Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Chương 61: Ta mang các ngươi đánh




"Học tỷ, sao rồi?" Lý Đình Quân thấy Vân Thủy Dao mặt không cảm xúc đi về, vội vàng hỏi."Niên đệ, chuyện có chút khó khăn. Tiêu chuẩn của bộ môn văn thể rất cao, vừa rồi ta đã đi hỏi học tỷ Bạch Uyển Thanh của ngươi rồi. Nàng nói với điều kiện của Chu Tuấn Lam và Điền Linh thì có lẽ không vào được bộ môn văn thể đâu.""Hả? Vậy phải làm sao bây giờ?" Lý Đình Quân lo lắng hỏi."Học tỷ, nếu như cô không làm xong việc này, những điều kiện tôi đưa ra trước đó sẽ không có giá trị đâu nhé." Lý Đình Quân nhớ lại những điều kiện Vân Thủy Dao đưa ra trước đó."Cậu nói gì vậy, học tỷ ta tự thân ra mặt còn có chuyện gì không làm được sao?" Vân Thủy Dao mỉm cười nói."Vậy thì học tỷ Bạch Uyển Thanh đã đồng ý?" Lý Đình Quân nhìn biểu cảm của Vân Thủy Dao, trong lòng có chút chắc chắn, nhưng vẫn muốn đích thân xác nhận lại."Đương nhiên. Nhưng học tỷ ta đã bán cả sắc đẹp lẫn linh hồn và cả nguyên tắc của mình, mới khiến cho học tỷ Bạch Uyển Thanh đồng ý đấy."

(PS: Đây là nói dối, cho dù không có Vân Thủy Dao, với điều kiện của Chu Tuấn Lam và Điền Linh cũng có thể vào được bộ môn văn thể. Người phụ nữ này nói vậy chỉ để Lý Đình Quân cảm kích và áy náy hơn, để cậu ta đồng ý nhiều yêu cầu của mình, đúng là một con người thích diễn kịch.) "Cảm ơn học tỷ tiên nữ. Nếu Chu Tuấn Lam và Điền Linh cùng nhau vào được, em nhất định sẽ bắt họ mời cô đi ăn đồ nướng.""Học tỷ ta không hứng thú với mấy món nướng này, cũng lười ăn cơm với người không quen. Với lại vừa nãy ta phải t·r·ả một cái giá rất đắt mới khiến Bạch Uyển Thanh đồng ý. Ta nghĩ điều kiện đưa ra trước đó phải sửa lại mới được." Vân Thủy Dao không có hứng thú với việc người lạ mời cơm, nàng chỉ thích ăn cùng với những người quen thuộc và t·h·í·c·h mình. Dù Chu Tuấn Lam là bạn cùng phòng của Lý Đình Quân thì cũng vậy thôi, nhiều nhất cũng chỉ là người có thể nói chuyện vài câu, điều này cũng là xem trọng Lý Đình Quân.

Nhưng Vân Thủy Dao sẽ không bỏ qua cơ hội này để tiếp tục "bóc lột" Lý Đình Quân, dù sao thì nàng cũng rất hứng thú với Lý Đình Quân."A, cô muốn đổi thế nào?" Lý Đình Quân biết việc đưa Chu Tuấn Lam và Điền Linh vào bộ môn văn thể quả thực rất khó. Từ lời nói và sắc mặt của Vân Thủy Dao, cậu đoán được lần này Vân Thủy Dao thực sự đã bỏ ra rất nhiều công sức.

(Thực ra thì không hề có gì nha cậu nhóc, tất cả đều là Vân Thủy Dao diễn kịch, kỹ năng diễn xuất vụng về này chỉ có thể l·ừ·a được mấy cậu sinh viên năm nhất.) "Hiện tại ta vẫn chưa nghĩ ra, nhưng lúc cậu quay tiết mục ta có thể đưa ra điều kiện bất cứ lúc nào tại hiện trường, cái này thì không thay đổi, những cái khác thì chờ ta nghĩ kỹ đã rồi tính." Vân Thủy Dao cười nói."A, cô sẽ không đưa ra yêu cầu quá đáng chứ? Mấy chuyện như làm ấm giường hay bán sắc đẹp thì tôi không làm đâu đấy."

Vân Thủy Dao nghe Lý Đình Quân nói vậy thì liền cốc vào trán cậu ta mấy cái: "Làm ấm giường à, bán sắc đẹp à, cậu có phải là Ngô Ngạn Tổ hay Bành Vu Yến đâu mà cứ nằm mơ cả ngày.""Đừng gõ, đừng gõ, tôi nói đùa thôi." Lý Đình Quân vội vàng che trán lại, dù mấy cái "hạt dẻ" mà Vân Thủy Dao cho cũng không đau chút nào."Dù sao học tỷ cô cứ nói, có thể đáp ứng thì tôi nhất định sẽ đáp ứng." Lý Đình Quân vẫn rất biết ơn sự giúp đỡ của Vân Thủy Dao."Còn phải nói à? Chờ ta nghĩ ra sẽ nói cho cậu biết." Vân Thủy Dao vui vẻ nói, dù sao hôm nay nàng chẳng làm gì mà cũng đã có được ba ly trà sữa và vô số "chỗ tốt"."Học tỷ Vân Thủy Dao, bên em cần cô đến giúp phỏng vấn." Bạch Uyển Thanh quay sang nói với Vân Thủy Dao, dù sao thì những vấn đề liên quan đến âm nhạc và mỹ t·h·u·ậ·t không phải là thế mạnh của cô ấy."Đến liền đây." Vân Thủy Dao trả lời."Này niên đệ, không có việc gì thì cậu về đi, về nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai cậu còn có buổi huấn luyện quân sự đấy." Vân Thủy Dao nhắc nhở, mục đích hôm nay để Lý Đình Quân đến giúp của nàng đã đạt được rồi."Hả? Chỉ bảo em đến duy trì một chút trật tự với lại phát tờ rơi thôi à?" Lý Đình Quân không ngờ rằng nhiệm vụ của mình đã xong dễ dàng như vậy."Đúng vậy, thì sao nào? IQ của cậu cũng chỉ có thể làm được đến vậy thôi." Vân Thủy Dao đưa ngón trỏ gảy trán Lý Đình Quân."Mau về nghỉ ngơi đi, ngày mai gặp." Vân Thủy Dao nói xong cũng đứng dậy rời đi, để giúp Bạch Uyển Thanh phỏng vấn.

Lý Đình Quân thấy Vân Thủy Dao đi hỗ trợ phỏng vấn, cậu cũng thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi phòng học.

Dù sao thì ở lại cũng không có việc gì để làm, về ký túc xá tắm rửa, bật điều hòa, ăn dưa hấu, xem phim có phải sướng không?

Chẳng mấy phút Lý Đình Quân đã đi đến phía dưới lầu của khu ký túc xá nữ sinh số 2 phía Bắc.

Đúng vậy, là lầu dưới ký túc xá nữ sinh số 2 phía Bắc, cậu không nhìn nhầm đâu.

Lý Đình Quân vốn định về thẳng ký túc xá, nhưng vì rất muốn tối nay có một miếng dưa hấu ướp lạnh, thế là cậu quyết định đi đường vòng qua ký túc xá số 2 phía Bắc, chuẩn bị đi mua dưa hấu.

Đối diện ký túc xá nữ sinh số 2 phía Bắc là một khu cây xanh, cứ mỗi tối lại có rất nhiều đôi tình nhân ngồi cạnh nhau gặm tới gặm lui, cảnh tượng hết sức "huyết tinh".

Lý Đình Quân thấy phía dưới ký túc xá nữ sinh có nhiều người đang làm những chuyện mà chỉ người lớn mới làm như vậy, thân là c·ẩu đ·ộ·c thân cậu chỉ muốn nhanh chóng đi ngang qua nơi này."Đình Quân, Đình Quân. Cậu chờ chút, cậu đi nhanh thế làm gì?" Tiếng của Triệu Khải từ một bên khu cây xanh vọng tới.

Lúc này Lý Đình Quân mới thấy rõ Triệu Khải và Vương Tuyết Đình trong đám tình nhân đang ôm ấp nhau ở khu cây xanh.

Buổi tối ở dưới ký túc xá nữ sinh.

Lý Đình Quân chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết vừa rồi hai người này đang làm chuyện gì mờ ám.

Chỉ là Lý Đình Quân không rõ Triệu Khải gọi mình lại làm gì, chẳng lẽ bọn họ muốn trước mặt mình lại diễn thêm một màn nữa?"Đáng gh·ét, lũ tình nhân đáng phải bị đóng đinh lên thập tự giá rồi th·iêu ch·ết." Lý Đình Quân nghĩ thầm: "Tình yêu là thứ cản trở nền văn minh nhân loại tiến lên, cản trở sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, nghiên cứu học thuật và sự p·h·át triển của sự nghiệp."

Sau này mình không được như thế này mới được, Lý Đình Quân à Lý Đình Quân, mình phải nghiêm túc học tập, vì Tr·u·ng Hoa dân tộc chi quật khởi mà đọc sách."Hả? Em đang chuẩn bị đi mua dưa hấu ở cửa hàng trái cây, cậu gọi em lại làm gì?" Lý Đình Quân nói.

Nhưng lúc này trong lòng cậu lại nghĩ: "Triệu Khải, nếu mày gọi tao lại chỉ để tú ân ái trước mặt tao, thì cuối tuần ký túc xá chúng ta sẽ có một người biến m·ấ·t một cách khó hiểu, mày đoán xem người đó sẽ là ai?""Tớ gọi cậu chắc chắn là để cùng nhau về ký túc xá thôi, không gọi cậu thì gọi ai." Triệu Khải nói: "Vừa hay tớ cũng muốn ăn dưa hấu, đi, hai ta cùng đi mua một miếng.""Bảo bối, anh về trước đây nhé, ngày mai gặp, tạm biệt, hun chụt chụt." Triệu Khải nói với Lý Đình Quân xong cũng quay sang bạn gái nói một câu như thế.

Sau đó ngay trước mặt Lý Đình Quân… ân ân ái ái, tình chàng ý thiếp."Má ơi, Triệu Khải, tao xem mày như huynh đệ tốt và bạn cùng phòng, mày lại ở ngay trước mặt tao mà nhét cơm chó vào mồm tao thế à. Sau này mày đừng có mà mơ ăn ké cơm tao nữa nhé."

Sau khi chào tạm biệt bạn gái một cách thắm thiết xong, Triệu Khải liền nhìn thấy Lý Đình Quân đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy "s·á·t khí"."Đình Quân, cậu làm sao thế?""Không có gì, tối nay cùng nhau chơi game bắn gà nhé, tao gánh các người."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.