Chương 84: Đêm kinh dị mùa hè
Lý Đình Quân nhìn mưa mỗi lúc một lớn, trong lòng có chút nôn nóng, cứ đi đi lại lại trong đình, dù sao hắn còn muốn mang USB đến thư viện."Ngươi có chuyện gì mà gấp vậy?" Vân Thủy Dao thấy Lý Đình Quân cứ đi qua đi lại trong đình, vẻ mặt lo lắng."Ta vốn định mang USB cho bạn học, vì ta có mang dù. Bây giờ dù bị hỏng, trời mưa lớn thế này chắc một lúc nữa cũng không đưa được." Lý Đình Quân thật thà nói."Nếu bạn học ngươi muốn đưa USB, sao hắn không mượn dù của ngươi tự đi đưa?" Vân Thủy Dao hỏi, "Mà thôi, vậy cũng tốt, nếu hắn mượn dù của ngươi đi đưa USB thì bây giờ chẳng có ai ở đây nói chuyện với ta.""Đừng có đi tới đi lui nữa, nhìn mà chóng mặt." Vân Thủy Dao chỉ vào ghế đá nói, "Ngồi xuống đi, ngươi đi nữa thì mưa cũng không ngừng. Hơn nữa, ngươi sốt ruột cái gì, dù sao USB đâu có phải ngươi cần gấp."
Lý Đình Quân nghĩ cũng phải, hắn gấp cái gì chứ, dù sao cũng có liên quan gì tới hắn đâu.
Lý Đình Quân cứ thế ngồi xuống ghế trong đình nghỉ mát, ngắm mưa bên ngoài."Mờ mịt sấm rền, vẻ u sầu bầu trời, trông ngóng gió mưa đến, mong lưu người ở lại." Vân Thủy Dao nhìn mưa bên ngoài, nghĩ đến câu thơ này, bất giác đọc lên."Ta biết chứ, đây là một câu thơ trong «Vạn Diệp Tập». Câu tiếp theo là, mờ mịt sấm rền, vẻ u sầu bầu trời, dù cho trời không mưa, ta vẫn muốn ở đây." Lý Đình Quân nói.
Lý Đình Quân biết bài thơ này không phải vì hắn thích đọc sách mà ngược lại hắn biết đến nó qua một bộ Anime.
Hắn nhớ mang máng bộ Anime đó tên «Khu vườn ngôn diệp», kể về câu chuyện tình yêu chị em hay tình thầy trò gì đó, nội dung cụ thể hắn không nhớ rõ."Mưa sắp tạnh rồi." Vân Thủy Dao đứng dậy nhìn về phía bầu trời xa xăm."Học tỷ sao ngươi biết?" Lý Đình Quân nhìn mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu nhỏ lại."Sức mạnh khoa học." Vân Thủy Dao quay đầu nhìn Lý Đình Quân, lại nhéo mặt Lý Đình Quân, "Mặt của ngươi mềm thật đó.""Đồ lưu manh, lại bóp nữa ta thành mặt bánh bao bây giờ." Lý Đình Quân xoa xoa mặt mình, quả thực là mềm thật, nhưng vẫn không mềm bằng eo học tỷ.
Đúng như Vân Thủy Dao nói, mưa đang lớn, trong 10 phút sau liền tạnh."Đi thôi." Vân Thủy Dao thấy mưa tạnh, lập tức ra khỏi đình."Học tỷ, ta không đi cùng ngươi, ta muốn đi thư viện." Lý Đình Quân cầm cái dù hỏng của mình lên, định vứt vào thùng rác.
Vân Thủy Dao thấy Lý Đình Quân cứ một mạch đi hướng ngược lại, đành phải nói: "Ngươi đi ngược đường rồi, thư viện ở đây này.""Ta dẫn ngươi đi." Vân Thủy Dao giữ chặt ống tay áo Lý Đình Quân, hướng thư viện mà đi."Học tỷ, ngươi cứ chỉ đường là được, không cần kéo ta." Lý Đình Quân giơ tay trái bị kéo áo lên, ngượng ngùng nói."Vì sao?""Người khác thấy không hay, ta thì không sao nhưng ta sợ ảnh hưởng tới danh dự học tỷ.""Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng đã ngủ chung rồi." Vân Thủy Dao quay đầu lại nháy mắt với Lý Đình Quân."Hả? Nói rõ ràng nha, chúng ta chỉ là ngủ cùng một phòng thôi." Lý Đình Quân hoảng hốt nói."Ta là con gái còn không để ý, ngươi làm cái gì vậy? Sợ bạn gái thích ngươi thấy sao?"
Vân Thủy Dao nói rồi dừng bước: "Ta nhớ là Trì Thanh Vụ cùng ngươi thân thiết lắm mà, lẽ nào ngươi sợ nàng thấy rồi hiểu lầm, làm lỡ mất vận đào hoa của ngươi à?"
Lý Đình Quân cũng dừng bước lại nhìn Vân Thủy Dao: "Hả? Trì Thanh Vụ với ta chỉ là bạn học, tới giờ cũng mới gặp vài lần thôi, nhưng đúng là nàng là mẫu người ta thích đó.""Đương nhiên, người ta thích nhất vẫn là học tỷ ngươi, dù sao học tỷ vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất tiên nữ. Ha ha ha." Lý Đình Quân thấy sắc mặt Vân Thủy Dao có chút kỳ lạ, vội vàng khen."Đi thôi, dẻo mồm."
Vân Thủy Dao đưa Lý Đình Quân đến thư viện rồi rời đi, dù sao đến khu giảng đường mới nàng cũng có việc riêng của mình."Ta thao, Đình Quân, mày đi đưa cái USB mà sao hơn hai tiếng đồng hồ vậy?" Chu Tuấn Lam ở nhà ăn đợi Lý Đình Quân hơn hai tiếng không thấy về, còn tưởng rằng Lý Đình Quân bị lạc trong trường."Ta mẹ nó dù bị hỏng rồi, chỉ có thể tìm chỗ tránh mưa, đợi tạnh mưa tao mới mang USB đi được." Lý Đình Quân phàn nàn."Vậy mày xui xẻo thật đấy, đi thôi, ăn cơm rồi đi tập hợp xem biểu diễn."
Buổi diễn tập huấn quân sự vẫn cứ nhàm chán như mọi khi, lãnh đạo phát biểu, biểu diễn quân sự, tổng kết đánh giá, hết gần bốn năm tiếng đồng hồ.
Đến khi Lý Đình Quân lại quay trở lại khu giảng đường Lư Công thì trời đã hơn bảy giờ tối.
Lý Đình Quân tắm xong liền nằm luôn xuống giường: "Mệt quá đi, đứng cả buổi chiều, chân muốn tê luôn rồi.""Tao cũng thế, chân đau nhức hết cả." Chu Tuấn Lam ngồi trên ghế phàn nàn, "Nhưng ngày mai chúng ta không phải mặc đồ rằn ri nữa. Thích mặc gì thì mặc, mấy hôm trước mới mua được áo hình cá mập ngắn tay đó, đáng yêu vl.""Ghê thật, mày bình thường chút đi. Tao hơi sợ.""Sợ gì, làm ván PUBG không?""Được thôi." Lý Đình Quân vừa nói vừa mở điện thoại lên.
Đúng lúc Lý Đình Quân với Chu Tuấn Lam đang định đại khai sát giới ở P thành thì bỗng, phụt một tiếng, mất điện. Ngay sau đó là tiếng ồn ào từ khắp các tòa nhà trong ký túc xá."Chuyện gì xảy ra? Mất điện, không lẽ mỗi ký túc xá mình bị mất điện à?" Lý Đình Quân ở trên giường hỏi."Hình như cả trường đều mất điện." Chu Tuấn Lam đi ra ban công nhìn, thấy toàn bộ ký túc xá đều tối om.
Màn hình điện thoại Lý Đình Quân cũng nhảy ra mấy tin nhắn, Lý Đình Quân mở điện thoại ra xem, Trần Tranh Tranh ở trong nhóm thông báo, tủ điện của trường bị chập cháy, đang sửa gấp."Cả trường mất điện, tủ điện bị cháy, đang sửa." Lý Đình Quân nói tin này cho Chu Tuấn Lam đang đứng ở ban công."Vậy làm sao giờ? Không có điện thì không sao, không có điều hòa thì nóng chết à?" Chu Tuấn Lam than phiền.
Lúc này Lý Đình Quân cũng xuống giường: "Tối nay chắc sẽ sửa được thôi, tao thấy nhóm thông báo là trường đang sửa gấp."
Lúc Lý Đình Quân và Chu Tuấn Lam đang bàn tán về việc bao giờ sửa xong tủ điện thì có tiếng gõ cửa, rồi nghe giọng Lý Thiên Nhất quen thuộc: "Có ai trong phòng không? Ai mở cửa cho tao với.""Có người, có người." Lý Đình Quân mở cửa ký túc xá ra, "Sao thế? Có chuyện gì không?""Mày xem trong nhóm xem, trong nhóm có bình chọn, mày vào bình chọn cái, @ mày mấy lần không thấy trả lời." Lý Thiên Nhất đáp."Trong nhóm hả? Tao vừa mới xem vẫn chưa có bình chọn mà." Lý Đình Quân mở điện thoại lên.
Đã thấy Trần Tranh Tranh khởi xướng bình chọn trong nhóm, giờ trường bị mất điện, mọi người có muốn ra sân thể dục cùng nhau kể chuyện ma không?"Mất điện mà kể chuyện ma, được đấy, tao thích." Lúc làm vlog Lý Đình Quân cũng từng làm vài số về chuyện kinh dị ma quái, nhưng về sau kênh Everest duyệt thể loại này quá chặt, Lý Đình Quân không làm nữa."Tao nhất định phải đi, có ý nghĩa quá." Lý Đình Quân bình chọn đồng ý."Tuấn Lam, còn mày?" Lý Đình Quân quay đầu hỏi."Tao cũng đi, một mình ở ký túc xá chán chết." Chu Tuấn Lam cũng vừa nói vừa mở điện thoại bình chọn."Đi, 10 phút nữa gặp nhau ở sân thể dục." Lý Thiên Nhất thông báo xong liền về ký túc xá."Đi thôi, để tao nghe đêm kinh dị mùa hè." Lý Đình Quân vừa nói vừa thay giày ra ngoài.
(P/S: Quyển sách chương đầu tiên này cứ vậy kết thúc rồi, tiếp theo sẽ là những tình tiết sau khi chính thức nhập học. Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, những món quà và cả những lời hối thúc. Nhất là những độc giả đáng yêu đã đồng hành với ta từ chương đầu tiên đến giờ. Còn về việc mọi người nói truyện ra quá ngắn, thật ra thì ta cũng không có cách nào khác, vì ta không phải tác giả toàn thời gian, chỉ có thể dành thời gian gõ chữ sau giờ học, ta chỉ có thể cố gắng viết nhiều nhất có thể thôi. Mọi người xem vui vẻ là ta vui rồi.)
