Chương 8: Sao ngươi thuần thục thế?
Tam thiếu gia gấu trúc: "Niên đệ, có lẽ hôm nay ngươi có thể đến chỗ ta ngủ một đêm.""Ngủ một đêm? Ta nhìn nhầm sao?" Lý Đình Quân chăm chăm vào điện thoại di động nhìn đi nhìn lại: "Ý gì đây, cái này cũng có thể ngủ một đêm, không hợp lý lắm thì phải?"
Lý Đình Quân nghĩ mãi cũng không ra học tỷ gửi tin nhắn này có ý gì: "Chẳng lẽ là gõ chữ sai? Đúng, chắc chắn là gõ chữ sai. Không phải kịch bản không nên nhảy sốc nhanh như vậy chứ."
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, chị gõ chữ sai rồi."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Không có mà, chính là ý trên mặt chữ thôi. Cười gian..."
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ đừng có đùa em, chuyện này không có gì đáng cười cả, hiểu cho đứa niên đệ đáng yêu này chút đi."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Ta không có đùa mà, phòng của ta điều hòa tốt, với lại hôm nay trong phòng chỉ có một mình ta, có thể để em ngủ giường của ta, ta ngủ giường của bạn cùng phòng."
Tháng mười cùng meo meo: "Thôi thôi thôi, em vẫn là ngủ ký túc xá của em cho rồi. Nhỡ bị quản lý ký túc xá phát hiện thì mai em phải nghỉ học về nhà. Em không muốn đi đại học chơi một ngày."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Nếu em sợ bị quản lý ký túc xá phát hiện thì không cần lo, ký túc xá của nghiên cứu sinh đều không có ai quản."
Tháng mười cùng meo meo: "Không thể nào, còn có ký túc xá không có người quản?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Xem ra em không biết rồi, ký túc xá của Lư Công Đại vốn đã ít người, mấy năm nay mở rộng tuyển sinh, ký túc xá cũ đã không đủ dùng từ lâu, liền thuê cả một tòa nhà ở đối diện trường để làm ký túc xá cho sinh viên."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Trong căn hộ này không có ai quản lý, nhiều nhất chỉ có nhân viên dọn dẹp cùng mấy bác bảo vệ."
Tháng mười cùng meo meo: "Bác bảo vệ theo một nghĩa nào đó không phải cũng là người quản lý ký túc xá sao, bác ấy cũng sẽ không để em vào đâu."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Em quên hôm nay là ngày gì à?"
Tháng mười cùng meo meo: "Ngày gì?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Em ngốc thật, hôm nay không phải là ngày tựu trường của Lư Công Đại sao?"
Tháng mười cùng meo meo: "Em biết mà, rồi sao nữa?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Nếu là ngày khai giảng của tân sinh thì chắc chắn có nghiên cứu sinh mới chuyển vào ký túc xá, mấy ngày nay chắc chắn ở ký túc xá thấy rất nhiều phụ huynh tân sinh, hoặc người tình nguyện chuyển hành lý, em giả bộ là người tình nguyện chuyển hành lý chẳng phải vào được sao?"
Tháng mười cùng meo meo: "Đúng nha, không phải, em còn một vấn đề, vậy ngày thứ hai làm sao ra ngoài, không bị phát hiện chứ?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Ngày thứ hai em cứ tiếp tục giả bộ người tình nguyện khuân đồ đi ra chẳng phải được, nhiều phụ huynh với người tình nguyện thế kia thì ai nhớ được có ai chưa ra khỏi ký túc xá đâu. Sao với cái trí thông minh này mà em thi được vào Lư Công Đại thế?"
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, sao chị thuần thục thế? Trước kia hay mang người về hả?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Cái đồ ranh con này ăn nói bậy bạ, ta không phải là người như thế."
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, em còn một câu hỏi muốn hỏi chị."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Em cứ nói đi."
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, tại sao chị lại chiếu cố em như thế?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Ý gì?"
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, chúng ta mới gặp nhau chưa đến một ngày đâu."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Đúng vậy."
Tháng mười cùng meo meo: "Chính là nói, chúng ta mới gặp nhau chưa đến một ngày, trên mạng cũng chưa nói chuyện với nhau được mấy câu. Học tỷ chị đã giúp em giới thiệu trường, lại đưa em đi nhà ăn ăn cơm, giờ lại còn muốn để em ở tạm ký túc xá một đêm.""Vì sao vậy? Tại sao phải đối xử tốt như vậy với một đứa niên đệ mới quen bình thường như em chứ?"
Lý Đình Quân tự biết mình là một người rất bình thường, không có ngoại hình nổi bật, không có gia thế hiển hách, không có tài năng gì, cũng không có nhiều bạn bè. Đến khi đứng giữa đám đông cũng chẳng có ai chú ý đến hắn.
Một người bình thường như thế, tại sao lại đáng để một học tỷ vừa xinh đẹp lại học giỏi phải chú ý đến vậy? Chuyện này Lý Đình Quân nghĩ mãi không ra.
Tam thiếu gia gấu trúc: "Sao lại không chứ? Thứ nhất, ta giúp em giới thiệu trường học, dẫn em đi nhận đồ dùng cho sinh viên mới, đó là trách nhiệm của một ban trợ và một học tỷ."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Thứ hai, niên đệ, ta thấy trên đời này không ai là tầm thường cả."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Khi em nhìn những bông tuyết từ xa, thì trông chúng giống nhau, không có bông tuyết nào đặc biệt nổi bật cả."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Nhưng khi em tỉ mỉ quan sát từng bông tuyết, em sẽ thấy mỗi bông tuyết đều khác biệt, đều mang những dấu ấn thời gian khác nhau."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Cho dù đó là bông tuyết rơi vào tay em còn chưa kịp quan sát, thì nó cũng đã trở nên không bình thường vì đã tan trong tay em, vì nó đã tan trong tay của em."
Lý Đình Quân đọc những lời dài của Vân Thủy đao gửi đến rồi trầm tư, nhưng còn chưa suy nghĩ xong, Vân Thủy đao lại gửi cho hắn một tin nhắn khác.
Tam thiếu gia gấu trúc: "Điều quan trọng nhất là, sau khi về ký túc xá, ta đã theo dõi chương trình «Tháng mười và Mèo» của em. Ta đã nghe buổi phát sóng của em nói về tình cảm thời trung học."
Tháng mười cùng meo meo: "Học tỷ, chị vậy mà thật sự chú ý đến chương trình của em sao."
Buổi sáng sau khi lấy đồ dùng cho tân sinh xong, lúc nói về chương trình phát thanh, Lý Đình Quân đã tiện miệng nhắc đến tên chương trình của mình.
Không ngờ học tỷ lại nhớ mà còn nghe, mà kỳ nghe đó còn là chương trình mà hắn đã dày công chuẩn bị về chuyện tình cảm thầm mến hồi trung học.
Đây là lần đầu tiên có người quen nghe chương trình phát thanh mà Lý Đình Quân làm, sự xấu hổ cùng hồi hộp lấp đầy tâm trí Lý Đình Quân, hắn còn chưa nghĩ ra mình nên phản ứng thế nào khi gặp phải chuyện này.
Tam thiếu gia gấu trúc: "Em hối hận sao?"
Tháng mười cùng meo meo: "? Hối hận cái gì?"
Tam thiếu gia gấu trúc: "Hối hận không sớm thổ lộ với người con gái mình thích."
Tháng mười cùng meo meo: "Rất hối hận, nhưng bây giờ hối hận cũng muộn rồi."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Vì sao không nói ra, hai năm rồi, nếu em thử một lần, có lẽ sẽ có kết quả khác."
Tháng mười cùng meo meo: "Nếu không nói, có thể làm bạn tốt cả đời, nếu nói ra thì có lẽ ngay cả bạn bè cũng không làm được. So với kết quả không chắc chắn thì lựa chọn có thể chắc chắn làm bạn tốt cả đời, em chọn làm bạn tốt với cô ấy cả đời."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Cho nên nói, em đúng là một đứa niên đệ ngu ngốc."
Tháng mười cùng meo meo: "Chuyện này có gì ngu ngốc chứ, đây chẳng phải là lựa chọn của đa số người bình thường sao."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Được rồi, nói nhảm nhiều vậy, tối nay em rốt cuộc có đến hay không."
Tháng mười cùng meo meo: "Để em suy nghĩ chút."
Có nên đi hay không, đây là một vấn đề."Chết tiệt, nói thật là ta muốn đi." Lý Đình Quân để điện thoại xuống: "Nói không muốn thì là nói dối rồi, ta có phải là người nam đá ngàn cân đâu chứ."
Vừa có thể ngủ ở phòng có máy lạnh, lại còn có thể đến phòng nữ sinh tham quan, quan trọng nhất vẫn là được ngủ giường của học tỷ.
Thật sự không có người đàn ông nào có thể từ chối một lựa chọn như vậy, không có đâu, sẽ không thật sự có ai không muốn đi đâu, không thể nào, không thể nào.
Tam thiếu gia gấu trúc: "Năm giờ chiều ta chờ em ở dưới ký túc xá, nhớ tắm xong hẵng xuống, ta không muốn cho một người chưa tắm ngủ trên giường của ta."
Tháng mười cùng meo meo: "Em còn chưa nói là em muốn đi mà."
Tam thiếu gia gấu trúc: "Ta cảm thấy em sẽ không từ chối ta, đúng không?"
