"Học tỷ, người đang làm gì ở đây vậy?" Lý Đình Quân vội vàng xoay người lại, hướng Vân Thủy Dao lên tiếng chào hỏi."Không nhìn ra sao? Ký túc xá mất điện, ta ra đây đi dạo một chút." Vân Thủy Dao vừa cười vừa nói.
Trương Tử Huyên lúc này cũng từ phía sau lưng Vân Thủy Dao bước ra: "Này, niên đệ, đã lâu không gặp nha.""Trương Tử Huyên học tỷ đã lâu không gặp ạ." Lý Đình Quân cũng hướng Trương Tử Huyên chào hỏi.
Trần Tranh Tranh lúc này cũng quay người lại nói: "Vân Thủy Dao học tỷ, Trương Tử Huyên học tỷ, bọn em đang kể chuyện ma. Hai tỷ có muốn tham gia cùng không?""Đúng đó, đúng đó, học tỷ cùng tham gia bọn em trò chuyện chuyện ma đi." Chu Tuấn Lam ở một bên phụ họa.
Những bạn học khác ở đây cũng tỏ vẻ vô cùng hoan nghênh.
Vân Thủy Dao từ chối khéo: "Thôi đi, ta nhát gan, nghe chuyện ma tối sẽ ngủ không được.""Vừa hay chuyện ma của bọn em cũng kể xong rồi, nếu học tỷ gia nhập cùng trò chuyện, thì bọn em có thể đổi đề tài khác." Trần Tranh Tranh tiếp tục thuyết phục."Ha ha ha, lần sau có cơ hội rồi nói tiếp. Lớp các em đang tụ tập, ta tham gia vào không thích hợp." Vân Thủy Dao không tiếp nhận đề nghị của Trần Tranh Tranh.
Vân Thủy Dao sau khi mất điện liền cùng Trương Tử Huyên ra sân chơi đi dạo, hóng chút gió đêm mùa hè. Vừa nãy, nàng ở phía xa thấy Lý Đình Quân, nên tiện đường tới chào hỏi một tiếng."Đáng tiếc thật đó." Chu Tuấn Lam thở dài.
Vân Thủy Dao khom người, xoa đầu Lý Đình Quân đang ngồi dưới đất: "Niên đệ chơi vui vẻ nhé." Nói xong nàng liền cùng Trương Tử Huyên rời đi.
Một loạt hành động này của Vân Thủy Dao thật sự khiến Lý Đình Quân ngơ ngác, thầm nghĩ: "Học tỷ đến đây chỉ để chào hỏi mình thôi sao?"
Sau khi Vân Thủy Dao đi, Trì Thanh Vụ nói với Lý Đình Quân ở bên cạnh: "Quan hệ giữa cậu và Vân Thủy Dao học tỷ không tệ nhỉ?"
Lý Đình Quân nghĩ vài giây rồi đáp: "Cũng được thôi, từ khi đến công Đại, em được học tỷ chiếu cố cũng khá nhiều.""Được rồi được rồi. Vân Thủy Dao học tỷ đã không đến thì chúng ta lại kể chuyện ma tiếp vòng nữa đi. Vòng này đổi sang mình chấm điểm, mình sẽ mua hai cốc trà sữa cho người có điểm cao nhất." Chu Tuấn Lam nói."Được đó, làm tiếp đi. Tớ vẫn còn chưa đã nghiền mà." Uông Viễn lập tức mở miệng.
Những bạn học khác ở đây đều chấp nhận đề nghị của Chu Tuấn Lam, dù sao bây giờ vẫn chưa có điện, về cũng chẳng làm được gì, chi bằng tiếp tục chia sẻ chuyện ma.
Trì Thanh Vụ tiếp lời của Uông Viễn: "Lần này cậu kể chuyện không được như vừa rồi nữa đó nha, không được rung rẩy."
Uông Viễn dụi mắt: "Oan ức quá, tôi là đàn ông, không hút thuốc cũng không uống rượu, có chút thích gái thì làm sao?""Cậu đúng là nhân tài mà, trong buổi chia sẻ chuyện ma mà lại đi kể chuyện có màu sắc." Lý Thiên Nhất mắng.
Chu Tuấn Lam vỗ vai Uông Viễn: "Đừng khóc, lớp mình có một nhóm chia sẻ chuyện sắc, lát nữa mình kéo cậu vào. Cậu đem chuyện của cậu chia sẻ cho anh em cùng nghe.""Ê ê ê, được rồi đó, đừng nói chuyện nữa. Đang kể chuyện ma mà. Chuyện đó lát nữa kết thúc rồi nói không được sao?" Lý Thiên Nhất vỗ tay, ra hiệu cho Chu Tuấn Lam và Uông Viễn nói về chủ đề chính."Đúng đấy, lát nữa tiện thể kéo cả mình vào nữa, mình không có ý gì khác, chỉ là muốn nghe chuyện thôi." Lý Thiên Nhất ra hiệu cho Chu Tuấn Lam một ánh mắt kiểu "cậu hiểu rồi đấy".
Ngay lúc Lý Đình Quân bọn họ đang kể tiếp chuyện ma. Vân Thủy Dao cùng Trương Tử Huyên từ chỗ sân chơi lớn, nơi Lý Đình Quân và đám bạn kể chuyện ma, đi đến sân bóng rổ đối diện. Sau đó dừng lại bên cạnh máy tập thể hình ở một bên sân bóng rổ.
Trương Tử Huyên giẫm lên máy đi bộ trên không: "Vừa nãy chẳng qua cậu đi chào hỏi thôi hả?""Nếu không thì sao?" Vân Thủy Dao cũng đi theo, giẫm lên máy đi bộ bên cạnh Trương Tử Huyên."Tớ còn tưởng cậu thấy cô em khóa dưới kia ôm Lý Đình Quân, xong nổi cơn ghen, định đến cảnh cáo cậu ta một chút chứ." Trương Tử Huyên vừa giậm chân vừa nói."Hả? Sao có thể chứ. Ta thật sự cảm thấy khá hứng thú với niên đệ, nhưng chỉ giới hạn trong tình cảm giữa học tỷ và niên đệ thôi.""Ha, tớ thấy cậu đang mạnh miệng đó.""Không có mà, ta thật sự nghĩ vậy đó. Ta trêu đùa Lý Đình Quân niên đệ là vì thật lòng cảm thấy thú vị, thấy rất vui. Đây là thứ trước kia chưa từng cảm nhận được." Vân Thủy Dao nghĩ nghĩ.
Sau đó lại nói thêm: "Nhưng nếu cậu nói vì cái hành động vừa nãy của niên đệ mà ta sẽ ghen thì tuyệt đối không có chuyện đó. Ghen là vì có mong đợi, có tình yêu.""Một sự việc có mong đợi, nếu mong đợi này được thỏa mãn thì sẽ sinh ra mong đợi lớn hơn, sinh ra nhiều dục vọng hơn.""Ngược lại, nếu mong đợi không được đáp ứng đủ thì sẽ sinh ra thất vọng. Vì thế mong đợi là thứ không nên tồn tại.""Tình yêu cũng vậy, mỏng manh như tờ giấy, tùy ý như một cơn gió.""Khi có được thì vui vẻ trong chốc lát, sau đó là chán ghét vô tận, cuối cùng là gánh nặng cuộc sống. Những thứ sớm muộn cũng sẽ biến chất này thì thà ngay từ đầu đừng cho nó tồn tại.""Thay vì lãng phí thời gian vào thứ sớm muộn sẽ biến chất này thì nên làm một chút việc ý nghĩa hơn."
Vân Thủy Dao nói với Trương Tử Huyên về quan điểm yêu đương của mình."Dao Dao, tớ thấy miệng cậu lại cứng rắn đấy." Trương Tử Huyên nhìn Vân Thủy Dao ở bên cạnh, lộ ra vẻ cười gian."Tớ không có mà.""Hôm qua tớ còn thấy ảnh của Lý Đình Quân niên đệ trên bàn học của cậu, nếu cậu không có mong đợi gì với niên đệ, thì để ảnh cậu ta trên bàn làm gì?"
Đây cũng không phải là Trương Tử Huyên cố ý xem trộm chuyện riêng tư của Vân Thủy Dao, mà là do Vân Thủy Dao để ảnh của Lý Đình Quân quá lộ liễu. Muốn không chú ý cũng khó."Hả? Đây là học tỷ quan tâm tới niên đệ, hiểu không?""Có học tỷ nào lại để ảnh niên đệ lên bàn không? Lấy cớ cho có lý chút được không?""Thì ta đó." Vân Thủy Dao bĩu môi, nhìn chằm chằm Trương Tử Huyên nói, "Tóm lại ta với niên đệ chỉ là mối quan hệ bình thường thôi."
Trương Tử Huyên nhìn vẻ mặt của Vân Thủy Dao, thầm nghĩ: "Dao Dao, cái đồ ngạo kiều chết tiệt nhà cậu, dù cậu cứ nói mình và Lý Đình Quân niên đệ chỉ là mối quan hệ bình thường giữa học tỷ và niên đệ, nhưng tớ cảm thấy sớm muộn gì cậu cũng sẽ thích cậu ta cho xem.""Tớ tin chắc." Trương Tử Huyên hai tay nắm lấy mặt Vân Thủy Dao, "đáng ghét, bạn cùng phòng của mình sao mà đáng yêu thế này, đáng tiếc mình với nàng đều là nữ sinh.""Tê… biến thái à. Tớ về ký túc xá đây." Vân Thủy Dao xuống khỏi máy đi bộ trên không, đi về phía ký túc xá."Chờ tớ với." Trương Tử Huyên cũng nhảy xuống, cùng Vân Thủy Dao trở về."Nha rống, ta thắng rồi." Vòng thứ hai của buổi chia sẻ chuyện ma kết thúc với chuyện ma 9 điểm của Trần Tranh Tranh «Ký túc xá nữ sinh 316»."Bộp" một tiếng, đèn sân chơi đột nhiên sáng lên, sau 3 tiếng sửa chữa dài đằng đẵng, sự cố biến chất ở hộp mạch điện cuối cùng đã được giải quyết, trường học lại trở lại với ánh sáng, cũng đánh dấu buổi chia sẻ chuyện ma kết thúc.
(PS: Chương này không có cảnh tu la trường mà mọi người mong chờ, vì cốt truyện đến đây thì giữa Vân Thủy Dao và Lý Đình Quân vẫn chưa nảy sinh tình yêu. Như tiêu đề đã nói, lúc này Vân Thủy Dao không muốn có ý nghĩ về tình yêu. Lý Đình Quân tuy có hảo cảm với Vân Thủy Dao nhưng chỉ dừng lại ở việc thích nhan sắc của học tỷ và sự giúp đỡ của Vân Thủy Dao dành cho cậu).
