đúng ha, tớ chưa từng nghĩ đến chuyện này, vậy giờ làm sao đây? Hay là tớ gọi điện cho nàng trước nhé?" Triệu Khải bị Lý Đình Quân hỏi, cậu thật sự không nghĩ đến vấn đề này."Cậu đừng gọi, cậu mà gọi điện thoại là cậu thua đấy, phải bình tĩnh." Lý Đình Quân lập tức ngăn Triệu Khải lại.

Lý Đình Quân: "Để mình xem, tài khoản của Chu Tuấn Lam bị khóa vì nói năng thô tục rồi, cho nên cậu ta đang dùng tài khoản của Triệu Khải chơi game."

Lý Đình Quân ngay sau đó lại hồi âm: "Mình thấy Triệu Khải khóc to lắm, mắt khóc sưng hết lên rồi này. Mình lén ghi âm lại cho cậu nghe xem thử nhé.""Cậu nhanh giả bộ khóc đi, khóc to lên một chút, uất ức vào." Lý Đình Quân ra hiệu cho Triệu Khải."Giả bộ khóc như thế nào à, tớ không biết mà." Triệu Khải lớn ngần này rồi mà chưa từng giả vờ khóc bao giờ.

Lý Đình Quân nhìn bộ dạng của Triệu Khải, chắc chắn là không giả được rồi, chỉ có thể tự mình động tay giúp cậu một chút. Thế là thừa dịp Triệu Khải không để ý, một chân dẫm lên ngón chân của Triệu Khải.

Triệu Khải vừa nãy đang nằm trên giường chơi điện thoại, khi xuống giường cũng chỉ mang dép lê, ngón chân cái còn lộ ra bên ngoài.

Lý Đình Quân từ khi về ký túc xá vẫn không đổi dép, vẫn đi đôi dép mủ lúc huấn luyện quân sự vào buổi trưa. Dép mủ dùng cho huấn luyện quân sự vì chống trơn, đế giày thường có vân giống như đinh vậy.

Một chân của Lý Đình Quân giẫm xuống làm Triệu Khải từ đau ngón chân mà đau lên tận tim, Triệu Khải không nhịn được hét lên một tiếng, Chu Tuấn Lam nhân cơ hội bịt miệng của Triệu Khải lại, chỉ phát ra được âm thanh "ô ô".

Lý Đình Quân cũng thừa cơ ghi âm thanh lại gửi cho Vương Tuyết Đình.

Vương Tuyết Đình ở bên kia nghe được tiếng khóc của Triệu Khải mà Lý Đình Quân gửi tới, trong lòng cũng hết sức lo lắng, vội vàng nhắn tin cho Lý Đình Quân.

Vương Tuyết Đình: "Đình Quân, mình gọi điện cho Triệu Khải mà cậu ấy không nghe máy, giờ mình gọi điện thoại cho bạn, bạn giúp mình để Triệu Khải nghe điện thoại của mình được không, làm phiền bạn nhé."

Ngay sau đó, điện thoại của Lý Đình Quân đã nhận được cuộc gọi QQ của Vương Tuyết Đình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.