Ngoan ngoãn, Hạ nương tử nghe được chuyện khó lường, nàng sợ đến trốn trong bếp, không dám bén mảng đến nhà chính nữa.
Tay nàng đặt lên ngực, đôi mắt láo liên không ngừng.
Hạ Triều Tam thúc coi trọng Mã tẩu tử.
Dư sư gia nói muốn ra tay, không biết có thành không.
Mã tẩu tử lớn lên xinh đẹp, nàng chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp hơn. Hương Tuệ lớn như vậy, chắc nàng cũng phải tầm 30, dù gầy nhưng trông lại không lộ tuổi.
Nếu có thể gả cho Tam thúc của bọn họ thì cũng không tệ.
Nàng nghe Hạ Triều kể, Tam thúc hắn khi trẻ từng bôn ba giang hồ, đến năm ba mươi tuổi mới trở về, cũng chưa tìm được người ưng ý.
Do không quen nhìn cảnh người dân bị quan phủ thu thuế hà khắc, nên ông dẫn một đám người lên núi làm thổ phỉ.
Lần đầu cướp lương thực của quan phủ, người trong quan phủ tìm đến tận Đại Hạ trang, bắt người nhà. Sau đó do Đại đương gia cứu viện không kịp, Hạ gia chỉ còn lại Đại đương gia và Hạ Triều.
Sau đó, Hạ nương tử đều biết cả.
Sau khi nàng và Hạ Triều thành thân, hắn bảo họ chuyển đến Lý gia trang gần trại hơn.
Trên thực tế, nhà họ vẫn còn ở Đại Hạ trang.
Chuyện này có Dư sư gia lo liệu, phận tiểu bối như nàng coi như không nghe thấy đi.
Hạ nương tử vờ như không biết, đi vào nhà chính dọn dẹp bàn. Trong nhà không còn ai, chắc Hạ Triều đã dìu Tam thúc vào đông sương phòng nghỉ rồi.
Không biết có phải vì cao hứng quá không, Hạ nương tử cảm thấy Hạ Tam thúc hôm nay uống hơi nhiều, bình thường ông vốn rất biết chừng mực.
Hạ nương tử đang dọn dẹp trong bếp thì Hạ Triều nồng nặc mùi rượu đi vào, không biết có phải vì uống rượu say không mà hắn lại sấn đến gần Hạ nương tử giở trò.
Hạ nương tử trừng mắt, đánh tay hắn ra, "Đừng có quấy rối, ta dọn xong còn phải đi tìm Châu Nhi, nó theo Thạch Đầu đi chơi cả ngày. Chắc cơm cũng ăn ở nhà Mã tẩu tử rồi.""Mã tẩu tử có phải là người tốt không?" Mặt Hạ Triều dí sát đến nỗi muốn dính cả vào mặt Hạ nương tử.
Hạ nương tử cười, đưa tay đẩy hắn sang một bên, "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Hạ Triều nhìn Hạ nương tử cười, hai vợ chồng tâm ý tương thông."Ngươi rửa mặt mũi đi rồi lên giường nghỉ ngơi đi, tối còn phải cùng Tam thúc về trại.""Không nỡ xa ngươi và Châu Nhi." Hạ Triều đứng bên cạnh nhìn chằm chằm Hạ nương tử, trong mắt đầy vẻ quyến luyến.
Hạ nương tử trong lòng mềm nhũn, giơ tay sờ mặt hắn, ôn nhu dỗ dành: "Ta với Châu Nhi cũng không nỡ xa ngươi, ngươi mau đi nghỉ ngơi một lát đi."
Hạ Triều không về phòng ngay, hắn xoay người tựa vào khung cửa bếp.
Hạ nương tử còn rất nhiều bát đũa cần rửa, nàng bận rộn làm việc, còn Hạ Triều thì cứ dựa vào khung cửa bếp nhìn nàng không chớp mắt.
Nương tử nhà mình thật khiến người yêu thích, nhìn thế nào cũng không thấy đủ.
Hạ nương tử bận rộn trong bếp cả buổi trời, mệt đến rã rời, cuối cùng cũng rửa sạch mọi thứ. Nàng lấy ra một cái bát, gắp vài miếng thịt vịt ngon cùng thịt thỏ đầy một chén."Ngươi mau đi nghỉ ngơi đi, ta đi nhà Thạch Đầu gọi Châu Nhi về."
Nàng ra khỏi bếp, đi sang nhà bên cạnh, Hạ Triều mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Hương Tuệ đang cầm cuốn "Tôn Tử binh pháp" của Trình Càn đọc, những chữ không biết thì nàng chỉ vào nhờ Trình Càn dạy.
Thạch Đầu và Châu Nhi cũng ở bên cạnh xem náo nhiệt.
Khi Hạ nương tử đến, đã thấy bốn người đang vây quanh bàn ngồi.
Mã thị đang dọn dẹp gì đó trong bếp, nàng liền bưng thịt vào bếp."Tẩu tử, bận rộn đấy à?"
Mã thị cười một tiếng: "Ngươi làm xong việc rồi à?""Ừm, rửa xong rồi, chỗ thịt này chưa ai đụng đến, tôi mang qua cho." Hạ nương tử đặt bát thịt xuống thớt."Ban ngày không phải mang qua rồi sao? Sao lại còn mang nữa, khiến tôi thật ngại." Giúp làm chút đồ ăn có đáng gì đâu.
Nàng thật sự rất ngại, người ta hết lần này đến lần khác đưa đến hai bát thịt."Tôi mới ngại chứ, tuy rằng mấy thứ này không ai động đến, nhưng cũng là đồ thừa của bọn họ, còn phải nhờ tẩu tử đừng chê."
Hạ nương tử miệng thì gọi là tẩu tử, nhưng trong lòng lại nhớ lại chuyện trước kia, sao nàng lại gọi Mã thị là tẩu tử nhỉ?
À đúng rồi, vì trước đó Hương Tuệ và Thạch Đầu gọi Mã thị là thím, nên nàng mới gọi Mã thị và Viên thị là tẩu tử.
Ôi..."Hôm nay bận rộn cả ngày, cũng không quan tâm đến Châu Nhi, may mà có Thạch Đầu." Hạ nương tử lại khách khí thêm một câu.
Mã thị cười nói: "Ngươi bận thì cứ để nó chơi với Thạch Đầu thôi. Trưa nó ăn nửa cái bánh bao, uống một bát mì, không đói đâu.""Tôi biết nó không đói được, nên không quản nó. Trời cũng sắp tối rồi, tôi đưa nó về."
Hạ nương tử nói rồi bước ra khỏi bếp.
Mã thị cũng lau tay, đổ đồ ăn trên thớt vào bát nhà mình, rồi nhanh chóng rửa bát, mang ra khỏi bếp.
Châu Nhi cả ngày không gặp mẹ, thấy mẫu thân liền mừng rỡ ôm lấy chân mẹ.
Hạ nương tử nói muốn đưa nó về nhà, nó vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Thạch Đầu và hai người kia.
Mã thị đưa bát không ra, Hạ nương tử cầm lấy bát, dắt Châu Nhi về.
Trời còn chưa tối hẳn, Hương Tuệ vẫn đang cố gắng học chữ.
Dư sư gia sau một hồi nghỉ ngơi, chắp tay sau lưng đi ra từ nhà bên cạnh.
Đi đến cửa nhà Trình gia, còn ngó vào trong sân một cái.
Dư sư gia đến nhà Nghiêm Lão Ông, Nghiêm Lão Ông đang ngồi trong nhà chính xem Nghiêm Hùng đọc sách, thấy khách đến mới cho Nghiêm Hùng ra ngoài.
Nghiêm Hùng ra khỏi nhà chính, quay người lại chạy ngay sang nhà bên cạnh.
Nghiêm Lão Ông mời Dư sư gia vào nhà chính ngồi, Viên thẩm tử mang trà lên cho họ rồi trở về đông sương phòng.
Dư sư gia khách khí với Nghiêm Lão Ông vài câu rồi mở lời: "Mã nương tử một mình nuôi ba đứa con chắc hẳn rất vất vả nhỉ?"
Hai người đàn ông không nên bàn luận chuyện của một quả phụ, Nghiêm Lão Ông không lên tiếng.
Việc ông không lên tiếng không ảnh hưởng đến Dư sư gia, Dư sư gia nói tiếp, "Trước đây trong thôn có người mới đến, nếu chưa có đất sẽ được chia cho vài mẫu, nhưng năm nay sợ là không chia được bao nhiêu vì trong thôn không có người chuyển đi, không có đất dư ra. Mà những người đến ở nhờ như các ông cũng không được chia ruộng đất từ quan phủ."
Nghiêm Lão Ông giật giật mí mắt rồi nhấp một ngụm trà.
Ông quay mặt về phía Dư sư gia, thu lại nụ cười, "Sư gia muốn nói gì, cứ nói thẳng đi.""Thế đạo gian nan, đặc biệt là đối với phụ nữ, mà người phụ nữ phải nuôi con thì càng thêm khó khăn. Mã nương tử may mắn được lão ca che chở.
Lúc trước lão ca dẫn người đến nương nhờ Đại đương gia, có phải là vì dung mạo của Mã nương tử mà ra chuyện? Nói vậy thì dung mạo Mã nương tử chắc hẳn là bất phàm.
Thế đạo này, gái đẹp giống như vàng bạc châu báu vậy, đều là thứ khiến người ta mơ ước.
Nếu như vàng bạc châu báu này có người có thể bảo vệ chủ nhân của nó, thì những kẻ mơ ước có lẽ sẽ ít đi."
Giờ phút này Nghiêm Lão Ông có chút không thích Dư sư gia, vẻ nho nhã thì thôi đi, có chuyện gì còn không quang minh chính đại nói ra.
Nói nhiều lời nhảm nhí như vậy, chẳng phải là đang nói Mã thị mạo mỹ, sẽ gây ra phiền toái không cần thiết, mà nàng cần một người có thể bảo vệ nàng sao?
Người đó là ai?
Đại đương gia?
Hôm nay khi uống rượu có nhắc đến chuyện hôn nhân của Đại đương gia, lúc này Dư sư gia lại đến.
Ông ta đến chẳng qua là để thăm dò ý kiến, xem họ có thái độ thế nào về việc Đại đương gia cưới Mã thị...
