Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nguyên Huyết Thần Tọa

Chương 34: Unknown




“Đại ca, Tô Trầm nó.”

Tô Trường Thanh bên cạnh đang muốn lên tiếng, Tô Trường Triệt đã phất tay nói: “Được rồi, ta đã biết chuyện rồi. Chuyện này do Tô Việt hại Trầm Nhi trước, phá hỏng xe ngựa, giấu kim châm, Trầm Nhi chẳng qua tự vệ mà thôi. Về phần Mạc Đại Nghiêm, thân làm phó mà khi dễ chủ, lại biết rõ xe ngựa có cơ quan mà không chịu nhác nhở, tâm địa bất lương, nên chịu trừng phạt.”

Nhưng nói vài lời, Tô Trường Triệt đã thuật lại toàn bộ chuyện xảy ra lúc trước.

Không ai biết hắn nhận được tin từ đâu, nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng là đây là lời gia chủ Tô gia nói ra, không ai dám không nghe, càng không ai dám nghi ngờ.

Đây là chuyện tốt, cũng là chuyện xấu.

Chuyện tốt là Tô Trầm không cần chứng minh sự trong sạch của bản thân, chuyện xấu chính là Tô Trường Triệt dùng phương thức đơn giản nhất thuật lại mọi chuyện, hiển nhiên không muốn chuyện này sinh thêm thị phi. Đối với hắn mà nói, đây là việc xấu trong nhà. Nếu đây là việc xấu trong nhà, đương nhiên xử lý càng kín tiếng càng tốt, càng đơn giản càng hay, tránh sinh ra ảnh hưởng sau này.

Điều này cũng mang ý nghĩa sự tình không đạt tới hiệu quả mà Tô Trầm mong muốn.

Vừa nghe Tô Việt thả cương châm trong xe ngựa muốn hại con trai, Đường Hồng Nhị hung hăng trừng mắt nhìn Tô Trường Thanh. Tô Trường Thanh mặt giả đỏ ửng, cúi đầu không nói, chỉ là hận ý trong lòng không vì vậy mà tiêu giảm.“Huynh đệ tương tàn, thật khiến người ta đau lòng!” Nói ra nguyên nhân kết quả ong, Tô Trường Triệt nói: “Tô Việt hại Tô Trầm trước, là tự làm tự chịu, cũng đã chịu đau coi như chịu phạt nghiêm khắc. Tô Trầm, con thả nó ra, chuyện này dừng ở đây, con thấy thế nào?”“Gia gia có lệnh, cháu sao dám không theo.” Tô Trầm quăng Tô Trầm trở lại.“Thế nhưng đại ca, Mạc Đại Nghiêm mặc dù vô lễ với chủ, Tô Trầm cũng không nên xuất thủ nặng như thế. Đây rõ ràng là phế hắn đi.” Tô Trường Thanh không phục: “Hơn nữa, Mạc Đại Nghiêm không xuất thủ hại nó. Tô Trầm nó có không phục cũng phải báo cho bên trên, sao có thể vượt quyền xử lý như vậy?”“Còn không phải sợ các ngươi bao che cho nhau!” Đường Hồng Nhị đã quát.“Hả!” Tô Trường Triệt liếc mắt nhìn Đường Hồng Nhị, Đường Hồng Nhị lúc này mới bất đắc dĩ cúi đầu im lặng.

Tô Trường Triệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Mạc Đại Nghiêm tuy có sai, tội lại không đến mức đó. Tô Trầm vượt quyền xử trí, trách phạt quá độ, nên bị phạt. Tô Trầm, gia gia phạt con, con có nhận không?”“Tô Trầm xin nhận.”“Được lắm, con làm người dưới trọng thương, vậy phạt con 20 gia pháp, 3 tháng mỏ dịch, nửa năm tiền tiêu hàng tháng, có ý kiến gì không?”

Tô Trầm ngẩng đầu nói: “Có thể đổi một cách trách phạt khác không?”

Tô Trường Thanh gầm lên: “Tô Trầm, ngươi đừng mơ trốn tránh mỏ dịch!”

Trong ba hình phạt, mỏ dịch là nặng nhất. Tuy đệ tử Tô Trầm không cần động tay đào mỏ, nhưng cũng phải ở lại trong hầm mỏ tối đen một thời gian rất dài, chịu đựng cuộc sống ẩm ướt đen tối dơ bẩn.

Tô Trầm lại trả lời: “Vậy nếu là trừng phạt Thâm Hồng thì sao?”

Trừng phạt Thâm Hồng?

Nghe thế, tất cả mọi người ngây ra như phỗng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.