Chương 12: Lão tổ thăng thiên, đề thăng Cửu Dương
Huyết Đao Lão Tổ thấy ba tên đồ nhi bỏ mình, không những không sợ hãi, ngược lại còn kích phát hung tính, cây Huyết Đao đỏ tươi toát ra một cỗ tà khí, rồi xông về phía Vương Duy.
Nhờ đã đọc qua bộ tiểu thuyết "Liên Thành Quyết", ấn tượng về Huyết Đao Lão Tổ của Vương Duy vô cùng sâu sắc. Nghe được lời nhắc nhở của Chu Chỉ Nhược, trong lòng Vương Duy đã sớm suy tính xong kế sách đối phó.
Huyết Đao xuất quỷ nhập thần, trái ngược với lẽ thường, vậy thì nên lấy kì quái để đánh lại cái kì quái, khiến hắn ta không thể nắm bắt được tiết tấu chiến đấu.
Do đó, Vương Duy ra tay tàn nhẫn, mỗi chiêu thức đều mang tính tuyệt sát, chỉ nhằm mục đích làm cho tâm thần của địch nhân phải sợ hãi.
Bất quá, Huyết Đao Lão Tổ không hổ là đại cao thủ danh tiếng lẫy lừng ở Tây Vực, tố chất tâm lý hơn hẳn người thường. Gặp phải cảnh tượng như vậy, hắn ta biểu hiện vô cùng bình tĩnh, phương thức ứng phó cũng rất có trật tự.
Vương Duy tay cầm Ỷ Thiên Kiếm, thi triển Kim Đỉnh Cửu Thức, chiêu thức liên miên bất tuyệt.
Sự sắc bén của Ỷ Thiên Kiếm, lại thêm sự dồi dào của Cửu Dương chân khí, Vương Duy bây giờ chính là một phiên bản nâng cấp của Diệt Tuyệt sư thái, sức chiến đấu tuyệt đối nhanh nhẹn dũng mãnh đến cực điểm.
Huyết Đao Lão Tổ đã sớm nghe tin tức về hai người Chu Chỉ Nhược và Vương Duy, tự nhiên biết thanh kiếm trong tay y là Ỷ Thiên Kiếm, nào dám đối đầu trực diện, nhất thời đành phải đỡ trái hở phải, tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Trước đó chính là hắn ta dựa vào bảo đao để áp chế đối thủ, giờ đây lại bị Ỷ Thiên Kiếm vang danh thiên hạ áp chế, trong lòng Huyết Đao Lão Tổ vô cùng ấm ức.
Kiếm chiêu của tiểu tử trước mắt rõ ràng còn chưa đạt tới mức lô hỏa thuần thanh, nếu là binh khí bình thường, hắn chưa chắc không dám đụng một chút.
Nhưng giờ đây lại giống như con chó cắn phải con nhím, không biết nên ra tay từ đâu.
Điều càng làm hắn kinh hãi là, chỉ trong mấy hơi thở, kiếm pháp của tiểu tử này càng lúc càng trở nên thần diệu, sự tiến bộ quá mức rõ ràng, đến mức khiến hắn ta cho rằng tiểu tử này đang giả heo ăn hổ.“Tiểu bối, tiếp chiêu!”
Huyết Đao Lão Tổ thét dài một tiếng, tiếng như sấm sét, vung đao chém loạn, hung ác đến cực điểm.
Sau một khắc, thân thể hắn ta lại trái ngược với lẽ thường, giữa không trung biến ảo phương hướng, rồi chạy tháo lui về phía sau.
Đã không thể bắt được địch nhân, ở lâu cũng vô ích, Huyết Đao Lão Tổ khôn khéo đến cực điểm, tự nhiên không muốn tiếp tục dây dưa với Vương Duy.
Còn về cái chết của mấy tên đồ đệ kia, đó căn bản không phải là chuyện to tát.
Thanh Hải không thiếu thứ gì, chỉ thiếu người, chỉ cần mở rộng sơn môn, ắt sẽ có người muốn bái nhập môn hạ.
Thấy Vương Duy lộ ra vẻ kinh ngạc, trong lòng Huyết Đao Lão Tổ không khỏi dâng lên vẻ đắc ý: “Ta cho ngươi tinh ranh như quỷ, cũng phải uống nước rửa chân của gia.”
Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, kinh nghiệm còn quá non nớt.
Đang suy nghĩ, hắn ta đột nhiên cảm thấy ngực đau nhói, một cỗ đại lực đánh tới, cơ thể lập tức giống như một tấm vải rách bay văng ra ngoài.“Đã sớm chờ ngươi.” Vương Duy cười khẽ, trong mắt y đâu còn nửa phần kinh ngạc?
Đây chính là kế sách thứ hai mà y đã chuẩn bị.
Nếu kế sách thứ nhất không hiệu quả, chiêu chưởng pháp mà y ẩn giấu đã lâu có thể được thi triển để đánh lén.
Do đó, từ lúc ra tay, y vẫn chưa từng dùng chưởng, chính là để tìm đúng cơ hội cho Huyết Đao Lão Tổ một đòn hung ác.
Huyết Đao Lão Tổ vừa lộ ra sơ hở liền bị y đánh lén thành công.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, quả là danh ngôn của binh gia.
Từ đầu đến cuối, Huyết Đao Lão Tổ đều nằm trong tính toán của y, chết đi quả thật vô cùng ấm ức.
Đây chính là tác dụng của việc nắm rõ tình báo.
Thấy Huyết Đao Lão Tổ rơi xuống đất, Vương Duy vẫn không yên tâm, lại đánh thêm mấy chưởng, thẳng đến khi đầu hắn ta bị đánh nổ tung, lúc này y mới an tâm.
Chu Chỉ Nhược có chút kinh ngạc: “Vương công tử có vẻ quá mức cẩn thận rồi.”
Vương Duy nghiêm túc nói: “Hành tẩu giang hồ, vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.”
Cõng Chu Chỉ Nhược đi xuống đất, y dùng một kiếm chém đứt đầu của Huyết Đao Lão Tổ, trừ phi hắn ta biết tiên thuật, bằng không thì tuyệt đối không thể sống lại được nữa.
Chu Chỉ Nhược bật cười, cũng không nói thêm gì.
Đối phương dù sao cũng là nhân vật tà đạo khét tiếng, cho dù Vương công tử có làm quá phận một chút, nàng cũng không cảm thấy có vấn đề gì.
Đặt Chu Chỉ Nhược sang một bên, Vương Duy bắt đầu tìm kiếm chiến lợi phẩm của mình, rất nhanh liền tìm được một thanh Huyết Đao, một bản Huyết Đao Kinh, cùng với mấy thỏi vàng bạc.
Về việc này, Vương Duy không hề ngạc nhiên, dù sao, y đã sớm biết Huyết Đao Môn có truyền thống mang theo bí tịch bên mình.
Điều ngoài ý muốn là, y không tìm được tâm pháp khinh công mà y hằng mong ước.
Bất quá, y cũng không chê, cất chúng vào trong lòng, rồi ném thi thể của bốn tên tăng nhân vào bụi cỏ bên cạnh đại lộ, xem như là dọn dẹp hiện trường.
Nâng đỡ Chu Chỉ Nhược, cõng nàng lên ngựa, hai người đi chậm rãi, vừa mới đi nửa ngày cũng đã ra khỏi Thanh Hải, tiến vào Thục Trung.
Dọc theo đường đi, Vương Duy có thời gian rảnh liền đọc Huyết Đao Kinh.
Huyết Đao Kinh chính là tổng quyết của nội công và ngoại công của Huyết Đao Môn, thâm thúy khó hiểu, người thường thường phải mất cả năm nửa năm mới có thể luyện thành một tờ đồ phổ, nhưng Vương Duy Cửu Dương viên mãn, đương nhiên sẽ không có loại phiền não này, một bản bí tịch chỉ trong một đêm liền đã luyện thành, lại dựa vào Huyết Đao, năng lực thực chiến lại được tăng thêm một tầng.
Bộ đao pháp của Huyết Đao này quả thật cực kỳ quái dị, mỗi chiêu đều được chém ra từ những phương hướng không thể ngờ tới, đối với người không biết thì tuyệt đối sẽ bị giết ngay lần đầu chạm trán.
Mặc dù đối với các cao thủ đỉnh cao không có nhiều tác dụng, nhưng đối phó với võ giả nhị tam lưu trong giang hồ, thì quả là một đao một mạng tiểu bằng hữu.
Vương Duy cũng không giấu giếm, quang minh chính đại hỏi Chu Chỉ Nhược, đồng thời hào phóng cho Chu Chỉ Nhược quan sát.
Nhưng Chu Chỉ Nhược lại vô cùng ghét bỏ, trợn trắng mắt – Phần lớn trong Huyết Đao Kinh là những tư thế quỷ dị như lộn ngược, nghiêng người, chen chân lên cổ, giật tai từ phía sau… Mặc dù giết người rất hiệu quả, nhưng hình thái động tác lại khiến nàng nghĩ đến những con khỉ trên núi Nga Mi.
Nếu nàng thật sự luyện, trở lại Nga Mi, e rằng những con khỉ kia sẽ nghĩ nàng là đồng loại.
Nghĩ đến cảnh tượng này, Chu Chỉ Nhược liền rùng mình, kiên quyết từ chối hảo ý của Vương Duy.
Vương Duy biết rõ phụ nữ thích giữ thể diện, đương nhiên sẽ không miễn cưỡng, sau khi luyện thành Huyết Đao đao pháp, y lại nghiên cứu tâm pháp nội công trong đó.
Nội công là một đạo tinh vi huyền ảo, hung hiểm khó lường. Vương Duy lúc trước còn là con nghé con không sợ cọp, đi lĩnh hội Cửu Dương Chân Kinh, nhưng sau khi gặp Huyết Đao Kinh, y lại trở nên cẩn thận.
Không vì điều gì khác, nội lực càng cao, nguy cơ tẩu hỏa nhập ma càng lớn.
Khi tu luyện Cửu Dương, dù y có luyện sai, vì không có nội lực, cùng lắm chỉ là bị xẹp hơi, tĩnh dưỡng một hồi là ổn.
Bây giờ Cửu Dương viên mãn, nội lực đã đạt tới hơn một giáp, nếu để nội lực bị khuấy động, đi vào đường khác, thì vô cùng khủng khiếp, nhẹ thì cũng phải phun ra một ngụm máu.
Huyết Đao Kinh chính là võ học Tây Vực, đi theo con đường kỳ quái, trong đó ghi lại rất nhiều kỳ môn diệu khiếu, cùng với một chút phương pháp vận chuyển chân khí khác hẳn so với võ lâm Trung Nguyên.
Vương Duy cẩn thận dùng từng chút nội lực thử nghiệm, một khi phạm sai lầm liền lập tức dừng lại.
Nội lực của Cửu Dương Thần Công Hỗn Nguyên thành một thể, thu phát tùy ý, chỉ cần cẩn thận một chút, các loại thử nghiệm ngược lại cũng không quá nguy hiểm.
Sau một phen khổ cực, Vương Duy cuối cùng tìm được chín điều diệu khiếu tốt nhất kích thích vận chuyển chân khí, tăng tốc công lực tăng trưởng, đem chúng cẩn thận thêm vào Cửu Dương Thần Công, chỉ cảm thấy tốc độ vận chuyển chân khí nhanh hơn rất nhiều, mỗi ngày có thể luyện hóa nội lực cũng nhiều hơn gấp đôi.
Tác dụng phụ duy nhất chính là lượng cơm ăn lớn hơn.
Đến nước này, y coi như đã tiêu hóa xong chiến quả của trận chiến với Huyết Đao Môn.“Xem ra phải tìm một môn tiên thiên võ học, nội công đã được tối ưu hóa đến hiệu suất quá cao, chỉ dựa vào ăn cơm luyện hóa thủy cốc chi tinh đã có chút không đủ.”
Đêm xuống, Vương Duy cùng Chu Chỉ Nhược sưởi ấm, trên đống lửa đang treo một con gà rừng được nướng đến thơm ngát.
Vương Duy xoay con gà nướng, dùng đao rạch lên con gà, rắc hương liệu lên, chợt nghe một hồi tiếng gào kéo dài vang lên.
Thần sắc Chu Chỉ Nhược hơi động, nói: “Người này nội lực thật sâu, có thể coi là cao thủ nổi danh thiên hạ.”
Ánh mắt Vương Duy chỉ tập trung vào con gà nướng, nói: “Chỉ Nhược không cần phải lo lắng, chỉ cần không phải là tuyệt đỉnh cao thủ thiên hạ như Bàng Ban, Lãng Phiên Vân, chúng ta có gì phải sợ?”
