Chương 67: Ngươi và học tỷ cãi nhau à?
Sau khi Lý Đình Quân ba người xác nhận tham gia hoạt động 【 ba dòng thư tình viết 】, Lý Thiên Nhất liền đi các ký túc xá khác tuyên truyền. Triệu Khải và Lý Đình Quân thì leo lên giường ngủ trưa, hưởng thụ chút thời gian nghỉ trưa quý giá. Về phần tiểu tử Chu Tuấn Lam kia thì thật là tràn đầy sức sống, không ngủ dưỡng sức vào giờ nghỉ trưa mà lại ra chỗ vắng kịch chiến.…… Tích tích tích tích, tích tích tích tích.
Tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên, cũng báo hiệu giờ nghỉ trưa đã kết thúc."Ôi, bây giờ nhiệt độ không khí 35 độ, thời tiết này còn phải đi huấn luyện quân sự sao?" Triệu Khải rời giường liếc nhìn dự báo thời tiết, mỗi ngày hắn đều mong trời mưa, như vậy thì không cần phải huấn luyện."Nóng vậy sao? Thật khó chịu." Chu Tuấn Lam nói."Ta vừa liếc qua nhóm lớp, Trần Tranh Tranh không có thông báo gì trong nhóm, đoán chừng vẫn phải đi huấn luyện quân sự." Lý Đình Quân nghe Triệu Khải nói, mở nhóm lớp xem có tin tức mới nhất không."Ta vừa hỏi bạn gái ta, lớp của bọn nàng nói 36 độ mới không phải huấn luyện. Thiếu chút nữa, quá đáng tiếc." Triệu Khải buồn bã nói."Vậy thì hết cách, thu dọn rồi đi sân chơi thôi. Khổ..." Lý Đình Quân lẩm bẩm thu dọn đồ."Các ngươi có muốn bôi kem chống nắng không?" Triệu Khải lấy lọ kem chống nắng ra hỏi."Ta muốn một chút." Chu Tuấn Lam chìa tay ra.
Triệu Khải lấy kem chống nắng quệt một ít lên tay Chu Tuấn Lam."Tinh tế đó, Triệu Khải." Chu Tuấn Lam vừa bôi vừa nói."Này, bạn gái cho ta chứ đâu ra ta có. Còn ngươi? Đình Quân, ngươi có muốn bôi kem chống nắng không? Ta cho ngươi chút.""Cám ơn nhé, ta có rồi, học tỷ Vân Thủy Dao đưa cho ta một lọ trước đó." Lý Đình Quân lấy lọ kem chống nắng mà Vân Thủy Dao đã tặng trước đó ra từ trên bàn."Ta nói, ngươi không nói sớm, sớm biết vậy ta đã bôi cái học tỷ Vân Thủy Dao đưa cho ngươi rồi. Như vậy ta sẽ gần học tỷ hơn một chút." Chu Tuấn Lam mặt mày hớn hở nói."Cỏ, ngươi bây giờ mau đi nhà vệ sinh rửa sạch kem chống nắng của ta đi." Triệu Khải nghe Chu Tuấn Lam nói liền định kéo hắn vào nhà vệ sinh."Đúng vậy đó, Triệu Khải, sau này đừng cho Chu Tuấn Lam dùng nữa, đồ vong ân phụ nghĩa." Lý Đình Quân ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa."Ta chỉ nói đùa thôi mà, Triệu Khải, bạn gái của cậu tuyệt thật đấy.""Hả? Ngươi muốn chết đúng không." Triệu Khải vừa nói vừa định cho Chu Tuấn Lam một đấm.
Chu Tuấn Lam lập tức cầm ghế lên chống cự: "Ta nói sai rồi, kem chống nắng của bạn gái cậu xịn thật đấy, kem chống nắng quá tuyệt.""Đi đi đi, đi thôi, sắp hết giờ rồi." Lý Đình Quân thoa xong kem chống nắng, đội mũ giục."Đúng đúng đúng, nhanh đi thôi, sắp trễ giờ rồi." Chu Tuấn Lam nói xong liền chạy trối chết ra khỏi ký túc xá."Trời, cái miệng Chu Tuấn Lam đúng là quá bỗ bã." Triệu Khải than thở."Không sao, ngoài cái miệng hơi bỗ bã thì những chỗ khác của hắn đều tốt cả." Lý Đình Quân nói, "Vả lại, ký túc xá nào mà không cần người như vậy để náo nhiệt không khí chứ?""Cũng đúng, trải qua một thời gian ở chung như vậy, hắn đúng là một bạn cùng phòng và là bạn tốt." Triệu Khải suy tư một chút rồi đáp."Đi thôi, đến muộn lại bị phạt chạy." Lý Đình Quân nói xong cũng cùng Triệu Khải đi ra khỏi ký túc xá.
Ngày hè nóng bức, hơi nóng táp vào mặt, thỉnh thoảng trong gió thổi qua đều mang theo bảy phần nóng hầm hập. Cộng thêm bộ quân phục huấn luyện không chút thoáng khí nào, Lý Đình Quân đi vài bước liền cảm thấy sau lưng ướt đẫm.
Đi trên đường đến sân chơi, Lý Đình Quân chỉ nghe thấy bên tai những tiếng lầm bầm than thở. Đa số đều đang phàn nàn vì thời tiết nóng như vậy mà vẫn phải quân huấn.
Chờ khi Lý Đình Quân và Triệu Khải đến sân chơi thì thấy mọi người đang dựa vào hàng rào sắt, tụ tập dưới bóng cây hóng mát."Mau tới mau tới, qua đây." Chu Tuấn Lam vẫy tay với Lý Đình Quân và Triệu Khải."Sao tất cả mọi người ngồi cả rồi? Không huấn luyện quân sự à?" Lý Đình Quân nghi hoặc hỏi, thường thì giờ này, chưa nói đến bắt đầu huấn luyện, cũng phải bắt đầu tập trung đội ngũ rồi."Vừa nãy huấn luyện viên Vương nói thời tiết bây giờ quá nóng, để bọn mình ngồi dưới bóng cây một lát, chờ đỡ nóng rồi mới huấn luyện.""À, tốt vậy à? Sớm biết thế ta ở trong ký túc xá thêm lát nữa?" Triệu Khải nghe Chu Tuấn Lam nói liền vui vẻ nói."Chờ ở ký túc xá chắc chắn không được, huấn luyện viên Vương không chừng lúc nào cũng có thể thổi còi tập trung." Lý Đình Quân nói."Mà các lớp khác cũng như vậy sao?" Lý Đình Quân nghĩ đến vấn đề này."Chắc chắn rồi, ta đoán là lãnh đạo cấp trên lên tiếng." Chu Tuấn Lam suy đoán."Vậy thì tốt quá, hi vọng có thể nghỉ ngơi thêm chút nữa." Lý Đình Quân ngồi xuống dựa vào hàng rào sắt."Ai? Đình Quân, cậu có mang nước không?" Chu Tuấn Lam hỏi, vừa nãy hắn vội vàng muốn thoát thân nên khi ra ngoài quên mang nước khoáng, bây giờ khát nước muốn uống nước mà phát hiện mình không có giọt nước nào."Cái này còn phải hỏi à? Chắc chắn phải mang rồi, thời tiết nóng như này không mang nước sao được." Lý Đình Quân lấy bình nước ra."Cho tôi uống chút được không? Tôi quên mang nước.""Cho nè." Lý Đình Quân đưa bình nước trong tay cho Chu Tuấn Lam.
Chu Tuấn Lam nhận lấy bình nước Lý Đình Quân đưa rồi uống ừng ực hai ngụm, nước trong bình của Lý Đình Quân đã vơi đi thấy rõ.
Lý Đình Quân vội ngăn cản Chu Tuấn Lam tiếp tục uống nước: "Ta nói, ngươi là quỷ khát nước à? Mấy ngụm xuống hết nửa bình nước của ta rồi. Huấn luyện còn chưa bắt đầu mà, lát nữa ta uống gì?""Cậu sợ gì, chút nữa học tỷ Vân Thủy Dao sẽ đến đưa trà sữa cho cậu. Mấy ngày nay không phải ngày nào nàng cũng mang trà sữa cho cậu sao?" Chu Tuấn Lam oán thán nói.
Mấy ngày nay hắn đều nhìn thấy Vân Thủy Dao mang trà sữa cho Lý Đình Quân, mỗi lần hắn muốn xin vài ngụm đều bị Lý Đình Quân từ chối. Chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn mà thấy ngứa ngáy."Đưa gì mà đưa, cho dù học tỷ Vân Thủy Dao đưa trà sữa cho ta thì cũng chẳng liên quan gì đến việc ngươi uống nước của ta." Lý Đình Quân nói."Mà, hôm nay hình như không thấy học tỷ Vân Thủy Dao nhỉ. Buổi sáng nàng không đến, buổi chiều đến giờ cũng không thấy bóng dáng học tỷ." Triệu Khải ngồi bên cạnh nói. Cũng không phải Triệu Khải cố ý để ý đến Vân Thủy Dao, mà là Vân Thủy Dao vốn dĩ quá nổi bật."Cậu nói vậy hình như cũng đúng." Chu Tuấn Lam phụ họa."Hay là cậu với học tỷ Vân Thủy Dao cãi nhau? Cho nên hôm nay nàng không đến tìm cậu?" Triệu Khải quay đầu nhìn về phía Lý Đình Quân."Không có mà, sao ta lại cãi nhau với học tỷ được, chắc là nàng dạo này hơi bận nên không đến được thôi. Hơn nữa, học tỷ Vân Thủy Dao đến sân chơi cũng không phải vì nhìn ta, nàng ấy đến để nộp tài liệu quản viện huấn luyện quân sự.""Cãi nhau thì cứ nói thẳng đi, đừng có quanh co co nói lung tung lý do nữa," Triệu Khải cười nói."Bọn ta không có cãi nhau, ta với học tỷ đang rất tốt đây này." Lý Đình Quân kích động đáp."Ôi ôi ôi, lỡ lời rồi nhé. Quan hệ của ngươi với học tỷ tốt đến mức nào?" Triệu Khải lộ ra vẻ mặt như hiểu rõ tất cả."Cỏ, ta bảo sao học tỷ chỉ mang trà sữa cho ngươi thôi, còn đưa cả kem chống nắng nữa." Chu Tuấn Lam lớn tiếng nói."Ta với học tỷ thật sự chỉ là quan hệ học tỷ học đệ bình thường thôi, các ngươi đừng có nghĩ nhiều." Lý Đình Quân giải thích, trước mắt thì hắn xác thực chỉ có quan hệ học tỷ học đệ bình thường với Vân Thủy Dao, về sau thì sao thì vẫn là một ẩn số."Không sao cả, không có chân tường nào không thể đào, chỉ có người không cố gắng thôi, ngươi còn có cơ hội." Triệu Khải vỗ vai Chu Tuấn Lam."Thật sao?" Chu Tuấn Lam kích động đáp."Đương nhiên là giả rồi, đồ ngốc.""Này này này, hai người các ngươi có đang nghe ta giải thích không đấy." Lý Đình Quân lớn tiếng nói."Không sao cả, ta hiểu hết rồi." Triệu Khải lại lộ ra vẻ mặt như nhìn thấu thế giới.
