Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1582: - Cậu mắc bệnh AIDS thì có thể tìm thôi







Chương 1582: Cậu mắc bệnh AIDS thì có thể tìm thôi
Điền Thần Côn vỗ tay: "Nhóc con cậu quá trâu bò rồi, tôi xem như chịu phục
Cái này không phục không được, bởi những việc hắn làm thật sự không thể tưởng tượng được
Lâm Phàm đắc ý cười nói: "Thần Côn, lời ông nói hay quá nhỉ, không phục cũng không được
Nhưng mà ông đừng có nói là lần này lại đắc tội người ta nha, ông xem Weibo thử đi, đều bị người ta uy hiếp cả rồi này
Triệu Chung Dương nói: " Anh Lâm, cứ bình tĩnh, đây là do ảnh hưởng đến lợi ích của người ta, nên hiện tại họ tới báo thù
Ngô U Lan lo lắng hỏi: "Chắc không có vấn đề gì chứ
Lâm Phàm xua tay: "Không sao, những người này cũng không dám làm gì tôi, cùng lắm thì mắng chửi một trận thôi
"Nhưng thật sự rất kỳ quái
Tại sao lần này bộ y tế không ra mặt nói chuyện
Hắn thật sự kinh ngạc, chẳng lẽ là vì phương thuốc lần này quá phổ thông
Dù sao thì bệnh động kinh ở trẻ em cũng không phải bệnh nan y, y thuật hiện tại vẫn có thể trị liệu được
Có lẽ khả năng là như vậy
Đinh đinh
Ngay sau đó điện thoại hắn reo lên, tên người gọi hiển thị là một số lạ
Lâm Phàm do dự một lúc, sau đó kết nối điện thoại: "Alo, ai vậy
"Lâm đại sư, tôi là ai không quan trọng, tôi muốn nói cho anh một chuyện
Lâm Phàm: "Được, mời nói
"Lần này anh đuổi tận giết tuyệt như vậy sao
Anh có biết bao nhiêu người vì anh mà chịu tổn thất nghiêm trọng hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia điện thoại rất không tốt
Lâm Phàm mỉm cười: "Xin lỗi, đối với việc thiệt hại nghiêm trọng của các người không có liên quan gì đến tôi
Tôi đã nói rõ trước đó là hãy tranh thủ bán thuốc với giá gốc
Thế nhưng không ai nghe vì vậy tôi không thể làm gì được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, điều này đối với tôi cũng không có chút liên quan nào
Nếu không phải là do thuốc quá khó mua, mà giá chợ đen lại quá cao thì fan hâm mộ cũng không nhờ tôi ra tay giúp đỡ
"Anh không biết anh sai ở đâu à
Anh sẽ bị báo ứng
Lâm Phàm bình tĩnh nói: "Tôi không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục đây
Nếu thực sự có báo ứng thì hãy để người đó đến đây đi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng
Lạch cạch
Bên kia cúp máy
Lâm Phàm lắc đầu, cảm thấy có chút bất lực, người gọi điện thoại này thực sự rất buồn cười
“Ai gọi vậy?” Triệu Chung Dương hỏi
Lâm Phàm nói: "Ai biết, có lẽ là đại lý thuốc bán hàng đội giá kia
Hiện tại thuốc này bán không được nữa liền trách tôi
Lúc này, một cuộc gọi khác đến
“Lâm đại sư, tôi là người phụ trách của nhà máy dược phẩm Thượng Hải số 1
Tôi khâm phục, rất khâm phục và không nghĩ tới anh sẽ nghiên cứu ra được phương thuốc.” Giọng đối phương vui vẻ giống như không có quá tức giận
Lâm Phàm: "Ngại quá, ngại quá, chẳng qua là tùy tiện làm mà thôi
"Lâm đại sư, về sau xin anh giơ cao đánh khẽ, bởi anh cứ như vậy thì rất ít công ty dược phẩm như chúng tôi có thể chịu đựng được
Lâm Phàm cười nói: "Cái này làm sao có thể để cho tôi giơ cao đánh khẽ gì được chứ
Chuyện này cũng là do tôi cảm thấy thuốc này mua không dễ dàng
Mà công ty dược phẩm của các người thì quá bận rộn, cho nên tôi mới ra tay nghiên cứu một chút
Nếu như thuốc này có thể dễ dàng mua được thì tôi cũng đâu có bị điên mà đi nghiên cứu phương thuốc mới làm gì, anh nghĩ đúng không
"Đúng, đúng, lần này là bởi vì công ty dược phẩm của tôi cung cấp thuốc quá ít
Lâm Phàm: "Haizz, tôi đã nói rồi
Nếu nguồn cung mà đầy đủ thì những đại lý thuốc kia làm sao có thể lợi dụng cơ hội để mà trục lợi được
Khi đó tôi cũng đâu có rảnh mà đi nghiên cứu thuốc làm gì chứ
Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây
"Được, được
Cúp điện thoại
Lâm Phàm cười nói: "Mọi người xem, công ty dược phẩm bên kia sợ tôi nhìn chằm chằm và chống đối lại bọn họ nên mới gọi điện tới
Nhưng họ đã suy nghĩ quá nhiều rồi, tôi làm sao có nhiều tinh lực để làm như vậy chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Chung Dương nói: "Anh Lâm, anh nói thật đi, có bệnh gì là anh không nghiên cứu ra được
Bệnh AIDS anh thấy có nắm chắc không
Lâm Phàm sửng sốt, lập tức tránh xa Triệu Chung Dương nói: "Cậu không bị bệnh AIDS đó chứ
“Không, không, làm sao có thể.” Triệu Chung Dương vội vàng xua tay nói
Lâm Phàm vỗ vỗ ngực đáp: "Vậy là tốt rồi, chờ một ngày nào đó mà cậu thật sự mắc bệnh AIDS thì có thể lại tới tìm tôi
"Phì
Phì
Làm sao tôi có thể có ngày đó được
Triệu Chung Dương nói
Điền Thần Côn cười mỉa mai nói: "Cái tên như cậu thật sự rất khó nói nha, bởi vì cậu sinh hoạt quá hỗn loạn
"Này Thần Côn, ông đi quá xa rồi đó, ông vu hãm người ta rồi đó nha
Tôi sinh hoạt hỗn loạn từ khi nào vậy
Triệu Chung Dương phản bác lại
Lâm Phàm ngồi đó nghịch điện thoại di động, xem cuộc tranh luận giữa hai người
Hắn cũng không tham gia vào, sau đó hắn mở Weibo, chuẩn bị tiếp tục đăng bình luận
Khi bạn không có năng lực, cảnh báo của bạn có thể là một trò đùa đối với người khác
Nhưng khi bạn có năng lực, người khác sẽ ghi nhớ lời nói của bạn suốt đời mà không dám quên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.