Tên: Ngô U Lan
Nhân viên lễ tân của cửa hàng Lâm đại sư
Ngô U Lan nhìn tấm biển này, cũng không còn lời nào để nói
Lâm Phàm tâm tình không tệ: "Được rồi, thân là nhân viên của tôi nên tất nhiên sẽ có phúc lợi, hôm nay tôi sẽ cho mọi người nếm thử tay nghề sở trường của tôi.”
Hắn lập tức đi tới quầy hàng, trực tiếp làm ba cái bánh kếp
Chỉ là hắn không ăn, hương vị của bánh kếp này thì dù cho có là chính bản thân hắn thì cũng không chống đỡ nổi
Vì không để lộ ra biểu tình khoa trương kia thì vẫn là nên ăn ít một chút thì sẽ tốt hơn
Điền Thần Côn nói: "Lâu như vậy tôi còn chưa từng nếm qua bánh kếp cậu làm, bình thường toàn là nhìn người khác ăn, hình như có vẻ rất ngon.”
"Nào, nếm thử đi
Lâm Phàm tự tin nói
Đám người Ngô Thiên Hà nhìn bánh kếp trong tay, chóp mũi khẽ động, mùi thơm xông vào mũi, sau đó ba người cắn một miếng
Giờ khắc này, bên trong cửa hàng rất yên tĩnh
Lâm Phàm rất hài lòng nhìn biểu tình của ba người
Ngô Thiên Hà trầm ổn, nhưng giờ phút này nội tâm lại đang dậy sóng, hương vị này làm cho ông có một cảm giác rất khác, thậm chí còn làm cho ông nhớ tới một ít kí ức tốt đẹp
Tí tách
Hai giọt nước mắt rơi xuống
Điền Thần Côn hoảng hốt nói to một tiếng: "Bánh kếp này ngon quá đi thôi, tôi…tôi.”
Lời còn chưa dứt, ông ta đã lại cúi đầu xuống, nhịn không được mà cắn thêm một miếng
Hương vị này làm cho Điền Thần Côn tìm lại được cảnh tượng luyện võ với cha mình dưới ánh mặt trời gay gắt khi còn trẻ
Mặc dù bị đánh rất thảm hại, nhưng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của ông
Vẻ mặt của Ngô U Lan thì ửng đỏ, dường như đang đắm chìm trong một biển lửa
Lâm Phàm cười đắc ý, đây chính là tuyệt kỹ của tôi, bất luận kẻ nào cũng không thoát khỏi bánh kếp thần kỳ
Sau này fan trung thành của bánh kếp sẽ tăng thêm ba người
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh
"Lâm đại sư, có người tìm cậu, tôi đưa người đến đây
Một chủ cửa hàng bên cạnh đưa một người nào đó vào
Lâm Phàm nghi ngờ hỏi: "Ông là ai?”
Người này hắn thật sự không biết
Nhưng người này vừa bước vào, lập tức nắm lấy tay Lâm Phàm: "Xin chào Lâm đại sư, tôi là người của hiệp hội võ thuật Thượng Hải, tên Giang Phi.”
"Xin chào
Đối phương khách khí, Lâm Phàm tất nhiên cũng khách khí lại nói: "Nào, mời ngồi.”
Nhưng lúc này, mấy người Điền Thần Côn vẫn còn đắm chìm trong bánh kếp, ngược lại không có chỗ để ngồi
Giang Phi nhìn ba người kỳ quái phía sau, nói: "Lâm đại sư, tôi không cần ngồi, đứng nói cũng được.”
Lâm Phàm gật gật đầu: "Vậy được rồi, ông có chuyện gì?”
Hiệp hội võ thuật Thượng Hải là một chi nhánh của hiệp hội võ thuật quốc gia, thuộc loại khu vực mà tổng bộ thì ở thủ đô, hắn cũng đã đoán ra đại khái một chút
Tuy rằng Lâm Phàm tuổi còn trẻ nhưng Giang Phi cũng không dám xem thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ đã nghiên cứu hơn nửa ngày video kia, cuối cùng đưa ra kết luận đó chính là công phu thật
Giang Phi nói: "Lâm đại sư, tôi đại biểu hiệp hội võ thuật đến, hy vọng ngài có thể gia nhập.”
Lâm Phàm nhất thời vui vẻ, không nghĩ tới giống y hệt như mình dự đoán
Tuy nhiên điều này làm cho hắn có chút khó xử, hiện tại thanh danh của hiệp hội võ thuật này không tốt lắm
"Tôi biết là tôi đến có chút đường đột, nhưng chúng tôi thật lòng mời ngài gia nhập đại gia đình này
Giang Phi nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Phàm do dự một lát: "Tôi cũng không có công phu thật sự gì cả, huống hồ tôi cũng có công việc của mình.”
"Cậu thật khiêm tốn, nếu như cậu không có công phu thật sự vậy thì không ai có công phu thật sự
Hơn nữa chúng tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp vào công việc của cậu
Nếu có thời gian cậu có thể đến hiệp hội võ thuật xem một chút
Địa điểm ngay tại Thượng Hải thôi, rất gần
Giang Phi rất tán thành đối với Lâm Phàm, đồng thời cũng cảm giác Lâm đại sư trước mắt quá khiêm tốn, không giống đám người bây giờ, có chút bản lĩnh đã không biết trời nam đất bắc
Đối phương cũng đã nói đến nước này, hắn còn gì để nói nữa đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huống hồ gia nhập hiệp hội này cũng không phải không có chỗ tốt
Phát huy võ thuật truyền là trách nhiệm của mỗi người, nói không chừng còn có thể kiếm được không ít điểm bách khoa
Lâm Phàm nói: “Vậy thì được, nhưng tôi nói trước, nếu như có hoạt động gì mà tôi không có thời gian, tôi sẽ không tham gia.”
Giang Phi mừng rỡ: “Ngài yên tâm, hiệp hội tuyệt đối sẽ không ép buộc.”
Cuối cùng, sau khi Lâm Phàm điền vào mẫu đơn thông tin cá nhân xong, trong lòng Giang Phi vô cùng vui vẻ
"Lâm đại sư, chờ thủ tục xong, tôi sẽ đưa giấy tờ tùy thân cho ngài
Giang Phi rất vui mừng
Lâm Phàm gật gật đầu: “Vậy thì làm phiền ông rồi
”
Sau khi Giang Phi rời đi, Lâm Phàm cười cười, không nghĩ tới mình bây giờ cũng là người của hiệp hội, cảm giác thật đúng là không tệ
Nhưng khi nhìn thấy bọn người Điền Thần Côn, Lâm Phàm vô cùng khâm phục
Ăn một cái bánh kếp mà mấy người lại có thể có biểu hiện như dùng thuốc kích thích vậy