Bên ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một đám phóng viên kéo đến, lúc này có một người đàn ông đang bị vây kín xung quanh phỏng vấn
“Lần này tôi đến là để đưa ra lời thách đấu.” Hàn Lục khí thế nói
Đám nhà báo vui sướng, tin tức trọng đại mà bọn họ đang mong đợi cuối cùng cũng đến
Hàn Lục tự mình tìm đến cửa thách đấu, chỉ cần chờ xem đối phương có tiếp nhận hay không thôi
Những ông chủ cửa tiệm xung quanh đều đứng ở cửa hóng hớt
“Cửa hàng của Lâm đại sư hôm nay lại bắt đầu náo nhiệt rồi.”
“Náo nhiệt cái rắm, đây là có người đến gây sự.”
“Mọi người mau lại đây đi
Lâm đại sư là trụ cột của phố Vân Lí chúng ta, sao có thể cho phép kẻ nào dám làm càn như vậy được.”
“Đi, đi, tập hợp
Chúng ta đi ủng hộ cho Lâm đại sư nào.”
Các ông chủ cửa hàng hô hào tụ họp đông nghẹt
Mặc dù Lâm Phàm chưa từng tiếp xúc với những ông chủ cửa hàng này, nhưng hắn lại rất được lòng những người này, chỉ vì nhờ có sự hiện diện của ‘Lâm đại sư’ mà việc làm ăn của họ phất hơn rất nhiều so với trước kia
Điền Thần Côn sững người: “Rồi giờ sao?”
Lâm Phàm bất lực: “Sao trăng gì, xem xem tình hình thế nào đã.”
Dưới sự ủng hộ của đám phóng viên, Hàn Lục đi đến trước cửa, ánh mắt ác liệt quét qua một vòng, cuối cùng dừng trên người Lâm Phàm
“Chính là cậu.” Hàn Lục không thể quên đi gương mặt của Lâm Phàm, tay cầm một lá thư thách đấu: “Tôi đến để thách đấu với cậu, quy tắc và thời gian cho cậu quyết định.”
“Thư thách đấu đó.” Điền Thần Côn lập tức vui sướng, bao nhiêu năm rồi mới được nghe thấy hai từ này
Thời đại đã thay đổi, đánh nhau sẽ bị tống vào tù, vì vậy Điền Thần Côn cũng ít khi đi ẩu đả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám phóng viên chụp ảnh nhoay nhoáy, khắc ghi giây phút lịch sử này
Lâm Phàm thong dong nhấp một ngụm trà đáp: “Không nhận.”
Toàn trường ồn ào hẳn lên
Đám phóng viên không ngờ kết quả lại như này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Lục nhíu mày, từ sau khi bị tên nhãi này đánh bại, anh ta liền trở thành trò cười cho cộng đồng mạng
Nếu như không lấy lại danh tiếng thì e là cả đời này anh ta không xóa được nỗi ô danh này mất
“Cậu đang sợ sao, sợ tôi sẽ đánh bại cậu à?” Hàn Lục nói
Lâm Phàm liếc Hàn Lục một cái, không thèm để tâm đáp: “Cho dù anh có đánh bại được tôi thì điều đó có nói lên được gì không?”
Hàn Lục nói: “Nói lên cậu chỉ biết ra vẻ ta đây, không có thực lực.”
Lâm Phàm nói: “Tôi xem bói, lẽ nào tôi cũng phải đi tìm một thầy xem bói khác, thách đấu với họ để chứng minh họ là kẻ lừa đảo sao?.”
“Đừng phí lời nữa, thư thách đấu ở đây, nếu cậu không nhận thì cậu phải thừa nhận trước các nhà báo rằng cậu là kẻ chỉ biết ra vẻ ta đây, không phải là đối thủ của tôi.” Hàn Lục nói
Đám đông xung quanh cảm thấy bất bình
“Sao cái người này lại phách lối như vậy chứ, anh đã là bại tướng dưới tay Lâm đại sư rồi, dựa vào cái gì Lâm đại sư phải nhận lời thách đấu.”
“Đúng vậy, lần đó anh đã bị đánh bại rồi, còn muốn thế nào nữa.”
“Hay là Lâm đại sư cứ tiếp nhận đi, đánh bại anh ta thêm lần nữa Để anh ta ngoan ngoãn cút đi, đừng có tiếp tục huênh hoang như vậy.”
“Đúng thế, đúng thế.”
Vẻ mặt Lâm Phàm bất lực, đừng có đào hố người khác như vậy có được không, thật là cảm thấy áp lực quá lớn
Đúng lúc này, một chiếc xe dừng lại
“Ai là Hàn Lục.” một giọng nói tức giận hô lên từ trên xe, một người đàn ông mặc đồ luyện võ đi xuống
Đám nhà báo nhìn thấy người đàn ông này thì lập tức đi đến, ồ ạt đưa ra hàng loạt câu hỏi
“Tôi là Lý Đạt Phi núi Tiểu Vũ, tôi đã hẹn cậu trên Weibo mấy lần rồi, cậu cũng không đồng ý
Bây giờ lại đi chọn kẻ yếu nhớt này, hôm nay tôi đến là để đánh bại cậu, cho cậu biết thế nào là lợi hại.”
Một vài người dân không biết Lý Đạt Phi là ai, nhưng nhờ đám nhà báo thì đã biết được đáp án
“Lý Đạt Phi núi Tiểu Vũ, một chiêu thiết đầu công, đập gạch như bánh
Người này có tuyệt kỹ là tay không đập đá, từng đạt giải thưởng, là người thật sự có công phu.”
“Tuyệt vời, lần này thì hay rồi, Lý Đạt Phi đấu với Hàn Lục, không ngờ diễn biến lại thế này.”
Hiển nhiên là sự xuất hiện của Lý Đạt Phi đã thu hút sự chú ý của cánh nhà báo
Lâm Phàm tức thời vui sướng, không ngờ lại có cứu viện tới
Hàn Lục nhìn Lý Đạt Phi, cười khinh thường: “Tôi không quen ông, tôi sẽ không đấu với ông, tôi muốn đấu với cậu ta.”
Lần này tới, Lý Đạt Phi mang theo rất nhiều đồ đệ với mục đích thị uy
“Hàn Lục, anh đây là sợ sư phụ của chúng tôi sao.”
“Sư phụ tôi đã hẹn thách đấu với anh mấy lần trên Weibo rồi, nhưng anh đều không đáp lời vì sợ sư phụ tôi à.”
Lý Đạt Phi ngăn đám đệ tử đang khiêu khích lại: “Tôi sẽ không làm cậu bị thương, chúng ta sẽ đấu một cách công bằng
Nếu cậu thua thì sau này không được huênh hoang nữa, còn nếu tôi thua thì tôi sẽ phục, sau này cậu sai đâu tôi đánh đó.”
Hàn Lục vẫn không đồng ý ứng chiến
Đám nhà báo xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán