Nguyên Tôn

Chương 37: Song song đột phá





Chương 37: Song song đột phá

Rầm
Trong phòng, hai mắt của Tề Nhạc đỏ bừng, đập vỡ tan tành tất cả những gì vớ được, một lúc sau hắn mởi thở hổn hển dừng lại, vẻ mặt vặn vẹo vô cùng dữ tợn
- Chu Nguyên
Tề Nhạc đấm vỡ một lỗ trên bàn, nghiến răng nghiến lợi
Liễu Khê đứng bên cạnh, đợi hắn phát tiết xong rồi mới bước lên an ủi:

- Tề Nhạc, ngươi đừng tức giận, lần này là do tên Chu Nguyên kia may mắn mà thôi, nếu như thật sự giao thủ thì hắn căn bản không phải đối thủ của ngươi, chẳng qua là hắn dựa vào thần hồn của mình có chút thần tựu mà thôi
Tề Nhạc cắn răng, hắn đương nhiên biết rõ nếu như thật sự động thủ thì Chu Nguyên tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, nhưng dù sao hôm nay hắn cũng đã thua ván này, hơn nữa lại còn thua mất mặt như thế ở trước mặt tất cả học viên của Đại Chu Phủ
Nghĩ cũng biết thanh danh mà Tề Nhạc hắn cố gắng gầy dựng bấy lâu nay ở Đại Chu Phủ, đã bị phá hủy hơn phân nửa trong lần này rồi
Đặc biệt là hắn còn đánh mất một canh giờ rưỡi trong số hai canh giờ tu luyện ở Thác Ngọc Linh của học viên ất viện, dù ngoài miệng đám học viên khác của ất viện không dám nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ oán trách hắn
Vừa nhớ đến những ánh mắt khác thường kia, kẻ tâm cao khí ngạo như Tề Nhạc đã cảm thấy ấm ức tới mức muốn hộc máu
- Kỳ thi phủ đã sắp đến, chờ đến khi thi phủ, ngươi có thể đường đường chính chính đánh bại hắn, để hắn biết rõ giữa ngươi và hắn rốt cuộc cách nhau bao xa, tới lúc đó sẽ lấy lại được hết những gì đã mất ngày hôm nay thôi
Liễu Khê nói
Tề Nhạc hít sâu một hơi, cố nén cơn giận trong lòng, chậm rãi gật đầu, nói:

- Yên tâm đi, tới lúc thi phủ, ta sẽ khiến hắn phải trả hết những thứ này lại cho ta
- Nhưng tên nhãi này rất quỷ dị, ta cũng không thể chủ quan, sau này ta phải tu luyện thêm nhiều, khiến cho hắn không có chút cơ hội nào cả
Nghe thấy Tề Nhạc nói thế, Liễu Khê gật đầu đồng tình, có phần vui mừng, ít nhất thì Tề Nhạc không bị cơn giận che mờ lí trí, mà đã bắt đầu xem Chu Nguyên như một đối thủ, cô ta tin tưởng, với thiên phú của Tề Nhạc thì chỉ cần hắn không quá xem thường Chu Nguyên như trước, thì Chu Nguyên căn bản không thể nào đấu nổi với hắn
Kỳ thi phủ cuối năm này, Tề Nhạc mới là người có thể tỏa sáng nhất
Còn con cóc năm đó bị nàng khinh rẻ cũng không sai vào đâu được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tề Nhạc dần buông tay, hắn khép hai mắt, trong mắt lóe lên vẻ ngoan độc
- Chu Nguyên, ngươi nhớ đó cho ta

Trong thời gian mười mấy ngày tiếp theo, mọi người trong giáp viện đều sống khá dễ chịu, thời gian bọn họ được hưởng Thác Ngọc Linh trước kia chỉ ba canh giờ, nay lại biến thành bốn canh giờ, điều này khiến cho tốc độ khai mạch của rất nhiều học viên đều tăng lên, thậm chí có một số người đang thử khai mạch nữa
Mà đám học viên ất viện trước kia lúc nào cũng vênh váo tự đắc, gần đây nhìn thấy họ thì lại lủi đi thật xa, không dám mở miệng chế giễu gì nữa, càng khiến bọn họ cảm thấy thoải mái hơn, những học viên của viện khác vì được hưởng sái từ Chu Nguyên, cho nên nhìn thấy học viên giáp viện bọn họ đều tỏ ra cực kỳ thân thiện, nhất thời, sĩ khí của học viên giáp viện được tăng cao hơn hẳn, đồng thời cũng càng thêm kính phục Chu Nguyên từ tận đáy lòng
ầm ầm ầm
ở bên trong Thác Ngọc Linh, Chu Nguyên khép hờ hai mát, để mặc cho dòng nước ầm ầm đổ xuống, đồng thời không ngừng hấp thu từng tia từng tia ngọc tủy chi khí vào trong cơ thể
Trong lúc Chu Nguyên đang im lặng tu luyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng hoan hô phát ra từ bên bờ hồ
- Oa, Ấu Vi ngươi thật lợi hại
Có thể đả thông được đệ ngũ mạch nhanh như thế
Chu Nguyên nghe thấy thế thì cũng giật mình mở mắt ra, ánh mắt nhìn xuyên qua màn nước, có thể thấy loáng thoáng bóng dáng Tô Ấu Vi đứng bên cạnh bờ hồ, có rất nhiều học viên của giáp viện vây xung quanh cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ồ
Ấu Vi cư nhiên đả thông được đệ ngũ mạch rồi sao
Đúng là nhanh thật
Chu Nguyên cũng phải kinh thán một têngs, thiên phú của Tô Ấu Vi đúng là cực kỳ tốt, trong tình hình tài nguyên tu luyện thiếu thốn mà vẫn có biểu hiện xuất sắc như thế, đúng là tài giỏi
- Tốt lắm, Ấu Vi, ngươi biểu hiện không tệ
Sở Phi Dương đứng bên cạnh hồ cũng mỉm cười nhìn Tô Ấu Vi, vẻ mặt mừng rỡ, nếu vậy thì giáp viện bọn họ đã có được ba học viên đã đả thông được năm mạch rồi
Tô Ấu Vi cười khẽ, ánh mắt lại liếc nhìn về phía Thác Ngọc Linh, mơ hồ nhìn thấy thân ảnh quen thuộc ở nơi đó dường như đang giơ ngón cái lên với cô
Vậy nên nụ cười trên môi cô lại càng sâu hơn, thanh lệ động lòng người
- Ấu Vi cũng đả thông được đệ ngũ mạch rồi, ta cũng không thể thua kém được, may mà ta cũng sắp rồi
Chu Nguyên nhanh chóng tĩnh tâm lại, cảm ứng trong cơ thể của mình, trong mấy ngày tu luyện này, hắn có thể cảm giác được đạo đệ tứ mạch trong cơ thể của hắn ngày càng buông lỏng, cách lúc đả thông hoàn toàn cũng không còn xa nữa
Chu Nguyên lại chậm rãi khép hai mắt lại, bắt đầu đẩy nhanh tốc độ hấp thu ngọc tủy chi khí trong Thác Ngọc Linh
Lần này hắn nhắm mắt kéo dài đến tận một canh giờ
Đợi đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh sáng chiếu lên Thác Ngọc Linh, khiến cho Thác Ngọc Linh biến thành màu đỏ cam
Mà ở bên trong Thác Ngọc Linh, thân thể của Chu Nguyên lúc này cũng bắt đầu run lên, hắn cắn chặt hàm ragư, giống như đang phải gánh chịu cơn đau đớn dữ dội
ở trong cơ thể hắn, có một cổ ngọc tủy chi khí được Chu Nguyên dẫn dắt, ầm ầm lao thật mạnh về phía chút tắc nghẽn sau cùng của đệ tứ mạch
Phốc
ẩn ẩn, giống như có một tiếng động lạ cực nhỏ vang lên, ngay sau đó, Chu Nguyên đột nhiên mở to hai mắt, nguyên khí trong thiên địa lúc này đột nhiên ùa về cuồn cuộn, bị cuốn ào ạt.vào trong cơ thể của hắn

Rắc rắc
Nguyên khí quay cuồn, huyết nhục tựa như sôi trào, xương cốt phát ra tiếng chấn động cực nhỏ, giống như tiếng pháo lổ lách tách, trong làn sóng nguyên khí dữ dội kia cọ rửa, tố chất thân thể của Chu Nguyên lại được đề thăng thêm lần nữa
Nhiệt lưu cuồn cuộn lan ra khắp tứ chi bách hài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đệ tứ mạch rốt cuộc cũng được đả thông
Nguyên khí quang lưu quanh quẩn bên ngoài thân thể của Chu Nguyên, khiến cho dòng nước cuồn cuộn đổ xuống kia cũng không thể xuyên vào, hắn cảm thụ được cảm giác có một cổ lực lượng dâng trào trong cơ thể, trên mặt xuất hiện ý cười thoải mái
Trải qua một tháng khổ tu, hắn rốt cuộc cũng đả thông được đệ tứ mạch
- Đả thông được đệ tứ mạch, cho dù là đánh nhau chính diện với Tề Nhạc thì ta cũng không có gì phải sợ, bất quá kỳ thi phủ cuối năm này, Tề Nhạc ít nhất cũng phải đạt tới đệ thất mạch, cho nên, nếu như muốn giành được hạng nhất trong kỳ thi phủ này thì chỉ đến đệ tứ mạch thôi là không đủ bảo đảm
Chu Nguyên thì thào tự nói
Hắn rốt cuộc cũng bắt đầu đuổi kịp bước chân của Tề Nhạc, nhưng nếu như muốn thắng được Tề Nhạc trong kỳ thi phủ này thì hắn vẫn chưa nắm chắc tuyệt đối, dù sao thì lúc hắn mạnh lên, Tề Nhạc cũng không phải chỉ dặm chân tại chỗ, nói không chừng Tề Nhạc sẽ đả thông đệ thất mạch nhanh thôi
Bất quá, điều khiến cho Chu Nguyên cảm thấy hơi phiền chính là nương theo việc đả thông được đệ tứ mạch, hắn có thể cảm giác được, hắn có thể phát hiện ra, hiệu quả của Thác Ngọc Linh đối với hắn càng lúc càng kém, chắc là vì thân thể của hắn đã hấp thu được quá nhiều ngọc tủy chi khí, cho nên sinh ra chút kháng tính
Cho nên, nếu như hắn muốn đả thông được đệ ngũ mạch thì e là không thể dựa vào Thác Ngọc Linh này được
Chu Nguyên ủ rũ xoa trán, lẩm bẩm
- Xem ra ta phải tìm cách khác thôi, không thì đến kỳ thi phủ này ta vẫn không đả thông được đệ ngũ mạch mất…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.