Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nhân Gian Võ Thánh

Chương 12: Làm Khó Dễ




Chương 12: Làm Khó Dễ

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.

Để đề phòng Trần Ninh sẽ không bắt kịp xe buýt dẫn đến tình huống ngủ quên trạm xe tái diễn, Ân Đào rất nghiêm túc dạy Trần Ninh ba yếu tố để đón xe."Điểm thứ nhất, vẫy xe, đợi xe dừng lại.""Điểm thứ hai, lên xe nói với tài xế cho đến khu Hoa Vinh ở Nam Thành.""Điểm thứ ba, xuống xe trả tiền, hiểu chưa?"

Ân Đào giơ ba ngón tay ra, khẽ cau mày, khóe miệng hơi trễ xuống, có chút nghiêm túc nói với Trần Ninh."Được." Trần Ninh gật đầu."Đừng nói được, phải nói là đã rõ!" Ân Đào khoanh tay trước ngực, nghiêm giọng chỉnh đốn."Được.""Là đã rõ!""…… Đã rõ."

Mặc dù Trần Ninh đáp ứng rất tốt, nhưng Ân Đào vẫn không yên tâm, mang Trần Ninh đi diễn tập thực tế một lần quy trình đón xe, và toàn bộ hành trình do Trần Ninh tự quyết định, nàng không lên tiếng.

Hai người muốn đến Thanh Bình Thể Giáo, Trần Ninh giơ tay lên, dù gì cũng là muốn bắt xe thôi mà.

Chẳng bao lâu, một chiếc taxi dừng lại, hai người lên xe xuất phát.

Bác tài trên đường đi rất tò mò quan sát hai người này, cảm thấy người nam giống như người máy, vừa lên xe đã nói một cách máy móc là đi Thanh Bình Thể Giáo, rồi im thin thít, còn người nữ thì như bị câm, không nói một lời nào."Ha ha, hai cô cậu đang giận nhau à?"

Bác tài trêu chọc một câu, muốn hòa hoãn không khí."Được." Trần Ninh gật đầu.

Ân Đào liếc nhìn Trần Ninh, không nói gì.

Bác tài trán rịn mồ hôi, cảm thấy không khí trong xe có chút quái dị, lại gượng cười hỏi thêm một câu."Hai người đến Thanh Bình Thể Giáo làm gì?""Được." Trần Ninh từ đầu đến cuối nhìn ra ngoài cửa sổ, trả lời một cách máy móc.

Bác tài nuốt một ngụm nước bọt, lòng bàn tay cầm lái bắt đầu đổ mồ hôi, chẳng lẽ gặp phải người quái dị sao…

Tốc độ xe tăng nhanh, đoạn đường đáng lẽ mất nửa tiếng, thì giờ chỉ còn mười lăm phút là đã tới nơi, hai người như kiểu đang ép tài xế phải tăng cường độ làm việc.

Đến Thanh Bình Thể Giáo rồi mà bác tài còn chưa kịp thu tiền, liền vội vàng lái xe đi mất.

Cho nên Trần Ninh còn chưa trả tiền, hắn nhìn Ân Đào, lấy tiền trong túi ra đưa cho nàng, lặp lại điểm thứ ba vừa nói."Xuống xe trả tiền.""Không phải cho ta, là cho tài xế." Ân Đào xoa xoa mũi, bất đắc dĩ nói, nàng cũng không ngờ bác tài lại không nhận tiền trước mà đã cho bọn họ xuống xe, sau đó trực tiếp phóng đi luôn."Ta biết, nhưng là bác tài đã đi rồi." Trần Ninh giải thích.

Hai người cũng không tiện tranh cãi chuyện này ở đây, mà Trần Ninh cũng đã học được quy trình đón xe, Ân Đào cũng không nói gì thêm, chỉ dặn Trần Ninh tối về tự đón xe, rồi cô đi tìm các tuyến xe buýt.

Còn Trần Ninh thì đi về phía cổng Thanh Bình Thể Giáo, cổng được đóng lại bởi cánh cửa điện, hắn không vào được, liền đưa mắt nhìn về phía bảo vệ."Học sinh?" Bảo vệ mở miệng hỏi."Ừm." Trần Ninh gật đầu."Thẻ học sinh đâu?""Không có.""Không có? !" Bảo vệ nâng cao âm điệu, "không có thì làm sao mà vào được, đến thẻ học sinh còn không có thì không phải là học sinh!""Vậy thì không có có thể vào được không?" Trần Ninh hỏi ngược lại."Vào cái rắm, đi đi đi, có thẻ học sinh rồi hẵng đến!" Bảo vệ mất kiên nhẫn phất tay.

Trần Ninh đứng ngoài cổng, không biết phải xử lý như thế nào, chỉ đành đứng im đó.

Phía sau hắn bỗng có tiếng bước chân truyền đến, một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác tiến tới, làn da ngăm đen, đưa mắt ra hiệu với bảo vệ."Mở cửa.""Vâng vâng." Bảo vệ vội vàng nở nụ cười nịnh nọt, trơ mặt mở cửa điện ra, rồi cúi đầu nói."Tiểu Lý à, lần này thành tích thi đấu của quận các cậu thế nào, tôi nghe nói thành tích của cậu không tệ đâu, hình như lọt vào top 200 của quận đấy?""Tạm được." Người đàn ông to cao đen sạm tùy tiện khoát tay, nhanh chân bước vào bên trong Võ Viện.

Trần Ninh đột nhiên bước lên phía trước một bước, muốn nhảy qua cửa điện để đi vào."Dừng lại, dừng lại!" Vẻ mặt bảo vệ thay đổi ngay tức khắc, tức giận nhìn Trần Ninh, chỉ vào mũi hắn mà mắng: "Mẹ nhà mày, mày muốn làm gì hả, đây là Võ Viện, không phải chỗ cho mày tùy tiện giương oai đâu, cút!"

Tiếng mắng chửi vang lên, đám đông xung quanh đều nhìn qua, người đàn ông to lớn đang đi vào bên trong Võ Viện cũng dừng bước, quay đầu nhìn lại."Hắn chẳng phải cũng không có thẻ học sinh sao?" Trần Ninh nhìn người đàn ông to lớn đen sạm hỏi."Hắn à? So với hắn mà xem lại bản thân mày đi, mày có biết hắn là ai không hả, Lý Xương Long, người đứng thứ bảy toàn trường, gần đạt tới Võ Phu Nhị giai rồi, sau khi tốt nghiệp là muốn làm tuyển thủ võ thuật tài năng đó, mẹ nó mày lấy cái gì để so?!"

Bảo vệ ưỡn ngực lên quát lớn, cứ như thành tích đáng nể của Lý Xương Long là có liên quan đến hắn vậy.

Xung quanh đã vây đầy một vòng người, thậm chí có một số người còn lấy điện thoại di động ra quay phim, tiếng bàn tán ồn ào, cảnh tượng có chút hỗn loạn."Ngươi là đệ tử của ai?"

Lý Xương Long đứng ở bên trong bỗng nhiên lên tiếng hỏi."Vẫn chưa bái sư." Trần Ninh thành thật trả lời, dù sao Chu Chúc chỉ nói là dạy hắn luyện quyền, chứ không hề nhận làm đệ tử.

Nghe Trần Ninh nói, bảo vệ nhướng mày, lập tức la lối ầm ĩ."Tao đã bảo rồi mà, thằng nhãi mày sao có thể bái đại sư trong Võ Viện được chứ, mau cút xéo, đừng mẹ nó có mà ở đây ngáng mắt tao!"

Lý Xương Long nghe bảo vệ nói vậy thì hơi không vui, quay sang hỏi Trần Ninh."Trong Võ Viện có người đang dạy ngươi luyện võ sao?""Ừm." Trần Ninh đáp lời."Tốt, để hắn vào đi." Lý Xương Long gật đầu, nói với bảo vệ."Hả?" Bảo vệ ngây người, có chút luống cuống tay chân, lắp bắp nói với Lý Xương Long: "Nhưng... Nhưng mà Tiểu Lý à, trường thể thao không cho người ngoài vào mà, nhỡ mà có chuyện gì...""Có chuyện gì thì ta chịu trách nhiệm, ngươi chỉ cần mở cửa, hoặc là ngươi cảm thấy cứ như thế này chắn trước cửa gây ra những sự hỗn loạn không đáng có thì tốt hơn sao?" Ánh mắt Lý Xương Long nheo lại, giọng nói càng trầm xuống.

Bảo vệ lập tức không dám nói nữa, mở cửa điện ra, tức giận liếc nhìn Trần Ninh, cho đến khi Trần Ninh và Lý Xương Long cùng đi vào trong thì mới không cam tâm vung quả đấm vào không khí, oán hận trong lòng.

Mẹ nó, thằng thấp bé, gầy gò như vậy thì luyện được cái gì, nhất định là nói dối, tao chỉ cần tung hai cú đấm là cho nó nằm sấp mặt xuống đất ngay, thảo!

Bên trong Võ Viện.

Lý Xương Long và Trần Ninh đi song song, hai tay đút trong túi áo khoác, hờ hững nói."Càng là người nhỏ bé thì lại càng thích làm cao, nếu trong Võ Viện thật sự có võ sư dạy ngươi luyện quyền, thì cũng không cần để ý đến mấy việc này, cứ nhờ võ sư dạy ngươi luyện võ giúp xin một cái giấy thông hành là được rồi.""Nhưng mà ta nói thật, có thể ngươi không thích hợp để luyện võ, ngươi không cần để ý, dù sao đến cả võ sư dạy ngươi luyện võ còn không muốn thu ngươi làm đồ đệ, là đủ để chứng minh tư chất của ngươi không được tốt cho lắm, mà trình độ võ sư trong Thanh Bình Võ Viện đa phần...cũng chỉ một dạng như nhau thôi, nếu đến mấy người này cũng không muốn thu ngươi làm đồ đệ, thì ngươi nên nghĩ đến chuyện chuyển sang học những cái khác thì hơn."

Lý Xương Long nói như đang khuyên bảo đôi câu, sau đó nhanh chân bước đi.

Trần Ninh một mình đến khu Thạch Lâm, rồi bắt đầu đấm thạch thung.

Gần giữa trưa, Chu Chúc mới thong thả xuất hiện trong bộ trường sam, theo thường lệ dùng Ngưng Huyết kiến để chữa trị vết thương ở hai tay cho Trần Ninh.

Trần Ninh chợt hỏi, "trình độ của ngài thế nào?""Sao đột nhiên hỏi vậy?" Chu Chúc cau mày."Có người nói trình độ của ngươi chỉ ở mức một dạng." Trần Ninh trả lời."Trình độ một dạng?" Chu Chúc không những không cau mày, ngược lại còn nắm chặt hai nắm đấm, vừa giận vừa buồn cười, quay lại hỏi."Các quan võ của triều đình hiện nay, người có thể đánh thắng ta không đến đủ hai bàn tay... Ai dám nói ra lời này, là ai?""Lý Xương Long." Trần Ninh khẳng định.

Tốt tốt tốt, xem như là hắn nhớ dai, lại còn báo thù nữa.——————— PS: Cảm ơn mọi người đã tặng quà, cảm ơn rất nhiều, chụt chụt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.