Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1409: - Chúng tôi đều ngưỡng mộ cậu







Chương 1409: Chúng tôi đều ngưỡng mộ cậu
Sau khi tin tức được đưa ra ánh sáng, anh ta mới hoàn toàn hiểu được, Lục gia này kinh khủng biết bao nhiêu
Nếu như là anh ta đến Đông Bắc gây sự với Lục gia thì chỉ sợ trở về được cũng là một vấn đề
Tuy nhiên, huynh đệ anh ta lợi hại nha
Hắn không chỉ đi mà còn lừa gạt người ta
Thử hỏi trên thế giới này còn ai có thể làm thế nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biệt thự Vương Minh Dương
Hứa Tử Nhạc một mình phòng đơn gối chiếc
Cô ấy quay phim xong trở lại Thượng Hải, vốn là muốn ôn tình cảm với Minh Dương một chút
Nhưng nửa đêm, Minh Dương lại bỏ cô sang một bên, nói là ra sân bay đón người anh em của mình
Đối với loại tình huống này, cô có thể hiểu được
Nhưng mấu chốt là, cô ấy cũng muốn đi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng Minh Dương lại nói, phụ nữ đi làm gì
Hai người đàn ông phải ôn chuyện, bảo cô đi ngủ trước
Hứa Tử Nhạc cầm điện thoại di động, cô đang nói chuyện phiếm với bạn thân
Bạn thân của cô ấy cũng là một ngôi sao, hơn nữa địa vị trong giới giải trí còn rất cao, thù lao của một bộ phim toàn là mấy chục triệu
Hứa Tử Nhạc: Mặc Hàm, cậu ngủ chưa
Tần Mặc Hàm: Chưa ngủ đâu, bảo bối làm sao vậy
Hứa Tử Nhạc: Không có gì, mình chỉ là muốn hỏi cậu một chút
Nửa đêm bạn trai tôi ra ngoài, ra sân bay đón người anh em của anh ấy, ném tôi lại ở nhà một mình
Đối xử với người anh em đó còn tốt hơn mình thì cậu thấy chuyện này có vấn đề gì không?”
Tần Mặc Hàm: Nếu không phải gay thì chính là có vấn đề, cái này còn cần phải hỏi à
Hứa Tử Nhạc:..
Trong đầu cô ấy bây giờ không khỏi xuất hiện một hình ảnh
Đó chính là Minh Dương và anh Lâm cùng xuất hiện trong khách sạn
Hình ảnh phía sau, cô ấy đã không dám tưởng tượng nữa
Sau đó cô ấy lắc đầu, không thể nghĩ đến những thứ đó, điều này khẳng định là không có khả năng
Tần Mặc Hàm: Người bạn mà cậu nói có phải là Lâm đại sư không
Hứa Tử Nhạc: Ừ, là anh Lâm
Tần Mặc Hàm: ..
Quầy hàng bên đường
Lâm Phàm ăn thịt nướng, tinh thần đột nhiên ngưng lại, dường như hắn cảm nhận được một luồng oán niệm ở trong bóng tối
Vương Minh Dương đang ăn đến vui vẻ bỗng nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy
Lâm Phàm lắc đầu, nói: "Không phải, Sao tôi cứ cảm thấy như thể có người đang nhớ tôi vậy
"Ha ha
Vương Minh Dương nở nụ cười rất khinh bỉ: "Đừng giả vờ nữa, chuyện này là không thể nào, nhất định là ảo giác của anh rồi.”
"Ừ, hẳn là ảo giác
Lâm Phàm gật đầu nói
Tuy nhiên, hắn cũng không biết ai đang nhớ mình
Ăn xong bữa tối, đi nhờ xe về nhà
Ngày hôm sau
Phố Vân Lý
Khi Lâm Phàm xuất hiện ở phố Vân Lý, các ông chủ cửa hàng xung quanh đều vây quanh
“Ông chủ nhỏ, cậu đã trở về rồi, ở bên Đông Bắc kia thế nào rồi?”
"Đúng vậy, chúng tôi xem tin tức đều lo lắng đến chết, quá nguy hiểm rồi
"Đi đi, ông chủ nhỏ là ai cơ chứ, còn có nguy hiểm nào có thể uy hiếp được cậu ấy chứ
Lâm Phàm cười: "Cái này nói đúng rồi, có nguy hiểm gì chứ
Với thực lực của tôi thì làm gì có ai làm tôi bị thương được nữa
Mấy ngày tôi rời đi, cửa hàng của tôi không có vấn đề gì chứ?”
Ông Lương: "Bên ngoài cửa hàng thì không có chuyện gì, chỉ là cậu bị người ta chửi không ít.”
"Mẹ kiếp
Lâm Phàm vừa nghe đã lập tức nổi nóng: "Có người chửi tôi á?”
"Cái này thì chắc chắn rồi, ai bảo cậu không một tiếng đã bỏ chạy
Bây giờ người mua bánh kếp quá nhiều rồi, cũng không biết có bao nhiêu
"Đúng vậy, tôi nhìn thấy những người xếp hàng chờ bánh kếp cũng cảm thấy bọn họ quá đáng thương rồi, haizz.”
Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ, vậy đây là lỗi của tôi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến cửa hàng
Mọi người vô cùng tò mò về chuyện của Lâm Phàm ở Đông Bắc, mồm năm miệng mười tiến lên hỏi
Theo bọn họ, loại tình huống này thật sự là khiến người ta khó có thể tin tưởng
Nhưng sự thật đặt ở trước mặt, cái này không tin cũng không được
Đối với Lâm Phàm, bọn họ chỉ có thể bội phục
Nhất là Triệu Chung Dương, suýt nữa cũng quỳ gối với Lâm Phàm
Cái này mẹ nó cũng quá bá đạo rồi
Vốn dĩ, hôm nay người đến xếp hàng đều cho rằng lại thất bại, nhưng khi bọn họ nhìn thấy bóng dáng đứng ở cửa hàng thì đột nhiên phát hiện thế giới lại trở nên tốt đẹp
"Con mẹ nó, ông chủ nhỏ đã trở lại rồi kìa
"Cái gì
Trở lại rồi à
Mẹ nó, mấy ngày nay đúng là nghẹn chết tôi rồi.”
"Mau xếp hàng, xem ra hôm nay chắc chắn có thể mua được bánh kếp
"Mua cái beep, nhiều người thế này mà muốn mua, vậy phải đợi đến khi nào chứ
Nhìn khuôn mặt lo lắng của người dân, Lâm Phàm vốn còn muốn giằng co một chút xem ai mắng mình
Nhưng hiện tại, hắn đành bỏ qua, người ta đã như vậy mình còn có thể mở miệng như thế nào được chứ
Có vẻ như chỉ có thể tha thứ cho họ mà thôi
Tuy nhiên bây giờ nhất định phải trấn an nội tâm mọi người một chút mới được
"Các vị công dân chính nghĩa, mấy ngày nay tôi đi xa để làm một chuyện lớn, mọi người xem tin tức hẳn là đều biết rồi chứ
Lâm Phàm hô to
Người dân: "Tất cả đều biết, ông chủ nhỏ, chúng tôi ngưỡng mộ cậu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.