Nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt cường tráng của Hạ Sưởng dần收 lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Mã thị.
Hắn dường như xuyên thấu qua vẻ ngoài xinh đẹp như hoa mùa xuân của nàng, nhìn thấy được nội tâm sâu sắc như hoa lan trong khe núi thẳm của nàng.
Mã thị cảm nhận được Hạ Sưởng nhìn mình chằm chằm, khẽ nghiêng đầu liếc xéo hắn một cái.
Dư sư gia bên này cũng mở miệng hỏi Hạ Sưởng: "Đại đương gia nghĩ như thế nào?"
Hạ Sưởng bỗng nhiên lại cất cao giọng cười lớn, "Tốt; ta quả nhiên không có nhìn lầm người, sư gia cứ theo lời nương tử mà làm."
Dư sư gia đưa tay vuốt vuốt chòm râu trên cằm, "Tốt; như thế rất tốt."
Mã thị sau khi nói ra ý nghĩ của mình liền ngoan ngoãn ngồi ở một bên không nói gì thêm.
Hạ Sưởng liếc nhìn Mã thị như hiền lương thục đức, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hắn đối với Dư sư gia nói: "Vậy thì miễn hết thảy những tục lệ rườm rà không cần thiết, hôm nay liền định ra ngày lành đón dâu, đem sự tình làm cho xong."
Dư sư gia gật đầu, hỏi: "Có hoàng lịch không? Ta chọn ra mấy ngày tốt, để Đại đương gia chọn một phen."
Mã thị nhẹ nhàng lắc đầu.
Viên thẩm tử nói: "Có biết nhà ai có không? Ta đi mượn.""Không cần làm phiền, nhà ta có, ta về lấy ra là được." Dư sư gia nói rồi đứng lên ra khỏi cửa nhà chính.
Hương Tuệ cùng Hạ nương tử hai người sớm đã không còn đứng nghe lén, Hạ nương tử phái người ra ngoài xem náo nhiệt, đã trở về chuẩn bị xong đồ ăn.
Hương Tuệ cùng nàng vai kề vai ngồi ở trên chiếc đôn tròn nhỏ ở cửa ra vào, chờ Mã thị đến nấu cơm.
Ai, ai bảo tay nghề nấu cơm của nàng hảo đây.
Dư sư gia đi, Nghiêm Lão Ông nói muốn về thay quần áo, Viên thẩm tử cũng rất có nhãn lực độc đáo mà tới phòng bếp.
Hạ nương tử tò mò về sính lễ, hỏi Viên thẩm tử: "Thím, sính lễ sao không mang vào trong phòng?""Còn đang bàn chuyện, bàn xong rồi lại mang vào."
Trong nhà chính, Hạ Sưởng mắt không chớp nhìn về phía Mã thị, mở miệng chậm rãi nói: "Lúc trước ta nghĩ, Tam Lễ Lục Kết thân mới thể hiện được sự coi trọng của ta đối với ngươi, cho nên... không ngờ rằng ta còn không nghĩ được thấu đáo bằng ngươi."
Mã thị liếc hắn một cái, "Đại gia cuộc sống cũng không dễ dàng, cũng đừng làm những chuyện có hay không cũng được, chọc người ta đỏ mắt."
Hạ Sưởng trịnh trọng gật đầu, hắn còn nói: "Lần này coi như là lễ hỏi vợ theo đúng nghi lễ, không có mua vải vóc, trang sức gì cả. Bất quá cũng không sao, qua hai ngày ta sẽ bù thêm cho ngươi."
Mã thị nghĩ: Ngày tân nương xuất giá, luôn muốn mặc một thân đồ mới, hắn mua vải vóc mang đến, cũng tiết kiệm cho nàng khỏi phải đi mua nên không từ chối."Ngươi không xem ta mang sính lễ ra sao?" Hạ Sưởng cười.
Chỉ tiếc lúc này Viên thẩm tử không có ở đây, Mã thị cũng không tiện tự mình chạy đi mở hòm xiểng ra."Tiểu Liễu." Hạ Sưởng nhanh chóng bước ra khỏi cửa nhà chính, gọi người về phía nhà bếp."Ai, Tam thúc." Hạ nương tử vừa nghe tiếng gọi liền chạy ra."Mang đồ trong hòm xiểng đến nhà chính."
Hạ Sưởng vừa dứt lời, Hạ nương tử kéo Hương Tuệ ra khỏi phòng bếp, Viên thẩm tử cũng theo lại giúp một tay.
Dở tấm khăn đỏ trên hòm xiểng ra, phía dưới đặt sáu thỏi bạc lóng lánh mười lượng. Đôi mắt Hạ nương tử bỗng nhiên sáng lên, mắt lộ vẻ vui mừng liếc nhìn Hương Tuệ một cái rồi bưng khay vào nhà chính.
Tầng tiếp theo trong hòm xiểng đựng gạo kê, rượu, điểm tâm, lá trà, bánh kết thân cùng thiếp hộp."Lễ nghi cũng đầy đủ đó chứ." Viên thẩm tử vừa lấy đồ vừa nói.
Chỉ chốc lát sau, sính lễ dán giấy đỏ liền bày đầy một chiếc bàn vuông trong nhà chính.
Mã thị đại khái nhìn lướt qua, thứ gì cần có đều có cả, rõ ràng Thanh Phong Trại là một đám các đại lão gia, lại làm việc cẩn thận như vậy.
Đại đương gia thật là có lòng.
Dư sư gia cầm một quyển lão hoàng lịch trở về vừa vặn Nghiêm Lão Ông cũng theo về.
Dư sư gia xem ba ngày tốt, Đại đương gia chọn tháng Ba. Vì sau tháng Năm, bọn họ sẽ bận rộn, đến lúc đó không tiện.
Còn mấy tháng sau ông cảm thấy thời gian quá dài. Định xong ngày, Đại đương gia lại có chuyện muốn nói.
Bình thường hắn ở trong trại, đến ngày lễ tết mới về nhà ở Hạ Triều, hắn không thể không có mặt trong hôn lễ của cháu, mà hắn cũng không muốn nghênh đón người đến trại.
Liền nói, sau khi thành thân thì ở nhà Mã thị đang ở hiện tại.
Hiện tại Mã thị đang ngủ cùng Thạch Đầu, Hương Tuệ ở tại phòng phía tây, Đại đương gia đến ở thì có nhiều bất tiện.
Hắn liền quyết định, về tìm người xuống đây, xây thêm một gian nhà ở phía nam của đông sương phòng cho Hương Tuệ ở.
Thạch Đầu tạm thời ở cùng phòng với Trình Càn.
Đại đương gia nói xong, nhìn về phía Mã thị hỏi ý kiến của nàng, Mã thị nhìn về phía Hương Tuệ.
Hương Tuệ cười ngây thơ rạng rỡ, nói: "Ta không có ý kiến."
Viên thẩm tử lúc này không nên xen vào, cố tình bà bận tâm Trình Càn, nói một câu: "Trong phòng Lang quân ở chung với Thạch Đầu có được không?"
Hương Tuệ suy nghĩ một phen rồi nói: "Có lẽ sau này Thạch Đầu ở nhà cũng không nhiều."
Hương Tuệ vừa nói như vậy, tất cả mọi người nhìn về phía nàng.
Nàng nhìn mọi người một vòng, rũ xuống hàng mi nói: "Năm nay Thạch Đầu đến tuổi đi học vỡ lòng, nó muốn lên trấn trên học vỡ lòng, nếu như nhà thầy đồ có thể ở lại, liền để nó ở đó."
Đại khái còn hai tháng nữa, bọn họ chính là người một nhà, Đại đương gia liền hỏi chi tiết chuyện Thạch Đầu đi học.
Hỏi kỹ mới biết, vẫn chỉ là kế hoạch, còn chưa đi hỏi nhà thầy đồ nữa.
Hắn ngồi ở đó, mày hơi nhăn lại, tự suy nghĩ một hồi, đối với Dư sư gia nói: "Sư gia, thường ngày ngài hay dạy binh pháp cho đám tiểu tử biết chữ trong trại. Lúc rảnh rỗi, không bằng ngài dẫn dắt Thạch Đầu, dạy nó vỡ lòng luôn đi."
Dư sư gia nghe vậy, suy nghĩ trong lòng, châm chước một lát, hắn cảm thấy dạy vỡ lòng cho trẻ con cũng không phải chuyện gì nặng nhọc, liền vui vẻ đáp ứng.
Từ nhà Nghiêm gia mượn bình trà, nước thêm hết bình này đến bình khác, mắt thấy sắp đến giờ Mùi chính, mọi người rốt cuộc cũng bàn bạc xong mọi chuyện.
Thời gian không còn sớm, Mã thị bận bịu đi phòng bếp thu xếp đồ ăn, không bao lâu, một bàn món ngon mỹ vị đã được bày lên bàn.
Trong nhà chính, Đại đương gia tuy rằng cao hứng, nhưng cũng không uống rượu, ăn cơm xong, hắn còn phải về trại sắp xếp chuyện làm nhà.
Mấy Tiểu Lãng từ trại lên đưa sính lễ, Mã thị bày một chiếc bàn nhỏ ở trong sân, bọn họ an vị trên ghế nhỏ vây quanh bàn ăn.
Thạch Đầu cùng Châu Nhi thì ăn cơm cùng mẹ bọn nó ở trong phòng bếp.
Dư a bà ở nhà một mình, những nhà hàng xóm láng giềng sẽ mang đến cho bà một chén đồ ăn. Mã thị cũng múc một chén thịt mềm nhừ, mang qua.
Một ngày này, bận rộn nhưng lại dồi dào.
Khi Đại đương gia đi sau bữa cơm, liền nói với Mã thị, ngày mai sẽ phái người trong trại đưa đất về để xây nhà.
Mã thị gật đầu, nàng rất muốn đem những chuyện bận tâm trong nhà đều giao cho Hạ Sưởng đi làm.
Trong khoảnh khắc đó, nàng dường như lại trở về khoảng thời gian khi cha của Hương Tuệ còn sống, hết thảy đều không cần phải bận tâm, chỉ cần ở nhà hầu hạ tốt ăn mặc cho bọn họ là được.
Khi sắc trời nhá nhem tối, mọi người đều đã về hết, tiểu viện nhà Hương Tuệ cũng trở lại yên tĩnh.
Nhà chính, phòng bếp, còn có chiếc bàn nhỏ bên ngoài, đều được thu dọn sạch sẽ.
Hương Tuệ trở lại nhà chính thì nhìn thấy nương nàng ngồi ở tr·ê·n ghế dài, nhìn chằm chằm vào đống bạc nén tr·ê·n bàn.
Thấy Hương Tuệ bước vào, nàng nhẹ giọng nói: "A nương còn chưa từng có nhiều bạc như vậy."
Sáu mươi lượng!
Đây lại là tiền sính lễ của nàng...
