.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Người Tại Tu Tiên Giới, Ta Cẩu Trở Thành Tu Tiên Đại Lão

Chương 82: Ta TM đơn giản không phải người!




Chương 82: Ta đây quả là không phải người!
"Thế nào, tông chủ ngươi biết mức độ nghiêm trọng của sự việc không?"
Hàn Vũ thấy Từ Kiến Minh chỉ đứng đó không nói lời nào, lại mở miệng hỏi.
Nghe Hàn Vũ tra hỏi, Từ Kiến Minh mới phản ứng lại, rồi nhìn về phía Hàn Vũ.
"Hàn Thái Thượng, ngươi xác định lời ngươi nói là thật không?"
Đối với người trung thành với tông môn như Hàn Vũ, Từ Kiến Minh không tin rằng hắn sẽ lừa dối mình.
Thế nhưng, sau khi hắn nuốt viên đan dược kia vào, thiên phú rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, cho nên hắn vẫn còn chút không tin lời Hàn Vũ nói.
Dù sao, sự thật đã được chứng minh rồi.
"Ta vô cùng xác định! Tông chủ, nếu ngài không xử lý, ngài sẽ không còn sống được bao lâu đâu!"
Lời này nghe có chút nguyền rủa, thế nhưng đây cũng là tin tức Hàn Vũ vừa nhìn thấy: Từ Kiến Minh chỉ còn lại hai mươi năm, thời gian vừa đến là Từ Kiến Minh sẽ bị hoàn toàn ăn mòn, sau đó biến thành thân ngoại hóa thân của kẻ vô danh kia.
Ngữ khí kiên định của Hàn Vũ khiến Từ Kiến Minh dao động. Hắn tin tưởng chắc chắn Hàn Vũ trung thành với tông môn, chắc chắn sẽ không hại mình, cho nên hắn nguyện ý để Hàn Vũ thử một phen!
"Được! Hàn Thái Thượng, ta tin ngươi! Nói đi, cần ta phối hợp thế nào!"
Từ Kiến Minh hít sâu một hơi rồi nói, dường như đã hạ một quyết tâm to lớn.
Bất quá, việc giao sinh mệnh cho người khác thực sự cần phải hạ quyết tâm rất lớn.
"Tông chủ, mời vào trước đã! Ta cần dò xét linh hồn của ngài rốt cuộc bị ăn mòn đến mức nào, sau đó mới có thể đưa ra quyết đoán!"
Lời Hàn Vũ nói dĩ nhiên không phải sự thật. Hắn thật ra là lợi dụng việc Đạo Kinh có thể hấp thu loại đồ vật này để giải quyết vấn đề của Từ Kiến Minh.
Chỉ có điều, chuyện này tự nhiên không thể nói nhiều, nếu không chẳng phải trở thành kẻ ngu sao?
Hàn Vũ và Từ Kiến Minh cùng nhau tiến vào Thanh Liên Điện, hai người ngồi xuống trên một bàn đá.
"Tông chủ, ngài đưa tay ra, lát nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì đều đừng chống cự!"
"Được!"
Lần này Từ Kiến Minh không còn do dự. Trước đó đã chuẩn bị tâm lý tốt nên hoàn toàn không có vấn đề gì.
Vẫn là câu nói đó, hắn tin tưởng chắc chắn Hàn Vũ trung thành với tông môn sẽ không hại hắn!
Lần nữa hít sâu một hơi, Từ Kiến Minh đặt tay trái của mình lên bàn đá, sau đó nhìn về phía Hàn Vũ ra hiệu hắn có thể bắt đầu!
Hàn Vũ cũng không nói gì, đặt tay lên cổ tay Từ Kiến Minh. Lực lượng thuận cổ tay bắt đầu khuếch tán vào trong cơ thể Từ Kiến Minh, bắt đầu tỉ mỉ quan sát từng chỗ.
Khi đi đến đan điền, Hàn Vũ rõ ràng cảm giác được thân thể Từ Kiến Minh hơi run một cái.
Quả thật, mặc dù yếu điểm của Hóa Thần cảnh đã không còn là đan điền, nhưng đan điền vẫn là vị trí vô cùng trọng yếu. Một khi nơi này xảy ra vấn đề, muốn khôi phục vô cùng khó khăn.
Cho nên Từ Kiến Minh có chút sợ hãi cũng là chuyện rất bình thường, nếu như không sợ mới là thật có vấn đề.
Trong Đan Điền của Từ Kiến Minh có một phiên bản thu nhỏ của Từ Kiến Minh đang ngồi trên một nền móng, phiên bản thu nhỏ này của Từ Kiến Minh hai mắt nhắm nghiền ngồi xếp bằng.
Lực lượng của Hàn Vũ bắt đầu di chuyển trên thân phiên bản thu nhỏ này của Từ Kiến Minh, sau đó Hàn Vũ liền phát giác được Đạo Kinh trong không gian bản nguyên linh hồn đang phát sinh chấn động.
Rất rõ ràng đây là phát hiện vấn đề. Hàn Vũ bắt đầu thăm dò sâu hơn, từ từ Đạo Kinh bắt đầu truyền ra một chút lực hút theo lực lượng của Hàn Vũ dẫn vào trong cơ thể Từ Kiến Minh rồi thẳng tới Nguyên Anh.
Một chút xíu điểm sáng màu trắng từ trong cơ thể Nguyên Anh bị hấp thu ra, số lượng so với viên đan dược kia không ít hơn.
Hàn Vũ đoán những thứ này hẳn là linh hồn bị đồng hóa của Từ Kiến Minh.
Bởi vì những điểm sáng này khi bị Đạo Kinh rút ra khỏi cơ thể Từ Kiến Minh thì sắc mặt Từ Kiến Minh từ từ bắt đầu trắng bệch, nhưng hắn vẫn kiên trì.
Một lát sau, không còn điểm sáng màu trắng bay ra, lúc này Hàn Vũ mới thu hồi lực lượng. Hiện tại trong cơ thể Từ Kiến Minh đã không còn loại lực lượng kia.
Sắc mặt Từ Kiến Minh lúc này vô cùng trắng bệch, tựa như bị trọng thương. Cảm giác linh hồn bị rút ra vô cùng khó chịu nhưng hắn đều kiên trì được.
Hắn có thể cảm nhận được linh hồn của mình có chút suy yếu, nhưng so với trước đó thì dễ chịu hơn nhiều, đầu óc cũng chuyển nhanh hơn.
Hắn biết đây là Hàn Vũ đã loại bỏ tai họa ngầm trong cơ thể hắn!
Nghĩ tới đây, hắn nhìn về phía ánh mắt Hàn Vũ tràn đầy cảm kích chưa từng có, đây quả thực là ân nhân cứu mạng của hắn a!
"Đa tạ Hàn Thái Thượng! Ta trước đó luôn cảm giác trên thân mình hình như có vật gì đó cứ đè nén, mà bây giờ ta cảm giác vô cùng nhẹ nhõm, tựa như là tích tụ hồi lâu sau đó toàn bộ được giải phóng!"
"Không có gì, tông chủ ngài bây giờ chỉ cần tu dưỡng nhiều là được, sẽ không xảy ra vấn đề nữa!"
Hàn Vũ giả vờ bộ dáng tiêu hao rất lớn nói với Từ Kiến Minh.
Nhìn thấy Hàn Vũ bộ dáng này, Từ Kiến Minh có chút hổ thẹn, trước đó Hàn Vũ muốn giúp hắn trừ bỏ tai họa ngầm mà hắn thế mà còn do dự, quả là không phải người!
Từ Kiến Minh hận không thể tát hai cái vào mặt mình để tự răn dạy mình thật tốt. Về sau, nếu ai dám nói xấu Hàn Vũ, hắn nhất định phải xông lên dạy dỗ những kẻ đó một bài học!
Có được một trưởng lão Thái Thượng luôn nghĩ cho tông môn như vậy quả thực là phúc khí của Thanh Liên Tông!
"Hàn Thái Thượng, nếu không ngài cứ ở chỗ ta nghỉ ngơi thật tốt đi! Yên tâm, chỗ ta vẫn còn rộng lắm!"
Nghe được lời này của Từ Kiến Minh, Hàn Vũ nhớ tới một vài chuyện không hay ho, thế là hắn vội vàng từ chối.
"Không cần không cần, tông chủ ngài cũng cần nghỉ ngơi một chút, ta sẽ không quấy rầy, ta đi trước!"
Nhìn thân ảnh Hàn Vũ có chút chật vật rời đi, Từ Kiến Minh có chút không hiểu. Hắn chẳng qua là cảm thấy nơi của hắn là chỗ tốt nhất trong tông môn, muốn để Hàn Vũ nghỉ ngơi hồi phục, tại sao Hàn Vũ lại có vẻ mặt vô cùng sợ hãi?
"Chẳng lẽ là chuyện Thạch Lãng làm trước đó khiến Hàn Thái Thượng ám ảnh trong lòng? Nói không chừng có khả năng này! Đáng giận, lúc trước giết hắn như vậy thật sự là tiện nghi cho hắn! Đúng rồi, còn có những trưởng lão kia nữa! Cứ để bọn họ đi đào quặng, đào thật hăng say, cho Hàn Thái Thượng hả giận!"
Nghĩ như vậy, Từ Kiến Minh xoay người trở lại chỗ ngồi của mình. Trước khi làm những chuyện này, vẫn là nên hồi phục một chút đã rồi nói!
Đợi sau khi khôi phục xong sẽ xem hắn dạy dỗ những tên đó thế nào, đến lúc đó nói chuyện này cho Hàn Thái Thượng chắc chắn sẽ thu được không ít hảo cảm!
...
Trên đường Hàn Vũ trở về động phủ của mình, hắn vừa giúp Từ Kiến Minh loại bỏ tai họa ngầm thì lập tức bị phát hiện.
Vẫn là không gian u tối đó, một tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp không gian.
"Là ai! Dám phá hư đồ vật của ta! Đừng để ta bắt được ngươi, nếu không nhất định phải khiến ngươi sống không bằng chết!"
Sau khi trút giận xong, thân ảnh kia cũng từ từ bình tĩnh lại.
"Phương pháp này tuyệt đối không thể đơn giản bị phát hiện, khẳng định là có người chuyên môn làm chuyện này, thế nhưng ta ẩn tàng tốt như vậy, lúc trước Hắc Ám Giáo Đoàn bị tiêu diệt ta đều chưa từng xuất hiện chính là để ẩn tàng sự tồn tại của ta."
"Xem ra thời gian ta xuất hiện lại phải kéo dài thêm, ít nhất phải chờ tất cả thân ngoại hóa thân thành công hoàn toàn rồi mới xuất hiện, đến lúc đó cho dù là đại năng Hợp Thể cảnh ta cũng có nắm chắc thoát đi!"
Làm xong quyết định, thân ảnh này lại nhắm mắt lại, cả vùng không gian lại yên tĩnh trở lại, ngay cả tiếng hô hấp cũng không có, nếu như không phải vừa rồi có tiếng nói chuyện thì e rằng căn bản sẽ không có ai biết nơi này có người tồn tại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.