"Niên đệ là người đồng tính á? Không thể nào?" Bạch Uyển Thanh cố gắng hạ thấp giọng, nhỏ nhẹ nói."Ta thấy không giống mà, có ai là người đồng tính lại cứ nhìn chằm chằm con gái xinh đẹp đâu?" Bạch Uyển Thanh nhìn Lý Đình Quân đang phát tờ rơi, người đồng tính chỉ để ý đến con trai thôi.
Nhưng Lý Đình Quân đi ngang qua con trai thì không thèm liếc, ngược lại khi phát tờ rơi cho mấy bạn nữ xinh xắn lại nhìn vài lần. Ở đây ta phải nói một câu, Lý Đình Quân nhìn vài lần là do lúc phát tờ rơi, hắn phát hiện nữ sinh Điền Linh mà trước kia Chu Tuấn Lam thích cũng đến tham gia phỏng vấn của bộ văn thể.
Cho nên Lý Đình Quân mới nhìn nàng nhiều hơn chút, chứ không phải là mê mẩn nhan sắc của các tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, nếu không thì Lý Đình Quân đã sớm in ảnh các học tỷ ra, mỗi ngày liếm một lần rồi.
Được rồi, quay lại truyện chính nào."Thật đó, ta sẽ không gạt ngươi đâu. Lúc trước chính miệng hắn nói với ta như thế đấy." Vân Thủy Dao cố ý để Bạch Uyển Thanh tin lời mình nói."Không thể nào, chậc chậc chậc, tiếc quá đi. Hạt giống tốt như vậy mà lại thành ra như vậy…… Ai." Bạch Uyển Thanh trong lòng cảm thấy tiếc nuối, nhưng mà nàng vẫn chưa hoàn toàn tin lời Vân Thủy Dao."Nhất định phải tìm cơ hội hỏi cho rõ, một nam hài ưu tú như vậy không thể để bị đi sai đường được, ít nhất cũng phải cho ta nếm thử trước đã." Bạch Uyển Thanh quyết định lát nữa tìm cơ hội hỏi niên đệ.
Lý Đình Quân phát tờ rơi xong liền trở về chỗ Vân Thủy Dao, nhưng lúc trở về thì thấy ánh mắt Bạch Uyển Thanh nhìn mình không giống trước, có vẻ như có thêm chút tiếc nuối. Còn thần sắc của Vân Thủy Dao thì hơi mất tự nhiên."Sao thế?" Lý Đình Quân nhìn cả hai người, còn tưởng vừa nãy mình đã làm sai chuyện gì."Không có gì không có gì, mà nè niên đệ, ngươi thấy học tỷ ta trông như thế nào?" Bạch Uyển Thanh dò hỏi."Hả? Em thấy chị đáng yêu lắm đó, học tỷ có xem « Điều tuyệt vời nhất của chúng ta » chưa? Em thấy chị với nữ chính Đàm Tùng Vận trông giống nhau lắm.""Thật á? Ta thích cái miệng của ngươi ghê. Ha ha ha ha." Bạch Uyển Thanh vừa nói xong thì tiến lên vỗ vào cánh tay Lý Đình Quân một cái."Hả? Ha ha ha ha." Lý Đình Quân xấu hổ cười. Hành động của Bạch Uyển Thanh làm hắn giật cả mình."Ta nói, học tỷ Bạch này cũng là người thần kinh thô mà." Lý Đình Quân thầm nghĩ.
Lúc này Bạch Uyển Thanh đã chắc chắn niên đệ trước mắt không phải người đồng tính, vì người đồng tính sẽ không xem loại phim tình cảm thanh xuân như « Điều tuyệt vời nhất của chúng ta », chỉ xem kiểu « Đoạn Bối Sơn (GAY) » thôi."Đình Quân, sao cậu ở đây thế, cậu cũng đến phỏng vấn à?" Giọng của Chu Tuấn Lam từ cửa vọng vào."Nha, 'Muội khăn hiệp' danh tiếng lẫy lừng, không ngờ nhanh như vậy đã gặp được người thật rồi." Bạch Uyển Thanh nói lớn tiếng, tiếng vang của nàng làm náo cả phòng học.
Bạch Uyển Thanh lúc chiều trông ở viện tường thổ lộ đã thấy tin tức này rồi, nói có một sinh viên năm nhất đang chạy bộ thì chạy nhanh quá, giày từ lòng bàn chân bay ra, miếng băng vệ sinh lót bên trong giày theo đó bay xa bảy, tám mét.
Lúc nàng thấy tin tức này đang uống nước, suýt chút nữa thì phun cả nước trong miệng ra ngoài. Một tiếng của Bạch Uyển Thanh làm tất cả ánh mắt trong phòng học đều tập trung vào người Chu Tuấn Lam, sau đó trong phòng học lại vang lên những tiếng cười "ha ha ha ha"."Gõ, chuyện tốt không ai biết, chuyện xấu đồn ngàn dặm. Danh tiếng của ta đã truyền tới tận đại nhị rồi sao? Cứ tiếp tục thế này ta phải nhận quảng cáo kiếm tiền thôi." Chu Tuấn Lam vừa cười vừa nói.
Chu Tuấn Lam rất ham tiền, người khác đánh giá với hắn mà nói thì không đáng nhắc đến."Muội khăn mười một độ, tôi dùng tôi thấy thoải mái." Lý Đình Quân thuận miệng bịa một câu quảng cáo, làm mọi người trong phòng học cười rộ lên."Uyển Thanh tỷ, bọn em đến rồi đây, không đến muộn chứ?" Lúc này các thành viên khác của bộ văn thể cũng đến phòng học, ba nam hai nữ."Mấy người đúng là canh giờ giỏi thật, nếu không có học tỷ Vân Thủy Dao ở đây sắp xếp (thật ra cũng có sắp xếp gì đâu), chỗ này có khi loạn hết cả lên rồi (cùng lắm cũng giống bây giờ thôi)." Bạch Uyển Thanh phàn nàn.
Thực ra đám đàn anh đàn chị năm 2, năm 3 đại học, thậm chí cả năm 4 tinh quái đều biết, cùng hẹn thời gian tập trung, thì đa số sẽ có người đến muộn. Cho nên mọi người thường sẽ cố ý đến trễ hơn vài phút so với thời gian hẹn.
Bạch Uyển Thanh thấy mọi người đến đông đủ, bầu không khí trong phòng học cũng náo nhiệt lên do sự xuất hiện của Chu Tuấn Lam, liền tập hợp mọi người bắt đầu phỏng vấn. Nàng là bộ trưởng bộ văn thể, nên chủ yếu vẫn là do nàng phỏng vấn."Học tỷ, chị không phải đến phụ giúp phỏng vấn sao? Sao chị lại ngồi ở hàng cuối cùng chơi điện thoại với em thế?" Sau khi Bạch Uyển Thanh bắt đầu phỏng vấn, Lý Đình Quân sợ làm phiền đến công việc của nàng nên lặng lẽ ngồi xuống hàng cuối xem P, à không, xem Bilibili.
Không ngờ Vân Thủy Dao cũng ngồi xuống hàng cuối cùng, ngồi bên cạnh hắn nghịch điện thoại."Ừ? Ngươi không nghe Bạch Uyển Thanh nói à, mấy người đang xếp hàng phỏng vấn bây giờ là về khả năng thể dục, lát nữa có người dẫn họ ra sân chơi đánh giá tố chất thân thể.""Đợi đến khi phỏng vấn thanh nhạc và mỹ thuật mới cần đến ta." Vân Thủy Dao giải thích cho Lý Đình Quân nghe."Ngài còn biết cả âm nhạc và mỹ thuật à?" Lý Đình Quân hỏi."Đương nhiên, ta lúc năm hai còn là hội trưởng hội cổ cầm, hơn nữa còn từng đoạt giải ba cuộc thi vẽ tranh cấp thành phố ở lứa tuổi thanh niên nữa.""Thật là bản thân vô học mà, một câu trâu bò là đi khắp thiên hạ. Ngài thật là lợi hại đó, tiện thể hỏi một câu, có cái gì mà ngài không biết không?"
Lý Đình Quân xem như đã hiểu, học tỷ Vân Thủy Dao chính là đứa con nhà người ta từ nhỏ đến lớn, thành tích học tập tốt, còn có năng khiếu nghệ thuật."Không có, ta chính là người hoàn mỹ mà." Vân Thủy Dao vừa cười vừa nói."Tự cao tự đại không biết xấu hổ là khuyết điểm thứ nhất của ngài, ngài không hoàn mỹ chút nào."
Không đợi Lý Đình Quân nói xong, eo của hắn đã bị Vân Thủy Dao bóp một cái, hắn chỉ cảm thấy phần lưng bị xoay 180 độ, sau đó đau đớn kịch liệt truyền đến đầu. Cùng lúc đó thì có tiếng kêu vang lên cả phòng 205.
Vân Thủy Dao thấy Bạch Uyển Thanh và những người phỏng vấn khác đều quay đầu nhìn ra sau, mặt không đổi sắc nói: "Xin lỗi mọi người, tại nó bất cẩn kẹp tay, mọi người tiếp tục đi.""Học tỷ, chị làm gì thế, đau quá đi." Lý Đình Quân theo bản năng nhích sang chỗ khác, hắn sợ Vân Thủy Dao lại đột ngột bóp mình."Ta chỉ nhẹ nhàng bóp có một chút thôi, sao ngươi phản ứng ghê thế.""Còn nói chỉ nhẹ nhàng bóp có một chút thôi? Vậy hay là để ta bóp lại một chút xem sao?" Lý Đình Quân nói xong liền đưa tay về phía eo của Vân Thủy Dao."Ngươi dám bóp ta thì học kỳ này sẽ có môn rớt tín chỉ đấy." Vân Thủy Dao tung chiêu sát thủ, chỉ cần Lý Đình Quân trong thời gian học đại học mà có môn rớt tín chỉ thì có khi sẽ không được học liên thông lên thạc sĩ luôn ấy.
Lý Đình Quân nghe Vân Thủy Dao nói thế thì liền sợ."Học tỷ, chị tuyệt đối đừng để em nắm được tay chị nhé." Lý Đình Quân lúc này chỉ còn biết nói đùa để cho qua cơn nghiện."Không có chuyện đó đâu, những ai biết tay cầm của ta đều đã biến mất rồi.""Ngài đang nói mấy lời giống hệt phát biểu của mấy đứa trẻ trâu đang ở tuổi dậy thì vậy."
