Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1406: - Lục gia và Tần gia bị bắt







Chương 1406: Lục gia và Tần gia bị bắt
"Điều cho tôi một tổ cảnh sát đến khách sạn Kim Thành, tôi sẽ đến ngay sau đó
Chu Đình Kiến lập tức hạ mệnh lệnh
Mà người nhận được điện thoại, nhìn thấy lãnh đạo gọi điện thoại tới thì lập tức ngây người
Đồng thời cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh mà làm
Trong phòng riêng
Tần gia nhìn Lâm Phàm: "Được, được lắm.”
Lâm Phàm xua tay: "Đừng khen tôi, tôi thật sự không được, chỉ là các ông quá hiếu khách
Hơn nữa lá gan Lục gia cũng quá lớn, làm tôi hơi sợ hãi.”
Trong lòng Tần gia đang thầm tự hỏi
Sự tình đã xảy ra rồi, tuy rằng ông ta không phải là người tham dự nhưng cũng không thoát khỏi việc liên quan, e là phải liên lụy đến một số người
Về phần Tiểu Lục, coi như không giữ được nữa
Xảy ra chuyện
Thật sự đã xảy ra chuyện
Cho dù ông ta có mưu tính sâu xa, quyền thế ngập trời nhưng ở trước mặt mấy triệu người nói ra chân tướng của sự việc thì cho dù có là ông trời cũng không giữ được
Trừ khi coi thường tất cả mọi thứ
Nhưng làm sao có thể, thật sự cho rằng có thể dùng một tay che trời được hay sao
Lâm Phàm đứng ở nơi đó, cũng không đi được
Đột nhiên
Một tên đàn em kinh hoảng đẩy cửa tiến vào: "Lục gia, có rất nhiều cảnh sát tới.”
Lục gia sửng sốt, sắc mặt đột nhiên biến thành vẻ tái nhợt, trước mắt bao nhiêu người chẳng lẽ còn có thể lấy mạng tên nhóc này hay sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ phút này, ông ta chỉ có thể tìm kiếm Tần gia cứu mạng
Tuy nhiên bây giờ ngay bản thân mình Tần gia còn khó bảo toàn thì làm sao còn có thể quản ông ta nữa
Nhưng mặc kệ ông ta cũng không được, dù sao tên Tiểu Lục này cũng đã biết quá nhiều
Sau đó Tần gia ném ra một ánh mắt, ý bảo ông ta trấn định, không nên hoảng sợ
"Đứng im
Không được nhúc nhích
Lúc này, cảnh sát xông vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Đình Kiến từ trong đám đông đi ra
Tần gia nhìn thấy người tới thì sắc mặt hơi xảy ra biến hóa, ông ta không ngờ người tới lại là Chu Đình Kiến
Tuy nhiên, ngẫm lại cũng hiểu được
Ở Đông Bắc, làm gì có ai dám xông vào nơi này chứ
Nếu như dám thì e là cũng chỉ có người này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ khi nhậm chức đến bây giờ, ông ta vẫn muốn đả kích đám xã hội đen này
Nhưng nếu dễ đánh đổ Tần gia đã cắm rễ sâu ở đây như vậy thì làm gì phải chờ đến tận ngày hôm nay
Chu Đình Kiến gật đầu với Lâm Phàm tỏ vẻ tán thưởng, sau đó vung tay lên: "Đưa đi.”
Tần gia ngồi xuống tại chỗ: "Tôi là người già, không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ tới đây ăn một bữa cơm mà thôi.”
Chu Đình Kiến nở nụ cười: "Ông Tần, ăn cơm cũng phải nhìn chỗ.” Sau đó sắc mặt nghiêm lại hô: “Mang đi.”
Cảnh sát xung quanh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không do dự, trực tiếp còng tay người lại
Khi có cảnh sát chuẩn bị bắt Lâm Phàm, Chu Đình Kiến mở miệng nói: "Không cần bắt
Lâm Phàm: “Cái này, tôi có thể đi được chưa?”
Chu Đình Kiến cười đáp: “Lâm đại sư, chúng ta tâm sự một chút.”

Bây giờ hắn làm gì có tâm trí nghĩ đến chuyện nói chuyện phiếm, hắn luôn cảm thấy như mình đang làm một việc vô cùng lớn
Vì an toàn của bản thân, hắn vẫn không nên liên lụy vào thì tốt hơn
Về phần lúc trước dám một mình đi gặp cũng là chỉ là tạm thời biểu hiện một chút
Còn hiện giờ Lão Lục đã nói hết ra toàn bộ sự tình
Kết quả là bùng nổ tại chỗ, không có gì để nói
"Ông là
Lâm Phàm không biết người trước mắt này nhưng lại cảm thấy đối phương có thể dẫn cảnh sát tới bắt người thì đó nhất định là một nhân vật lớn
Nhưng tốc độ của nhân vật lớn này cũng nhanh quá rồi, chẳng lẽ vừa rồi cũng ngồi xem livestream sao
"Xin chào Lâm đại sư, tôi là Chu Đình Kiến
Lần này thật sự phải cảm ơn Lâm đại sư có thể khiến họ nói ra chân tướng, nếu không thật sự khó có thể đưa bọn họ ra trước pháp luật
Chu Đình Kiến cảm kích nói
Ông ta thật sự rất cảm kích Lâm đại sư
Từ khi ông ta nhậm chức đến bây giờ cũng đã nhiều năm, nhưng nếu muốn bắt được hai người này thì cơ bản là vô vọng
Lâm Phàm đắc ý cười, sau đó khiêm tốn nói: "Cái này không cần cảm ơn, chỉ là chuyện tiện tay mà thôi
Huống hồ việc này cũng là hành động vô ý của tôi, làm sao tôi có thể biết bọn họ sẽ tự mình nói ra như thế
"Thế nhưng tôi cảm thấy chuyện tiếp theo tương đối phức tạp
Muốn cho bọn họ thừa nhận thì e rằng sẽ không đơn giản như vậy
Chu Đình Kiến gật đầu: "Đúng là như vậy, công việc phía sau mới là quan trọng nhất
Nhưng bây giờ Lâm đại sư đã cung cấp những chứng cứ này thì không biết sẽ có bao nhiêu người sẽ bị đưa ra.”
Nhìn ánh mắt kia của đối phương, Lâm Phàm cảm thấy việc này thật sự phải làm to lên
Nếu như túm chặt một chút thì chắc chắn sẽ liên lụy đến rất nhiều người
Đến lúc đó, việc này có thể nói là lớn đến mức kinh thiên động địa
Sau đó hắn đến cục cảnh sát ghi chép một chút rồi rời đi ngay
Một đêm này cũng không biết có bao nhiêu người sẽ không ngủ được, cũng không biết bao nhiêu người bị dọa cho suốt đêm chạy trốn
Dù sao, tất cả những chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến hắn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.