Suốt buổi sáng Lâm Phàm không được yên, tiếp hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác
Diêm Thụ Nhân: “Phàm Tử, cậu quá trâu bò rồi.”
Lâm Phàm đáp: “Phải khiêm tốn, khiêm tốn
Bây giờ tôi đau đầu muốn chết, mong rằng chuyện này mau chóng lặng xuống.”
“Nhưng mà cũng thật hả dạ.”
“Đừng nhắc đến nữa, hôm nay tôi cũng cần phải cẩn thận một chút
Cậu không biết đám nhà báo kia điên cuồng đến mức nào đâu, bọn họ sẽ quấn chặt lấy cậu không rời để moi móc được chút tin mới.”
…
Vương Minh Dương
“Người anh em thật lợi hại, nếu sau này tôi quay phim hành động thì cậu phải tới làm đạo diễn võ thuật đấy nhé.”
“Phim hành động nào
Tôi làm không được đâu.”
“Hầy, cậu muốn quay loại phim hành động nào mà chẳng được, mở miệng nói một câu là được rồi
Không thể để tài năng đó bị mai một được, cậu đánh rất đẹp, nếu đứa trẻ đó không gặp được cậu thì đúng là gặp xui rủi rồi.”
“Tôi chỉ làm điểu trong khả năng mà thôi, nhưng sắp tới chắc sẽ không có chuyện gì đâu, chuyện này sẽ dần bị lãng quên thôi.”
“Sao lại vậy?”
“Hai người đều đã vào tù rồi, còn không bị rơi vào quên lãng chắc.”
“Nói cũng phải.”
…
Hàn Lục và Lý Đạt Phi bị đưa về cục, chuyện này càng lúc càng hot
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng thời tiêu điểm của chuyện này cũng rơi trên người Lâm Phàm
Chủ yếu là do hành động dũng cảm cứu đứa nhỏ của hắn đã bị quay lại, hơn nữa còn quay một cách vô cùng hoàn mỹ, từ đầu tới cuối không sót cảnh nào
Trên Weibo
“Lâm đại sư trâu bò, tôi cho anh ấy mười điểm.”
“Hàn Lục kia liên tục bị Lâm đại sư đánh bại hai lần, một cái lộn người một cước đạp cả hai, dứt khoát kết thúc.”
“Các người chú ý đến Lâm đại sư, tôi lại chỉ chú ý đến nụ hôn của Hàn Lục và Lý Đạt Phi, đúng là kinh thiên động địa.”
“Ha ha, cảnh đó đúng là khiến tôi cười ẻ rồi, bây giờ còn bị cắt ghét thành meme nữa đó.”
“Lâm đại sư xem bói tài giỏi, nghề bánh kếp cũng tài giỏi, bây giờ còn cả công phu lợi hại, đúng là muốn lên trời luôn rồi.”
“Tôi hoài nghi Lâm đại sư là người ngoài hành tinh, tôi kiến nghị giải phẫu anh ấy.”
Mà lúc này, sáng sớm, Thu Đao Chặt Cá đang múa tay trên bàn phím, xem đoạn video, trong lòng không giữ nổi bình tĩnh
“Hầy.” Thu Đao Chặt Cá thở dài một tiếng, thân hình mập mạp dựa vào lưng ghế
Mặc dù là đàn ông, nhưng khối mỡ ngực của anh ta còn đầy đặn hơn cả phụ nữ, thậm chí còn suýt chấm bụng
“Ông trời thật bất công, loại thần côn có bộ dạng đẹp đẽ, lại còn biết công phu, vì sao Thu Đao Chặt Cá tôi lại là như vầy, thật đáng hận.”
Thu Đao Chặt Cá im lặng một hồi, sau đó ngẩng đầu lên
Mười ngón tay mập mạp gõ với tốc độ rất nhanh trên bàn phím, nếu như lúc này có ai chứng kiến tốc độ gõ chữ của Thu Đao Chặt Cá chắc chắn sẽ bất ngờ không thôi
Đây chính là kỹ thuật “Ngón tay hồ điệp huyễn ảnh” đã thất truyền từ lâu của anh hùng bàn phím
Trước cửa tiệm
Có rất nhiều người không rõ từ đâu đang tụ tập lại
“Anh ấy chính là Lâm đại sư người đã hạ đo ván Hàn Lục, và đã dũng cảm cứu một đứa trẻ.”
“Trẻ quá, nhìn không ra là người có bản lĩnh đến vậy, nhưng mà cửa tiệm này bán gì vậy?”
“Nghe nói là xem bói, kiêm bán bánh kếp nhưng có thể hạ đo ván Hàn Lục thật sự là quá bản lĩnh.”
“Cái nghề này cũng phổ biến thật, nhưng mà nói thật là do xem xong đoạn video ngày hôm đó, thấy ngầu quá nên tôi mới đến xem Lâm đại sư trong lời đồn trông ra sao.”
“Có bản lãnh như vậy sao còn đi làm cái nghề bánh kếp này chứ
Lại còn biết xem cả xem bói nữa.”
“Ô
Mau xem sao lại có nhiều người đến thế kia!”
Lâm Phàm ngồi trong tiệm, Điền Thần Côn thì giả bộ thâm trầm
Mới sớm tinh mơ, vừa mới mở cửa đã có rất đông người đứng ngoài rồi, những người này đến không phải để xem bói, cũng không phải để mua bánh kếp
Mà đến để nhìn mặt hắn, cứ như là đi tham quan vườn bách thú vậy
Điền Thần Côn chưa từng gặp phải trường hợp như này, vậy nên vô cùng kích động cùng hưng phấn
Nếu như may mắn nói không chừng được em gái nào đó để ý đến, dù sao thì đông như vậy nhỡ đâu có người mắt mù thì sao
Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ, đây chính là hậu quả của việc nổi tiếng, cũng chẳng biết người đâu ra đông như vậy
Nhìn bọn hắn như nhìn khỉ trong vườn bách thú, đuổi người ta đi cũng không xong, vì đường này cũng chẳng phải do hắn mở
Nhưng cái dáng vẻ hưng phấn đứng ngồi không yên của Điền Thần Côn khiến cho Lâm Phàm phải hạn hán lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông anh à, bây giờ chúng ta như động vật trong sở thú cho người ta tham quan đó, ông còn ở đó đỏm dáng màu mè, tôi phục ông rồi đó nha
Người dân hai lần liền đều không tóm được Lâm đại sư, cho nên lần này vây kín cửa đến một giọt nước cũng không lọt
“Ông chủ nhỏ, lần này anh chạy không thoát đâu.”
“Lần này muốn chạy cũng đừng mong thoát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người chú ý, chúng ta phải chặn đường ông chủ nhỏ lại.”
“Chắc chắn rồi, nếu lần này lại để ông chủ nhỏ chạy thoát tôi sẽ phát sóng trực tiếp bay luôn.”
“Chúng tôi đều là người hâm mộ trung thành của anh mà, đừng làm chúng tôi đau lòng chứ.”