Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nguyên Huyết Thần Tọa

Chương 47: Trở về (1)




Dịch bởi Athox Ngọc Chân các.

Trong lầu, một tiểu nhị buồn bực ngán ngẩm ngủ gật.

Đường Chân tình cờ đi qua bên cạnh thấy bộ dáng tiểu nhị, sắc mặt trầm xuống quát: “Lười biếng, mặt mày ủ dột như vậy còn ra cái gì? Không muốn làm thì nói sớm rồi xéo đi!”

Nói xong phất tay áo, đã bước vào trong.

Tiểu nhị bị mắng trợn tròn hai mắt nhìn tiểu nhị khác bên cạnh nói: “Ông ấy làm sao vậy? Sao nay nóng tính thế?”

Một tiểu nhị khác trừng mắt lại nói: “Tứ thiếu gia phải tới Thâm Hồng sơn mạch, hôm trước là hạn trăm ngày.’“Thế thì sao?”“Thằng ngu này.” Tiểu nhị kia gõ cái bốp vào gáy người còn lại nói: “Thâm Hồng sơn mạch là nơi hung hiểm, hai ngày rồi chưa về, sống chết ra sao không rõ! Ngươi nói xem tâm trạng đại chưởng quỹ có tốt được không? Chấn chỉnh lại đi, không muốn gặp xui xẻo thì xốc lại tinh thần làm việc đi.”

Tiểu nhị lúc này mới như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, tranh thủ thời gian dẹp bớt tâm tư lười biếng, nghiêm túc làm việc.

Tâm trạng Đường Chân quả thật rất tệ.

Từ hôm qua đến giờ, Đường Chân vẫn luôn chờ tin của Tô Trầm.

Đáng tiếc Tô gia phái người chờ trên đường hai ngày, chưa từng thấy bóng dáng Tô Trầm. mà Tô Trầm về càng muộn cũng tức là tỷ lệ sống của cậu càng thấp.

Hai ngày qua đi đã đủ khiến rất nhiều người trong lòng phát điên.“Uầy, tiểu tử này không chết ở đó đấy chứ? Phi phi phi, ta nói cái gì vậy. Tiểu tử này cơ trí như vậy, sẽ không việc gì đâu.” Đường Chân tự an ủi bản thân.“Đại chưởng quỹ, có khách tới nói có hàng nặng, muốn bàn riêng với ngài trong phòng khách.” Ngoài cửa có tiểu nhị thông báo.

Hàng nặng cùng bàn riêng trong phòng khách là ngôn ngữ trong nghề, ý là có một số hàng hoá giá trị tương đối cao lại không tiện để lộ, cần đàm phán riêng để giữ bí mật thân phận.

Đường Chân rất muốn nói hôm nay không có tâm trạng nhận hàng, cuối cùng vẫn đè nén tâm trạng nói: “Mời khách nhân vào đi.”

Một lát sau, tiểu nhị dẫn một người tiến vào.

Người kia mặc áo vải rách nát, trên người còn buộc một tấm da thú, đầu đội mũ rộng vành, nón lá che thấp, không thấy rõ mặt, phía sau cõng một cái bao cực lớn, ước chừng nhét được hai người vào.

Thấy tình cảnh này, Đường Chân ra dấu mời nói: “Khách từ xa tới xin mời ngồi, chẳng hay ngươi định bán thứ gì?”

Người khách kia trả lời với giọng khàn khàn: “Da thú.”

Nghe âm thanh này, Đường Chân ngây ngẩn một hồi rồi mới nghi hoặc nhìn người khách nói: “Chỉ là da thú?”“Còn cả xương thú, thảo dược.” Người khách vẫn lời ít ý nhiều.

Hai mắt Đường Chân lại dần dần sáng lên.

Hắn nhìn chằm chằm vào người khách: “Từ đâu đến?”“Thâm Hồng sơn mạch.”“Lúc nào?”“Trăm ngày gần đây.”

Đường Chân đứng bật dậy: “Giá cả thế nào?”“Đường đại chưởng quỹ thích cho bao nhiêu thì cho.”

Câu nói cuối cùng giọng điệu đã khôi phục bình thường.

Đường Chân nghe ra, nắm lấy vành mũ người khách nâng lên, lộ ra gương mặt quen thuộc của Tô Trầm.“Hay cho tên tiểu tử thối nhà ngươi, dám trêu ta!” Đường Chân an tâm đấm Tô Trầm một cái.

Đang định cười to lại thấy Tô Trầm giơ tay lên, nhắc hắn đừng quá lớn tiếng.

Tô Trầm cười nhẹ nói: “Ta nào dám trêu chưởng quỹ ngài, thật sự là ta không còn cách nào.”

Đường Chân sửng sốt nói: “Ngài nói vậy là sao?”“Đúng như đã nói thôi, có hàng nặng cần bàn riêng.” Tô Trầm mỉm cười.

Cậu gỡ cái bao lớn sau lưng xuống, đặt dưới chân Đường Chân, mở ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.