Đường Chân cực kỳ vui mừng, cười ha hả đi ra.
Thấy Đường Chân ra ngoài, lúc này Tô Trầm mới cúi đầu nhìn quyển sách trên tay mình.
Chữ viết trong sách nhập nhòe mơ hồ, vẫn không thấy rõ được,nhưng ít ra đã phân biệt được một vài chữ.
Đúng vậy, ánh mắt cậu lại khôi phục đôi chút.
Thế giới trong mắt cậu giờ đã có hình dáng khác.
Nó thoạt nhìn như một bức tranh sơn thủy nhiều màu, tất cả mọi thứ đều bị nhuộm đẫn, phóng đại, mơ hồ, toàn thế giới đều do thế mà trở nên thô kệch nhưng rất đặc sắc.
Có thể nhận ra một chút sắc thái, thế giới trong mắt cậu cũng lại trở nên lộng lẫy phong phú.
Hiện giờ cậu như một người bị cận thị quá nặng, không thấy rõ được, nhưng đã không phải không nhìn thấy gì như trước nữa.
[Lời dịch giả] Truyện mới đăng và sẽ đăng tới
