Chương 83: Hâm mộ “Lão sư, người đã về… Còn có chuyện gì sao?” Tô Trảm vừa đi vừa hỏi.
Trước đó Vương Minh Viễn có nói với hắn, khi về có chút việc, giờ đây tiện thể hỏi thăm.“Về thăm học sinh một chút.” Vương Minh Viễn đẩy gọng kính: “Ví như những bạn học cùng khóa với ngươi, hoặc là một số người ta từng dạy trước đây.” Tô Trảm khẽ gật đầu.
Về chỉ để gặp học sinh?
Không phải gặp người nhà… Vậy rất có thể… Thân thế của Vương Minh Viễn cũng giống như mình.
Là người đơn độc.
Bất quá, những bạn học cùng lớp với hắn… Sau buổi tiệc sinh nhật của Lý Vũ Cầm, cả lớp chỉ còn khoảng mười người mà thôi.“Lão sư.” Tô Trảm hỏi: “Mấy người bạn cũ của ta, bây giờ tình hình thế nào rồi ạ?” Thấy Vương Minh Viễn có hứng thú về phương diện này, vậy cứ theo lời hắn nói tiếp vậy.
Bước chân của Vương Minh Viễn chậm dần, ánh mắt nhìn về phía sân tập: “Trương Gia Lực đi Đại học Kỹ thuật Phương Bắc, dù không có thức tỉnh, nhưng thi đại học đạt 630 điểm, bây giờ học máy tính.” “Còn có Lý Vũ Cầm… Thôi, cái này ngươi biết rồi nên ta không nói nhiều nữa.” Tô Trảm gật gật đầu.
Cái này quả thực không cần phải nói lại.
Chuyện ngu xuẩn mà nguyên thân làm.
Ấy chính là vết đen trong lịch sử của hắn.“Vương Cường không đậu đại học, thành tích đó là trong dự liệu.” Vương Minh Viễn thở dài: “Bây giờ đang làm học việc ở nhà máy sửa chữa ô tô, tháng trước còn nhắn tin cho ta nói đã có thể tự sửa động cơ rồi.” Đi qua Tam Trung.
Vương Minh Viễn dừng lại, chỉ chỉ: “Lý Hoa đang học lại, khi đó thức tỉnh không thành công, thi đại học cũng thất bại, đứa nhỏ này ba năm cấp ba thành tích cũng không tệ, không ngờ lại trượt khi thi tốt nghiệp, ai…” Cứ thế vừa đi vừa nói.
Tô Trảm lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng xen vào hai câu.
Hắn phát hiện, vị lão sư này, dường như vẫn luôn âm thầm dõi theo hướng đi của học sinh.
Dù là Giác Tỉnh Giả hay người thường, dù là thi đậu danh hiệu hay sớm bước vào xã hội.
Vương Minh Viễn dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tô Trảm, cười nói: “Ngươi không biết đâu, mỗi lần bọn chúng liên hệ ta, luôn nhắc đến ngươi.” Hắn bắt chước giọng điệu của các học sinh: “Vương lão sư, Tô Trảm bây giờ có phải là đặc biệt lợi hại không?
Con thấy trên mạng nói hắn lại nổi danh rồi.
Khi nào có thể gặp lại hắn một chút nhỉ? Để cùng hắn thỉnh giáo…” Gió đêm thổi lay lá cây, xào xạc vang lên.“Gặp phải tình huống này.” Vương Minh Viễn ngữ khí nghiêm túc: “Ta chỉ có thể nói cho bọn chúng, thức tỉnh loại chuyện này có khao khát cũng không được, thay vì cả ngày nhìn chằm chằm thành tựu của người khác, không bằng chuyên chú làm tốt chuyện của chính mình.” Tô Trảm gật gật đầu.
Khao khát, mỗi người đều sẽ có khao khát.
Người bán rong bên đường khao khát được như chủ cửa hàng, tiểu thương khao khát thành doanh nhân.
Người bình thường khát vọng sức mạnh của Giác Tỉnh Giả, Giác Tỉnh Giả cấp thấp lại kát vọng thiên phú mạnh mẽ hơn.
Tựa như cầu thang không có điểm dừng, mỗi một tầng người đều ngước nhìn lên một bậc, nhưng rất ít khi quay đầu nhìn xem dưới chân mình đã để lại bao nhiêu người không kịp nhìn theo.
Tựa như chính Tô Trảm.
Cũng sẽ khao khát Tạ Hi và Lưu Tử Minh, khao khát tài sản của bọn họ, khao khát gia cảnh của bọn họ.
Ai —— Tô Trảm trong lòng thở dài thật dài một hơi.
Ngay lúc hắn còn đang cảm khái.
Ánh mắt vô thức lướt qua cảnh đường phố.
Trên tường ngoài trung tâm thương mại đèn neon lấp lánh.
Màn hình điện tử lớn đang phát quảng cáo của một minh tinh nổi tiếng.
Đám đông náo nhiệt ra vào tấp nập tại cửa trung tâm thương mại sáng choang.
Nhưng ngay lúc này.
Cả tòa trung tâm thương mại cao bảy tầng bỗng nhiên bị sương mù xám trắng bao trùm.
Màn sương ấy như có sinh mệnh, từ dưới đáy kiến trúc cuồn cuộn dâng lên, trong khoảnh khắc đã che phủ cả tòa thương trường kín mít.
Mê vụ!
