Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 5: Ngươi là như thế này học tỷ?




“Đây là khu giảng đường chính của chúng ta, tòa kiến trúc này là một công trình kiến trúc nổi tiếng nhất của Đại học Công nghiệp Lư Châu, do các chuyên gia Comecon thiết kế từ thế kỷ trước, chúng ta vẫn thân mật gọi nó là Hồng y giáo chủ.” Vân Thủy Dao vừa nói vừa chỉ về phía trước hai người đang tiến tới
“Nhưng mà bên ngoài tòa nhà này toàn là gạch đỏ lát thành, nhìn từ xa toàn bộ bên ngoài tòa giảng đường giống như quét sơn đỏ.” Lý Đình Quân không cần suy nghĩ trả lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì hắn vừa mới từ xa nhìn tòa giảng đường này, thật sự cứ nghĩ bề ngoài được quét dầu đỏ, cho đến lúc báo danh mới phát hiện bên ngoài giảng đường màu đỏ đều là gạch đỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đúng vậy, tòa giảng đường này chính là nơi các em sinh viên đại học lên lớp, sau này các em sẽ thường xuyên đến đây, nếu không có lớp thì các em có thể tùy thời vào xem như phòng tự học.”
Vân Thủy Dao nhìn Lý Đình Quân đánh giá xung quanh khu giảng đường lại tiếp tục bổ sung: “Đừng vội nhìn, sau này em có cơ hội đến đây.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đi ngang qua sảnh lớn của khu giảng đường chính, chỉ thấy hai bên trái phải khu giảng đường chính đều có một tòa giảng đường
Cổng chính khu giảng đường chính đối diện với một con đường thẳng tắp, hai bên đường trồng đủ loại cây phong
Hai bên đường đều có một sân vận động, phía tây đường là một sân bóng lớn, có thể thấy rải rác vài người đang chạy bộ
Phía đông đường là sân bóng rổ và sân tennis, mặc dù bây giờ chỉ khoảng tám giờ sáng nhưng vẫn có không ít sinh viên đang chơi bóng
Vân Thủy Dao chỉ vào phía bên phải của khu giảng đường chính và nói: “Đây là khu giảng đường phía tây, thường thì các môn học tự chọn và những lúc thi cử các em cũng sẽ đến bên này.”
Sau đó nàng hướng phía bên trái nhìn lại: “Đây là khu giảng đường phía đông, khu giảng đường phía đông bình thường rất ít người đến, cũng chỉ có các em đến tự học buổi tối sẽ đến khu giảng đường phía đông, còn thời gian khác thì chắc các em không có nhiều cơ hội đến.”
“Đại học còn có tự học buổi tối sao
Không thể nào, thật là không thể tin nổi.” Lý Đình Quân kinh ngạc nói: “Ta còn tưởng chỉ có cấp ba mới có tự học buổi tối thôi chứ, ai ngờ đại học còn có tự học buổi tối
Trường học quái gở, hủy hoại thanh xuân của ta.”
“Không chỉ có tự học buổi tối, còn có cả thể dục buổi sáng nữa, các em mỗi ngày phải đến sân vận động tập thể dục buổi sáng vào lúc 7 giờ.”
“Học tỷ, trong vẻ đẹp trời cho của tỷ sao có thể thốt ra được những tin tức lạnh lẽo như vậy chứ?” Tin tức này thật sự khiến Lý Đình Quân hơi kinh ngạc, kế hoạch thư thả ở đại học của hắn còn chưa bắt đầu đã kết thúc
“Trong vẻ đẹp của ta còn có rất nhiều tin tức lạnh lẽo khác đang chờ sau này nói cho em nghe
Đúng rồi, em tránh đường này vào mùa thu nhé.”
Vân Thủy Dao vừa nói vừa chỉ vào con đường hai người đang đi, con đường này đối diện với cổng chính khu giảng đường chính
“Tại sao?” Học tỷ nói khiến Lý Đình Quân hoang mang, còn có con đường nào đó không thể đi, đã vậy còn xây con đường đó làm gì
“Con đường này bí mật chúng ta vẫn gọi là đường rải phân trời.” Vân Thủy Dao giải thích
“Đường tài năng thiên phú không phải rất tốt sao, người đi trên con đường này đều là người có tài năng.”
“Cái phân trời này không phải năng khiếu của em đâu, mà là phân trong phân và nước tiểu đấy.” Vân Thủy Dao tiếp tục giải thích
“Con đường này cứ đến mùa thu thì trên cây sẽ đầy các loại chim, sau đó chim sẽ đi vệ sinh lung tung trên tán cây, người đi dưới đường sẽ thường xuyên bị đủ loại phân chim rơi trúng đầu, cho nên mọi người mới gọi đùa con đường này là đường rải phân trời.”
“Nếu em không muốn gặp phải tai họa này thì khuyên em mùa thu tránh đi con đường này.”
Nghe Vân Thủy Dao nói như vậy, trong đầu Lý Đình Quân liền hiện ra cảnh tượng mùa thu, đủ loại chim đứng trên tán cây đi vệ sinh, cả con đường bị bao phủ một màu phân chim, lập tức cả người nổi da gà
“Thật ra nơi nổi tiếng nhất trong trường chúng ta là cái ao thổ mả.” Vân Thủy Dao tiếp tục giới thiệu
“Tương truyền vào thời Tam Quốc, Tào Tháo dẫn quân tiến công Đông Ngô, đóng quân ở Hợp Phì, khi xây dựng căn cứ tạm thời thì nhân mã đông đúc, không thể nào tính toán được, vì phân loại quân lính nên mới đào hào cạn, dùng để làm nơi đi vệ sinh cho tướng sĩ, sau khi sử dụng xong thì hố to bị bỏ hoang, nước đọng thành ao
Nên đã trở thành cái ao thổ mả của trường chúng ta.”
“Không ngờ trong trường mình lại có cả nơi này cơ đấy?” Lý Đình Quân kinh ngạc hồi đáp
“Nhưng em đừng mong chờ gì, thật ra chỉ là một cái hồ nhỏ thôi
Thật tình thì chả có gì đẹp cả.” Vân Thủy Dao thật sự không nói sai, đợi khi Lý Đình Quân đến trước ao thổ mả mới phát hiện, nó đúng là một cái hồ nước bình thường
(PS: Lúc trời tối mà đi thì có thể thấy rất nhiều đôi tình nhân đang làm vài việc không được kiểm duyệt.)
Hai người đi trên đường trong khuôn viên trường, Lý Đình Quân một bên nghe Vân Thủy Dao giới thiệu với mình về tình hình cụ thể trong trường, một bên trong đầu mơ màng về tương lai tươi đẹp ở trường
Lúc nào không hay hai người đã đi tới dưới lầu của khoa quản lý
Vân Thủy Dao trực tiếp đi đến một cái lều vải màu đỏ dành cho người mới đến ở dưới lầu của khoa quản lý: “Thầy Điền, em dẫn một bạn tân sinh đến lấy đồ dùng báo danh.”
“Chào thầy Điền, em là Lý Đình Quân, tân sinh lớp quản lý thương mại khóa này.” Lý Đình Quân cũng đi vào trong lều vải và nói với thầy Điền
Nghe Lý Đình Quân nói tên của mình, thầy Điền cầm lấy một cái túi hồ sơ đưa tới: “Trong túi hồ sơ này có số ký túc xá và thẻ từ cấm vào ký túc xá của em, với lại còn có thẻ trường nữa
Khi vào cổng ký túc xá, vào nhà ăn và thư viện thì quẹt thẻ là được.”
“Cảm ơn thầy Điền.” Nói xong, Lý Đình Quân cầm lấy túi hồ sơ và cùng Vân Thủy Dao quay trở lại
“Đúng rồi học tỷ, trong trường chúng ta có phòng học nào không dùng không?” Lý Đình Quân hỏi
“Trong trường mình cũng có kha khá phòng học không dùng, nhưng xin phòng học thì hơi phiền phức đấy
Em hỏi cái này để làm gì?”
“Thật ra ban ngày thì em là một học sinh bình thường, còn buổi tối thì em có một thân phận ẩn giấu.” Lý Đình Quân cười thần bí với học tỷ
“Sao, chẳng lẽ buổi tối em biến thành một thiếu niên pháp sư, khoác áo choàng và dùng câu thần chú Avada Kedavra với một người đàn ông không có mũi?” Vân Thủy Dao bắt đầu chế nhạo
“Học tỷ, chị bớt đọc tiểu thuyết lại đi
Chị nghĩ em với Potter giống nhau là nhân vật chính trong tiểu thuyết à
Nếu em là thiếu niên pháp sư thì đã không đến đại học Lư Công này mà là một cái độn thổ rồi đi thẳng đến Bắc Đại!”
“Không phải tự em nói buổi tối có thân phận ẩn giấu sao
Ai bảo em không nói rõ ra
Vậy thân phận ẩn giấu của em là gì?” Vân Thủy Dao truy hỏi
“Thật ra em vẫn là một người phát thanh viên, em thường thu một vài câu chuyện hoặc bài văn.”
Lý Đình Quân thời cấp hai đã thích nghe các đài phát thanh trong máy cassette, sau này thì bắt đầu nghe phát thanh trên điện thoại
Rồi về sau, cậu thấy người phát thanh viên rất thú vị nên bắt đầu thu thử giọng đọc của mình, đến bây giờ cũng có vài trăm người hâm mộ thường xuyên theo dõi
Mặc dù không nhiều, nhưng cậu cũng rất vui
Nghe đàn em của mình vẫn là một người phát thanh viên, Vân Thủy Dao cũng có chút hứng thú: “Phát thanh viên sao
Em có sở thích đúng là nhỏ bé thật đấy, giới trẻ bây giờ ai cũng xem BiliBili, lướt Douyin, cuộc sống nhịp điệu nhanh như thế thì rất ít nghe nói người trẻ nào nghe phát thanh viên.”
“Vậy nội dung phát thanh của em là gì
Có giống mấy người đọc tiểu thuyết trên Everest APP không, hay là gì khác?” Vân Thủy Dao liên tiếp truy vấn
“Chủ yếu là một vài câu chuyện kinh dị với các bài văn tự sáng tác
Nhưng mà vẫn chưa tìm được địa điểm thu âm thích hợp, cho nên mới muốn hỏi chị thử xem.” Lý Đình Quân thở dài nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nếu em chỉ cần một chỗ yên tĩnh để nói chuyện thì ngược lại chị có thể giúp em.”
Vân Thủy Dao hồi đại học có thành lập một câu lạc bộ sinh viên, về sau việc học quá bận nên câu lạc bộ không ai quản lý nên dần dần bị bỏ hoang
Mặc dù câu lạc bộ bị bỏ hoang nhưng cô cũng không có báo với văn phòng Đoàn trường để gạch bỏ, nên phòng sinh hoạt câu lạc bộ vẫn còn ở đó
“Thật sao học tỷ
Tuyệt quá, chị lại giúp em một chuyện rồi.” Nghe học tỷ có thể giúp mình, Lý Đình Quân rất vui vẻ
“Nhưng mà đàn em này, học tỷ vừa giúp em giới thiệu trường, lại còn giúp em sắp xếp một phòng học yên tĩnh nữa, em không có chút quà đáp lễ sao?”
“Học tỷ, đừng nói gì nữa, tối nay em mời chị ăn lẩu nhúng sông nhé
Đồ ăn chị cứ tùy tiện gọi.” Lý Đình Quân vỗ ngực, lộ ra một bộ dáng vẻ rất hớn hở
“Cái này thì không cần đâu, em giúp chị một việc là được rồi.” Vân Thủy Dao cự tuyệt lời đề nghị trước đó của Lý Đình Quân
“Chuyện gì, chị cứ nói đi.”
“À, đàn em à, ở chỗ chị làm cho một cái sim điện thoại đi
Chỉ có 100 tệ thôi.”
“??
Chị là học tỷ như vậy đấy à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.