Chương 26: Tầng Ba
Thời gian kéo về năm tiếng trước đó, vào giữa trưa.
Vương Văn Cung đi đầu, nghe tiếng ồn từ phòng bảo an, mắt nhắm lại. Trong một vài sự kiện quỷ dị khó giải quyết, sẽ có những tiếng động như tiếng cảnh báo thế này. Nếu là tiếng từ phòng bảo an, có lẽ bảo an đã chết đang khuyên bọn họ rời đi. Thật khó làm mà.
Vương Văn Cung bất đắc dĩ nhíu mày, định rút điếu thuốc trong túi ra, nhưng lại dừng lại, siết chặt chiếc hộp nhỏ bọc trong vải bố bị sờn rách trên tay, rồi bước vào bóng tối phía trước.
Ân Đào đi ngay sau hắn, còn Trần Ninh ở vị trí cuối cùng. Khi cả ba người đã hoàn toàn bước vào bóng tối, ngoảnh đầu lại sẽ không thấy lối vào nữa, chỉ có thể nhìn thấy một tầng mờ tối của tòa nhà trước mặt.
Hai chiếc thang máy đều bị hỏng, không thể sử dụng, vả lại, ba người đến đây làm nhiệm vụ, cần tìm kiếm thông tin, nên phải đi thang bộ lên trên.
Ân Đào móc cuốn sổ cũ nát từ trong ngực ra, dùng bút mực đen bắt đầu ghi chép, vừa nhỏ giọng đọc vừa viết: “Tầng một tòa nhà quỷ dị không rõ, không có thương vong, chỉ có đồ đạc đổ nát, tương đối an toàn.”
Trần Ninh thì cau mày nhìn lên phía cầu thang, dường như nghe thấy âm thanh gì đó, vang lên liên tục, tựa như một loại… tiếng kêu thảm thiết?
Vương Văn Cung hiển nhiên cũng nghe thấy, không để tâm bước lên cầu thang, tùy tiện nói: "Có thể là oán linh của người đã chết đang kêu, trước kia làm nhiệm vụ cũng gặp nhiều rồi, đừng sợ."
Ân Đào nhanh chân chạy lên phía trước Trần Ninh, quay đầu cười nhẹ nói: “Không sao, đi theo tỷ tỷ, tỷ tỷ bảo vệ ngươi.”
Trần Ninh không đáp lời, theo sau hai người bước lên cầu thang. Khung cảnh mờ mịt giống như chạng vạng tối, cửa sổ ở cầu thang cũng không thấy được khung cảnh bên ngoài, càng không có tiếng động. Bọn họ dường như bị cách ly với thế giới.
Tiếng bước chân lên lầu dừng lại, cả ba người đã lên tới tầng hai, bắt đầu quan sát. Mỗi tầng của tòa nhà này không có nhiều hộ gia đình, chỉ có sáu hộ. Vì vậy, Vương Văn Cung đề nghị: "Hay là chúng ta chia nhau ra tìm kiếm, sau đó báo cáo lại manh mối thu được?""Thôi đi, phim kinh dị chưa xem à? Tách nhau ra là sẽ gặp chuyện thôi, vả lại lần này nhiệm vụ độ khó không nhỏ, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn." Ân Đào trợn mắt.
Trần Ninh thì không quan trọng, dù sao hắn không sợ.
Ba người liền cùng nhau hành động, sáu hộ không nhiều, tầng hai lại không có sự kiện quỷ dị nào đáng kể, chỉ cần lục soát sơ bộ là được. Trần Ninh còn tiện tay sờ soạng mấy món đồ ăn, vừa đi vừa ăn, rất thong thả. Hắn đang ăn món hầm trong tủ lạnh của người khác, còn uống kèm với nước ngọt."Tiểu Ninh, đồ ở đây không thể ăn lung tung, lỡ có vấn đề thì hỏng chuyện." Ân Đào khoanh tay trước ngực, khuyên Trần Ninh.
Trần Ninh liếc nhìn nàng, đưa bát hầm đang cầm trên tay ra, hỏi lại: "Muốn ăn thử không?""Ăn ngon không?" Ân Đào cau mày hỏi, vẻ mặt rất thận trọng."Cũng không khác gì đồ ngươi hay mua." Trần Ninh đáp."Vậy ngươi đang dụ ta đó hả, a ~" Ân Đào lúc này há miệng ra, ra hiệu Trần Ninh đút vào trong miệng nàng."Được rồi, đang làm nhiệm vụ đấy, nghiêm túc chút đi." Vương Văn Cung cau mày khẽ quát, lại nhìn hai người đang nhấm nuốt, do dự một chút rồi hỏi: "Ăn ngon thật hả?"…Hỏi ra câu này tức là xác thực muốn ăn, cả ba liền cùng nhau thưởng thức, thậm chí còn cảm thấy chưa đã thèm. Ân Đào liếm khóe môi còn dính chút mỡ đông, cảm thán một tiếng: “Lần này dù có chết cũng là quỷ chết no, ha ha.”“Cũng chưa chắc đã chết, nếu còn sống đi ra thì ta mời hai người một bữa ngon.” Vương Văn Cung lắc đầu cười nói.“Thật đó chứ?” Ân Đào nhướng mày, cười nói: “Vậy ta muốn ăn Bách Linh Dược của Tông Nhân Đường.”“Ách… vậy thôi đi, chúng ta chết luôn ở trong này cho rồi.” Vương Văn Cung lắc đầu."Bách Linh Dược ngon lắm hả?" Trần Ninh tò mò hỏi."Không ăn được, nhưng mà đắt lắm, lại là một trong những vật liệu cần thiết cho y sư lên cấp tam giai." Ân Đào giải thích, đồng thời nhếch mép cười hỏi: "Sau này Tiểu Ninh có tiền rồi, mời tỷ tỷ ăn được không?""Được, được, được." Trần Ninh gật đầu, coi như trả lời qua loa.
Việc thăm dò tầng hai kết thúc trong bầu không khí nói cười vui vẻ của ba người, sáu hộ gia đình đều không có manh mối nào, ngoài việc trong phòng hơi hỗn loạn ra, không có hiện tượng quỷ dị nào khác."Tầng hai, trong phòng hỗn loạn, có vẻ như có vết tích tranh đấu, không phát hiện quỷ vật, tương đối an toàn." Ân Đào viết xong ghi chép, ba người tiếp tục đi theo cầu thang lên trên. Vừa vào đến tầng ba, liền chợt nghe thấy một âm thanh như trẻ con vang lên: "Hì hì ~" Lông mày Vương Văn Cung nháy mắt cau lại, kéo tấm vải bố đen che hộp nhỏ xuống trước ngực, nói với Ân Đào và Trần Ninh phía sau: "Phải cẩn thận.""Ừ.""Được."
Tầng ba có chút ánh đèn lờ mờ, trên tường có thể nhìn thấy chút vết máu, vừa bước vào cửa, cả ba người liền nhìn thấy một xác con chó cưng tàn khuyết. Con cẩu là chó cỡ nhỏ, đầu vỡ nát, tứ chi đứt lìa, giống như bị ai đó ngược đãi mà chết, vô cùng thê thảm."Tránh ra." Trần Ninh nhấc chân đẩy xác chó cưng ra, rồi muốn đẩy cửa vào lục soát."Chờ một chút." Vương Văn Cung gọi lại, ánh mắt đảo một vòng, nhìn về phía cánh cửa Trần Ninh định mở, gằn từng chữ: "Bên trong có thứ gì đó."
Vẻ mặt Ân Đào trở nên nghiêm túc, tay luồn vào trong ngực.
Con ngươi Trần Ninh chợt lóe lên, nháy mắt đẩy cửa phòng ra, chỉ nghe một tiếng "ba" vang lên, cửa phòng ngủ bên trong bỗng nhiên đóng lại, giống như có người vừa mới bước vào! Bước chân hắn mạnh mẽ đạp xuống, lập tức đi tới trước cửa phòng ngủ, đưa tay ra sức đẩy, lại phát hiện cửa phòng ngủ bị khóa trái, bên trong không ngừng phát ra tiếng động.
Có tiếng cười, tiếng khóc, tiếng kêu thảm thiết... Những âm thanh khác nhau đều phát ra từ cùng một giọng nói, quỷ dị lại có vẻ hơi đáng sợ.
Vương Văn Cung và Ân Đào nhanh chóng chạy đến, cùng Trần Ninh đứng canh ở cửa, vẻ mặt nghiêm túc. Tòa nhà này dị thường quỷ dị, phải thận trọng hành động, không được sơ sẩy."Gõ cửa trước đi." Vương Văn Cung nói.
Trần Ninh liền bắt đầu gõ cửa, tiếng động bên trong đột ngột dừng lại, chợt ngay phía sau cánh cửa vang lên, là một giọng nói trẻ con rõ ràng, quỷ dị mà nghi ngờ hỏi: "Ai vậy… Là ai? Mẹ nói không được tùy tiện mở cửa cho người lạ, không được... Không được!"
Ba người Vương Văn Cung mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, thì giọng nói trẻ con trong phòng dần trở nên khó chịu, quát lên: "Là ai, ngươi có phải người xấu không? Muốn làm hại ta phải không? Mẹ nói người xấu đều đáng chết... Chết!""Ta là tuần bộ." Trần Ninh bất ngờ trả lời."Tuần bộ? À, đúng rồi... Mẹ nói các chú tuần bộ đều là người tốt." Giọng nói khó chịu của đứa trẻ trở nên vui vẻ, lại cao hứng nói: "Ngươi là người tốt, ta mở cửa cho ngươi."
Két.
Cửa phòng mở ra, lộ ra bên trong nửa đầu một đứa trẻ, thân thể của hắn cực kì dị dạng, giống như một con ấu trùng xấu xí, miệng chảy nước bọt, khóe miệng cười toe toét quái dị, rồi hỏi: "Anh tuần bộ, anh có chuyện gì không?"
Trần Ninh hơi nghiêng đầu một chút, tròng mắt trong cùng có một vệt tinh hồng nhỏ bé, gật đầu trả lời: "Có...""Ví dụ như bắt giữ ngươi."
