Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 168: Cứu tinh đã đến




Những người qua đường nhìn thấy tình huống này nhất thời sửng sốt
“Các người đang làm gì vậy
Lâm đại sư sao có thể là ông chủ nhỏ?” một người đứng ngoài quan sát hỏi
Những người mua bánh kếp hiện tại của Lâm Phàm đều là khách quen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Các anh là người mới đến hả,
Bánh kếp của ông chủ nhỏ là có một không hai, thơm ngon tuyệt vời.”
Một người khách lớn tuổi bên cạnh huých anh ta: “Bớt nói đi, bánh kếp số lượng có hạn, nếu như bọn họ tranh với chúng ta thì toi.”
“Đúng, đúng, không nên nhiều lời.”
Người qua đường bật cười nói: “Chúng tôi không đến mua bánh kếp, tôi đã nếm thử bánh kếp chính thống ở Ấn Độ rồi, đến giờ vẫn không thể quên được mùi vị đó.”
“Ha ha.” Người khách lớn tuổi cười, trong lòng lại giễu cợt, bánh kếp của Ấn Độ sao có thể sánh được với bánh kếp của ông chủ nhỏ
Cơ bản là một cái trên trời một cái dưới đất
Lâm Phàm không còn đường lui: “Phát số thứ tự, chọn người.”
Điền Thần Côn gật đầu, trăm hay không bằng quen tay
“Số sáu, số mười một, số ba mươi lăm,…”
“Ha ha, tôi được chọn trúng rồi, tôi được chọn trúng rồi.”
“Chúc mừng, chúc mừng anh.”
“Người anh em, tôi ra giá một ngàn anh có bán lại cho tôi không?”
“Không bán, nếu là trước đây thì chắc chắn tôi sẽ bán, nhưng đã mấy ngày rồi tôi chưa được ăn.”

Người qua đường kia thấy vậy thì kinh ngạc, cái này cũng làm quá rồi đó Mua cái bánh kếp còn phải xếp hàng, anh ta cũng đến lạy luôn rồi, vậy mà còn có người ra giá một ngàn để mua lại, thật là khoa trương quá mức
“Ơ, người đầu cơ hồi trước đi đâu rồi.”
“Người anh em, anh không phải là đầu cơ à, bán số thứ tự của anh cho tôi đi.”
Cửa tiệm của ‘Lâm đại sư’ là một nơi thần kỳ nhất ở phố Vân Lý, chỉ là một cửa tiệm nho nhỏ nhưng lại có rất nhiều kẻ đầu cơ bao thầu, nếu nói ra chắc chẳng ai dám tin
Người đàn ông cao lớn đang bị vây lấy chính là người phụ trách đầu cơ ở phố Vân Lý., Lúc này trong tay ông ta chính là số thứ tự được chọn trúng, những người bên cạnh đang ra sức trả giá
“Hôm nay không bán, tôi giữ lại cho tôi dùng.” Người đầu cơ lắc đầu nói
Thân là người đầu cơ, ông ta có mắt quan sát rất tốt, sớm đã phát hiện ra cơ hội kinh doanh ở cửa tiệm nhỏ này
Nhưng có một lần do quá tò mò nên đã nếm thử bánh kếp, sau khi ăn xong thì ông ta đã bị nghiện hương vị kỳ diệu này
Từ đó về sau, ông ta cảm thấy bản thân đã không thể sống thiếu nó nữa
Một người trẻ tuổi ăn mặc thời thượng cầm được chiếc bánh kếp trong mơ, ghé mũi lại gần rồi hít sâu một hơi, vẻ mặt tràn ngập sự hưởng thụ
“Mỹ vị, quả là mỹ vị.”
Cắn một miếng
Người trẻ tuổi thời thượng ngẩngđầu lên, mắt nhắm lại
Anh ta cảm thấy bản thân như đang bay lên, hương vị như đang bùng nổ trong khoang miệng, cho dù ăn biết bao lần vẫn mỹ vị như thế, chạm đến tận tâm hồn
“Ngon!” người trẻ tuổi thời thượng mở mắt, không để ý xung quanh đang có người hay không, lập tức mở miệng khen ngợi
“Chậc, bánh kếp của ông chủ nhỏ luôn khiến cho người ta biểu lộ cảm xúc chân thực nhất.”
“Mặc dù biểu cảm hơi thái quá, nhưng chỉ có người từng ăn bánh kếp mới biết, đó là cảm xúc bộc lộ chân thực nhất.”
“Nếu ông chủ nhỏ cả đời này đều bán bánh kếp thì phải thắp hương bái phật rồi.”
“Đây là bánh kếp ngàn vàng khó cầu, bây giờ cho dù có ra giá bao nhiêu tôi cũng không bán.”
Những người dân xếp hàng ngày ngày thấy một màn này đã thành quen rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng đối với những qua đường mà nói thì thật là khó tin, mấy người kia bị úng não rồi chắc, ăn một cái bánh kếp thôi mà cũng làm quá lên, chắc là cả mấy năm rồi chưa được ăn
Lâm Phàm nhìn những biểu cảm khoa trương kia bèn lắc đầu, mấy người kia đều bị bánh kếp của hắn làm cho tẩu hỏa nhập ma rồi
Không bao lâu sau, đã hết mười phút
Hắn hi vọng mọi người sẽ đọc hiểu thông cáo dán trên tường, nhưng tiếc là không ai thèm ngó đến, hơn nữa những người dân từng cho Lâm Phàm điểm bách khoa lần thứ hai xem đến cũng chẳng còn tác dụng gì nữa
“Mỹ vị!”
“Hôm nay lại là một loại hưởng thụ mới.”
“Tay nghề của ông chủ nhỏ không ai có thể sánh được, ngon hơn tất thảy mỹ vị trên thế gian này.”
Ở phía xa
“Ba ơi, bên kia đông khách quá.” Ngô U Lan tròn mắt ngạc nhiên
Ngô Thiên Hà gật đầu: “Vậy nên đừng có gây chuyện, ngoan ngoãn ở đây, mệnh cách của con chỉ có thể nhờ Lâm đại sư.”
Ngô U Lan gật đầu đáp: “Vâng con hiểu rồi.”
Cô hiểu rõ mệnh cách của mình, lần này trên đường trở về xảy ra chút chuyện, về đến nhà thì bị ốm, cũng may là không nặng lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này đi, Ngô Thiên Hà đã bàn giao lại một vài chuyện cẩn thận, một số thứ không cần có cũng dọn dẹp hết rồi
Nếu không phải căn phòng kia chứa đựng ký ức cả đời của ông thì ông cũng muốn bỏ nó đi luôn rồi
Về mặt tiền bạc thì cũng không giữ lại bao nhiêu, chỉ giữ lại cho con gái rượu khi gả đi, cùng với một số khoản tiêu dùng hàng ngày
Dù đã muộn nhưng biết sai cũng chưa phải là muộn, chỉ có thể cố gắng hết sức
“Lâm đại sư.” Cha con Ngô Thiên Hà đi đến
Lâm Phàm vừa bận rộn bán bánh kếp, thấy Ngô Thiên Hà đến thì vui mừng, những ngày tháng sau này có thể thanh nhàn rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.